Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chín ngàn tám trăm cân Linh Đạo, dựa theo giá thị trường là mười cân đổi ba viên linh thạch. Chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ để hầu bao của Kỷ Bình Sinh căng phồng lên rồi.
Lý chưởng quỹ dời toàn bộ Linh Đạo trong nhẫn trữ vật ra ngoài, nhét vào đó ba ngàn linh thạch rồi đưa lại cho Xích Chính Dương. Lão cười xòa: "Chúng ta cũng coi như chỗ người quen cũ, ta làm tròn cho ngài một chút. Chín ngàn tám trăm cân cứ tính thành một vạn cân đi, tổng cộng là ba ngàn linh thạch."
Chiết khấu kiểu này? Giảm giá kiểu gì thế này?
Kỷ Bình Sinh có chút kinh ngạc liếc nhìn Lý chưởng quỹ. Thể loại làm tròn số ngược đời này, hắn thật đúng là chưa từng nghe thấy bao giờ!
Chiếc nhẫn trữ vật chứa linh thạch căn bản còn chưa kịp chạm tới tay Xích Chính Dương, đã bị Kỷ Bình Sinh nhanh tay cướp mất.
Thấy cảnh này, Xích Chính Dương chỉ biết im lặng cười khổ. Hắn quay sang chắp tay với Lý chưởng quỹ: "Linh Đạo đã bán xong, chúng ta xin phép cáo từ."
"Cáo từ, cáo từ! Lần sau hoan nghênh Xích công tử cùng Kỷ tông chủ lại đến làm khách."
Lý chưởng quỹ vừa nói vừa đi trước một bước ra khỏi phòng khách, tự mình tiễn bước hai người.
"Dễ thôi, dễ thôi! Thượng Thanh Tông lúc nào cũng hoan nghênh Lý chưởng quỹ ghé thăm." Kỷ Bình Sinh cười ha hả đáp lời.
Rời khỏi phòng khách, bước xuống tầng một của Xích Hoàng Thương Hội. Nhìn thấy vô số bí bảo, linh khí bày la liệt, Xích Chính Dương bỗng nhiên nhớ ra điều gì. Bước chân hắn hơi khựng lại, mặt không biến sắc, âm thầm truyền âm cho Lý chưởng quỹ.
"Lý chưởng quỹ, hai môn «Tiệt Linh Chỉ» cùng «Mộc Linh Sinh Tức Quyết» mà ta xem lần trước, hiện tại vẫn còn chứ?"
Lý chưởng quỹ mặt mày hồ nghi liếc nhìn hắn một cái. Người đang đứng sờ sờ ngay trước mắt, tự nhiên truyền âm làm cái quái gì?
Bất quá lão vẫn thành thật trả lời: "Còn thì vẫn còn, nhưng chẳng phải Xích công tử chướng mắt chúng sao?"
"Còn là tốt rồi, ta mua."
Xích Chính Dương nháy mắt ra hiệu với Lý chưởng quỹ: "Ngài hãy lấy danh nghĩa của bản thân, đem hai quyển Nguyên Phẩm công pháp này tặng cho tông chủ nhà ta đi."
"Chuyện này..."
Lý chưởng quỹ hơi sững sờ, trượng nhị hòa thượng sờ không tới đầu não, chẳng hiểu mô tê gì. Nhưng khách hàng là thượng đế, lão vẫn quyết định làm theo.
Hai quyển Nguyên Phẩm công pháp trị giá tới hai mươi lăm vạn linh thạch, chỉ cần có người chịu chi tiền, chuyện gì cũng dễ nói!
Ngay khi hai người sắp bước ra khỏi cổng Xích Hoàng Thương Hội, Lý chưởng quỹ bỗng nhiên gọi với lại.
"Kỷ tông chủ, xin dừng bước!"
Kỷ Bình Sinh dừng bước, vẻ mặt mờ mịt hỏi: "Còn có việc gì sao?"
Lý chưởng quỹ suy nghĩ một giây, vội vàng sắp xếp lại ngôn từ trong đầu, sau đó đột nhiên cười lớn một tiếng: "Ha ha ha! Chúc mừng Kỷ tông chủ! Quản sự vừa mới truyền âm cho ta, nói ngài chính là vị khách hàng thứ một ngàn tám trăm tám mươi tám của Xích Hoàng Thương Hội, đặc biệt có một món quà mọn muốn trao tặng!"
Kỷ Bình Sinh: "..."
Mặt hắn tỏ vẻ ngọa tào, ngơ ngác hỏi: "Chỗ các ngươi còn làm ba cái trò event trúng thưởng này nữa hả?"
"Vâng vâng vâng! Phân hội ở thành Bắc Nguyên mới khai trương mà, phải làm chút hoạt động tri ân để giữ chân khách quen chứ!"
Lý chưởng quỹ cười tít mắt, lão như làm ảo thuật móc ra hai chiếc hộp ngọc tinh xảo, cung kính dâng lên trước mặt Kỷ Bình Sinh: "Đây là tặng phẩm của Xích Hoàng Thương Hội, hai quyển Nguyên Phẩm công pháp. Xin ngài nhận cho!"
"Nguyên Phẩm công pháp? Tận hai quyển á!"
Sắc mặt Kỷ Bình Sinh khẽ biến. Não bộ còn chưa kịp load xong sự tình, nhưng hai tay đã theo phản xạ có điều kiện vươn ra, tóm gọn lấy hai chiếc hộp ngọc.
"Thế này... có phải là quá quý giá rồi không?"
Hai tay Kỷ Bình Sinh vuốt ve bề mặt hộp ngọc trơn bóng lạnh buốt, vẻ mặt làm bộ làm tịch, hơi chút do dự nói.
Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng động tác tay lại khư khư ôm lấy, tuyệt nhiên không có nửa điểm ý định trả lại.
"Không quý, không quý! Đều là hàng tồn kho nhiều năm bên tổng bộ Xích Hoàng Thương Hội bán không được ấy mà, vừa vặn lấy ra làm quà tặng event luôn."
Lý chưởng quỹ vừa nói, vừa lặng lẽ liếc nhìn Xích Chính Dương một cái.
Xích Chính Dương làm như vô tình gật nhẹ đầu, âm thầm giơ ngón tay cái lên.
Không hổ là lão thương nhân lăn lộn nhiều năm, trong vài bước chân ngắn ngủi đã có thể bịa ra một cái kịch bản trúng thưởng đi vào lòng người thế này!
Kỷ Bình Sinh nghe Lý chưởng quỹ nói vậy, giả vờ trầm ngâm hai giây, sau đó lập tức nhét hộp ngọc vào nhẫn trữ vật, trịnh trọng chắp tay nói: "Nếu đã như vậy, bản tông chủ cũng không khách sáo nữa!"