Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sáng hôm đó, sư phụ lên núi hái thuốc, tôi và sư huynh sau khi vẽ xong vài lá bùa liền ngồi dưới giàn nho để nghỉ ngơi.
Mông vừa chạm vào ghế, tiếng chuông điện thoại từ chiếc iPhone 6 hai sim hai sóng của tôi đã réo vang.
Cầm máy lên xem, hóa ra là Lý Nhị Đản gọi tới. Nghĩ cũng đã một thời gian kể từ khi lên núi học đạo, tôi chưa liên lạc với nó nên trong lòng bỗng dâng lên chút nhớ nhung.
Bắt máy, tôi bật cười hỏi: "Nhị Đản, gọi cho tao có chuyện gì thế? Hay là nhớ ông anh Húc của mày rồi?"
Thế nhưng từ đầu dây bên kia, giọng nói hớt hải của Lý Nhị Đản truyền đến: "Anh Húc ơi, không ổn rồi, xảy ra chuyện lớn thật rồi!"
Giọng điệu cuống cuồng của Nhị Đản khiến tôi lập tức nhíu mày.
Phải biết rằng bình thường nó là một đứa vô tư lự, tính cách phóng khoáng. Nhớ hồi lớp mười một, vì đánh nhau mà nó bị phạt đọc bản kiểm điểm trước toàn trường trong buổi chào cờ sáng thứ Hai. Ai mà ngờ được ông tướng này vừa lên bục đã nhân cơ hội tỏ tình luôn với một em gái lớp bên cạnh, khiến thầy chủ nhiệm đứng cạnh hiệu trưởng suýt chút nữa thì sợ tới mức đái ra quần.
Sau vụ đó, nhà trường vừa mời phụ huynh vừa ghi vào học bạ, nhưng trong mắt Nhị Đản thì tất cả chẳng qua chỉ là chuyện vặt, dường như trên đời này chẳng có việc gì khiến nó phải bận tâm.
Thế mà lúc này Nhị Đản lại hốt hoảng nói xảy ra chuyện lớn, chứng tỏ sự việc cực kỳ nghiêm trọng. Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình bóng ông nội, chẳng lẽ ông xảy ra chuyện gì rồi sao?
Tôi vội vàng gặng hỏi: "Nhị Đản, xảy ra chuyện gì thế? Có phải liên quan đến ông nội tao không?"
"Không phải chuyện ông Dương đâu, là... là ông ngoại tao vừa mất rồi!"
Nghe nửa câu đầu của Nhị Đản, tôi vừa định thở phào nhẹ nhõm thì nửa câu sau làm tim tôi suýt chút nữa nhảy vọt lên tận cổ.
Ông ngoại của Lý Nhị Đản tên là Tiền Quảng Văn, kém ông nội tôi vài tuổi. Ông cụ tính tình hiền hậu, cực kỳ thương chiều Nhị Đản, ngày xưa cũng thường xuyên mua que cay với kem mút cho bọn tôi, thế nên tôi có ấn tượng rất tốt về ông.
Còn nhớ mùa đông năm ngoái ông ngoại nó bị trượt chân ngã chấn thương nên vẫn luôn dưỡng bệnh ở nhà cậu, sao tự dưng lại đột ngột qua đời thế này?
Đang định mở lời an ủi Nhị Đản thì nó đã vội vã nói tiếp qua điện thoại: "Anh Húc ơi, anh mau mời sư phụ của anh đến nhà cậu tao ngay đi, càng nhanh càng tốt!"
Tôi ngẩn người: "Tìm sư phụ tao làm gì? Làm phép cúng bái à?"
Đầu dây bên kia, Nhị Đản thở hồng hộc đáp: "Nhà cậu tao bị quỷ ám rồi! Mọi... mọi người đều bảo là do ông ngoại tao quấy phá!"
Nói xong, nó liền cúp máy cái rụp!
Nghe xong cuộc điện thoại của Nhị Đản, tôi không khỏi kinh hãi. Nhà cậu nó bị quỷ ám? Mà con quỷ ấy lại chính là vong linh của người ông ngoại vừa mới nằm xuống?
Chuyện này nghe qua có vẻ hoang đường, nhưng tôi dám chắc Nhị Đản không hề đùa giỡn.
Thế nhưng ngặt nỗi bây giờ sư phụ đã lên núi hái thuốc mất rồi. Ông cụ đi mây về gió trên núi hoang, biết đường nào mà tìm?
Đúng lúc này, sư huynh đứng bên cạnh nãy giờ nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện liền lên tiếng: "Sư đệ, chuyện này dễ ợt ấy mà!"
"Anh có cách à?"
