Đệ Tử Của Ta Đều Có Che Giấu Thân Phận

Chương 42. Linh Đạo tạp giao thành công rồi? (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kỷ Ấu Côn thì đang nhăn nhó, vừa khóc không ra nước mắt vừa chạy bền vòng quanh Thượng Thanh Tông.

Xích Chính Dương thì lại đang phát điên với việc dung hợp tinh hoa của hai giống Linh Đạo lại với nhau.

Kỷ Bình Sinh vốn tưởng rằng chuỗi ngày rảnh rỗi không cần phải đi tuần tra thường nhật này sẽ kéo dài được tầm một tháng.

Nhưng ngay buổi trưa ngày thứ bảy, khi đang chìm trong mộng đẹp, hắn bỗng bị một trận gõ cửa ầm ĩ đánh thức.

"Mới sáng bảnh mắt ra, kẻ nào không có ý thức thế hả!"

Kỷ Bình Sinh tung chăn rời giường, mơ màng bò dậy, hậm hực bước ra mở cửa.

"Tông chủ! Tông chủ mau mở cửa!"

Một giọng nói ngập tràn sự kích động và phấn khích truyền vào.

Xích Chính Dương?

Nhãi này tới đây làm gì?

Nghe ra giọng của tên đồ nhi chăm chỉ nhất nhà, cơn giận trong lòng Kỷ Bình Sinh lập tức tiêu tan. Hắn chỉnh đốn lại y phục rồi đưa tay mở cửa.

Ngoài cửa, Xích Chính Dương đang đứng đó với bộ dạng vô cùng lôi thôi lếch thếch. Trên vạt áo dính đầy bùn đất và cỏ dại, khuôn mặt đỏ bừng vì kích động, mồ hôi nhễ nhại.

"Y phục xộc xệch, hấp tấp vội vàng, còn ra thể thống gì nữa!"

Kỷ Bình Sinh lôi uy nghiêm tông chủ ra, nghiêm mặt quở trách.

Nhưng Xích Chính Dương hoàn toàn bỏ ngoài tai, kích động đến mức gần như hét lên: "Thành rồi! Tông chủ, ta thành công rồi!"

Kỷ Bình Sinh nghi hoặc hỏi lại: "Ngươi thành công cái gì cơ?"

Giọng Xích Chính Dương bỗng vút cao thêm mấy quãng: "Linh Đạo tạp giao!"

Hả?

Kỷ Bình Sinh trừng lớn hai mắt, vẻ mặt tràn ngập sự khó tin.

Ta không nghe nhầm đấy chứ? Linh Đạo tạp giao thành công rồi á?

Kỷ Bình Sinh đầy vẻ nghi ngờ hỏi lại: "Không không không, ngươi chắc chắn chứ?"

Bờ môi Xích Chính Dương run bần bật, kích động đến mức không biết phải diễn tả thế nào. Hắn dứt khoát nắm lấy cánh tay Kỷ Bình Sinh, lôi tuột ra ngoài viện.

"Tông chủ đi theo ta!"

Xích Chính Dương đang trong trạng thái hưng phấn tột độ căn bản không thèm kiểm soát tốc độ. Vèo một cái, hai người đã bay xa mấy trăm mét.

"Chậm một chút! Chậm lại một chút!"

Bị xách bay lên không trung mà chẳng có chút sức lực phản kháng nào, Kỷ Bình Sinh liên tục la oai oái. Cảnh vật hai bên không ngừng lướt qua tạo thành những tàn ảnh mờ ảo, tố cáo một sự thật bàng hoàng.

Tốc độ của cái tên Xích Chính Dương này, nhanh hơn hắn gấp cả chục lần!

Chưa tới hai phút, bọn họ đã hạ cánh tại linh điền của Thượng Thanh Tông.

Vừa tiếp đất, hai chân Kỷ Bình Sinh đã nhũn ra như cọng bún.

"Tông chủ, ngài nhìn kìa!"

Xích Chính Dương chỉ tay về phía linh điền, lớn tiếng hô.

"Nhìn cái quái gì!"

Kỷ Bình Sinh xoa xoa đôi chân bủn rủn, tức tối mắng.

Nhưng ánh mắt hắn vẫn vô thức nương theo ngón tay Xích Chính Dương nhìn về phía trước.

Trong nháy mắt, đập vào mắt hắn là một biển lúa vàng ươm đang đung đưa trong gió.

Những dải Linh Đạo vàng rực rỡ trải dài vô tận, dưới ánh nắng mặt trời chói chang lại càng trở nên lóa mắt.

Giữa những vầng sáng hoàng kim ấy, từng luồng sương trắng lượn lờ dập dờn trong không trung. Đó chính là linh khí bàng bạc nồng đậm đến mức gần như hóa lỏng!

Tất cả đều là Linh Đạo!

Tất cả đều là tiền!

"Trời đất quỷ thần ơi!"

Kỷ Bình Sinh đờ đẫn thì thào. Hắn quay phắt sang nhìn Xích Chính Dương, không thể tin nổi hỏi: "Chẳng phải linh điền vừa mới thu hoạch sao? Sao lại mọc ra nữa rồi? Đã thế còn mọc um tùm thế này?"

Bình thường Linh Đạo phải mất nửa tháng đến một tháng mới được thu hoạch một lần. Khoảng cách từ đợt thu trước đến nay mới được bao nhiêu ngày?

Chưa tới mười ngày!

Mà nhìn cái sản lượng này xem, dường như còn nhiều gấp hai ba lần trước kia!

Xích Chính Dương dùng ánh mắt sùng bái tột độ nhìn Kỷ Bình Sinh, kích động nói: "Lứa này chính là Linh Đạo tạp giao mà tông chủ nói đó! Sản lượng cao gấp ba lần Linh Đạo bình thường, tốc độ sinh trưởng cũng nhanh hơn gấp đôi!"

"Chúng ta thành công rồi!"

Không không không, liên quan cái rắm gì đến ta, là NGƯƠI thành công mới đúng...

Đầu óc Kỷ Bình Sinh đến giờ vẫn còn đang ong ong. Trên mặt hắn lộ ra vẻ chấn động không thể che giấu.

Hắn nằm mơ cũng không thể ngờ, bản thân chỉ thuận miệng chém gió vài câu về Linh Đạo tạp giao, thế mà thằng đồ đệ này lại có thể biến nó thành sự thật!

Không có máy móc, không có thiết bị tinh chế.

Cứ như vậy dùng hai bàn tay không mà làm ra được?

Cầu cao nhân giải thích, rốt cuộc thằng nhãi này làm thế quái nào vậy?!