Sư huynh bĩu môi bảo: "Đừng quên hai đứa mình cũng là đệ tử chân truyền do đích thân sư phụ đào tạo đấy nhé. Mấy việc trừ tà diệt ma, tiễn đưa vong hồn này chúng ta thừa sức gánh vác. Chưa kể lần trước ở bãi tha ma, đến hàng trăm con quỷ chúng ta còn đối phó được, dăm ba cái vụ ám ảnh cỏn con này có là gì?"
"Nhưng... nhưng mà..."
"Hầy! Nhưng nhị cái gì nữa, bây giờ sư phụ không có nhà, bà con lối xóm gặp khó khăn thì hai đứa mình phải xông pha lên chứ, coi như giúp anh em chí cốt của chú mày giải quyết rắc rối. Với lại dạo này chúng ta khổ luyện đạo thuật, đây chính là lúc để kiểm tra thành quả tu luyện còn gì. Nếu chú mày không yên tâm thì lát nữa trước khi đi mình để lại tờ giấy nhắn cho sư phụ, ông về nhìn thấy là hiểu ngay thôi!"
Cái mồm của sư huynh đúng là không phải dạng vừa, loáng một cái tôi đã bị gã thuyết phục hoàn toàn và đồng ý với đề xuất đó. Thật ra bản thân tôi cũng lo lắng không biết nhà cậu của Nhị Đản đã xảy ra chuyện gì, càng lo cho sự an toàn của chính nó hơn.
Để lại một mảnh giấy nhắn cho sư phụ, chúng tôi gom góp một ít trang bị trừ tà cần thiết rồi lập tức xuống núi, hướng thẳng về phía nhà cậu của Lý Nhị Đản...
Đi bộ ròng rã hơn nửa tiếng đồng hồ, hai đứa chúng tôi đã tới nhà cậu của Lý Nhị Đản ở dưới chân núi.
Cậu nó tên là Tiền Phú Quý, nhà ở bên thôn Bảo Sơn lân cận. Từ đằng xa, chúng tôi đã nghe thấy tiếng kèn đám ma vang lên ai oán, bao trùm cả một góc trời.
Tuy nhiên, khi tôi bước tới trước cổng nhà Tiền Phú Quý thì phát hiện trong sân ngoài ngõ đều chật kín người. Họ tụ tập thành từng nhóm năm ba người, chỉ trỏ xầm xì bàn tán điều gì đó với vẻ mặt đầy hiếu kỳ.
Nhìn cảnh tượng này, tôi không khỏi dấy lên sự hoài nghi. Bởi vì ở chỗ chúng tôi, đám ma là việc rất kiêng kỵ và xui xẻo. Dù tang gia vẫn tổ chức ăn uống đàng hoàng, nhưng thường thì bà con chòm xóm chỉ đến phúng viếng ghi sổ tang rồi ra về ngay.
Thế nên bình thường nhà ai có tang sự sẽ chẳng bao giờ có đông người đứng vây quanh xem như thế này cả.
Nhìn cái thế trận này, dường như phải đến nửa cái làng kéo đến đây rồi, thậm chí tôi còn thấy cả mấy người ở thôn khác cũng đang lục tục chạy sang.
Xem ra lời Nhị Đản nói không sai chút nào, chỗ này chắc chắn đã xảy ra biến cố gì rồi.
Đúng lúc này, từ trong đám đông náo nhiệt chen chúc ở giữa sân, một bóng dáng cao to lực lưỡng lách người bước ra, trên người khoác một bộ đồ tang trắng toát, không phải Nhị Đản thì còn ai vào đây nữa?
Có điều hai hốc mắt của Nhị Đản đỏ hoe, rõ ràng là vừa mới khóc xong.
Nhị Đản rảo bước đi tới, mếu máo nói: "Anh Húc, cuối cùng anh cũng tới rồi."
Sau đó, nó liếc mắt nhìn sang sư huynh đứng cạnh tôi rồi hỏi: "Vị huynh đệ này là ai thế?"
Tôi liền giới thiệu: "Đây là sư huynh của tao."
Nhị Đản cùng sư huynh nhìn nhau gật đầu, đoạn Nhị Đản xoay sang hỏi tôi: "Anh Húc, sao sư phụ anh lại không tới thế?"
Tôi cười khổ đáp: "Sư phụ tao lên núi hái thuốc rồi, chẳng biết khi nào mới về. Nhưng mày có việc gì thì cứ nói trước với tao đi, biết đâu tao cùng sư huynh lại có cách giúp mày giải quyết ổn thỏa."
Nhị Đản gãi gãi đầu, vẻ hoài nghi hỏi: "Thế này... có thực sự đáng tin không đấy?"
Chưa đợi tôi kịp trả lời, sư huynh đã bước lên vỗ ngực khẳng định: "Chú em nói vậy là sai rồi, anh với sư đệ đây chính là đệ tử chân truyền của sư phụ đấy nhé. Nhất là anh đây, đạo pháp cao thâm khó lường, ba cái vụ trừ tà diệt ma này chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ mà thôi."
Nhị Đản bán tín bán nghi liếc nhìn tôi một cái, muốn xác nhận xem lời gã có đúng là thật không.
Dù thừa biết sư huynh đang bốc phét vcd, nhưng tôi cũng không nỡ vạch trần gã ngay trước mặt Nhị Đản nên đành gật đầu phụ họa cho xong chuyện.
Thú thật, trong lòng tôi cũng có vài phần tự tin. Dẫu sao bãi tha ma và cả Bách Quỷ Âm Sát Trận tôi cũng từng xông pha rồi, tuy lần nào biểu hiện cũng chẳng ra làm sao, nhưng giờ đang là ban ngày ban mặt, xung quanh lại đông người thế này, tôi cũng chẳng có gì phải sợ!
Lúc này Nhị Đản mới hạ thấp giọng nói với tôi và sư huynh: "Chuyện là thế này, ông ngoại tao mất vào rạng sáng nay, cậu dì của tao đều đã vội vã chạy về rồi. Theo đúng thủ tục thì hôm nay phải làm lễ bái tế cho ông, ai mà ngờ được đến lúc quan trọng nhất thì lại xảy ra biến cố ngoài ý muốn!"
Tôi nhíu mày hỏi: "Biến cố? Chuyện gì thế?"
Dù ngày thường Nhị Đản có gan to bằng trời thì lúc này trong mắt nó cũng thoáng qua một tia hoảng hốt, nói: "Hôm nay cả nhà tao đang làm lễ bái tế, phận con cháu như bọn tao đều phải lên thắp hương dập đầu trước linh cữu ông ngoại. Lúc đầu mọi chuyện vẫn đang bình thường, nhưng cứ hễ đến lượt cậu mợ tao lên tế bái là mâm cơm cúng trên bàn lại tự dưng lật úp xuống đất, ngay cả nhang bọn họ thắp cũng gãy làm đôi! Sau đó bát đĩa xoong nồi trong bếp nhà cậu tao cứ thế tự rơi vỡ loảng xoảng, đến cả quan tài cũng không tài nào khiêng đi nổi! Mày không chứng kiến cảnh đó thôi, chứ thực sự là dọa người vcd. Về sau ông nội Dương chủ trì tang lễ phát hiện có điểm bất thường nên mới bảo tao gọi điện cho mày đấy."
Nghe Nhị Đản kể xong, lòng tôi không khỏi kinh hãi. Tôi từng nhiều lần theo chân ông nội lo liệu đám tang nên khá rành rẽ các thủ tục này. Bái tế là một nghi thức cực kỳ quan trọng, tôi đi bấy lâu nay chưa từng gặp phải chuyện gì kỳ quái như vậy. Qua lời kể của Nhị Đản, việc này tuyệt đối không phải trùng hợp ngẫu nhiên. Hơn nữa, ngay cả ông nội tôi cũng đề nghị tìm Lý Đạo Trưởng giúp đỡ, chứng tỏ thực sự có ma quỷ đang quấy phá ở đây!
Nghĩ thông suốt điều này, tôi liền bảo Nhị Đản: "Mày có thể dẫn tao với sư huynh vào trong sân xem thử tình hình thế nào trước không?"
"Được chứ, đi vào đây với tao."
Tôi và sư huynh liền bước theo sau Nhị Đản tiến vào trong sân.
Cổng sân lúc này khá chen chúc, hai đứa tôi phải chật vật lắm mới lách qua được đám đông để vào đến giữa sân.
Trong sân đã dựng sẵn linh đường, cờ gọi hồn, giấy tiền vàng mã, người giấy ngựa giấy cũng đều được chuẩn bị đầy đủ. Trước linh đường của ông ngoại Lý Nhị Đản có mấy người mặc đồ tang đang quỳ gối khóc lóc thảm thiết, trong đó có cả bố mẹ của Nhị Đản, miệng họ cứ lầm rầm khấn vái những câu đại loại như "bố bớt giận", "xin bố đừng quấy phá nữa".
"Tiểu Húc, sao cháu lại đến đây? Sư phụ cháu đâu rồi?"
Đúng lúc này, giọng nói của ông nội tôi vang lên.
Tôi quay đầu lại nhìn thì thấy ông nội đang bước ra từ phía sau rạp tang.
Đã một thời gian không gặp, lại thêm việc mấy hôm trước suýt chút nữa mất mạng dưới tay Tôn Chính Kha nên trong lòng tôi thực sự rất nhớ ông. Thế nhưng xung quanh đang có đông người, lại có chính sự cần giải quyết nên tôi không tiện biểu lộ quá rõ ràng, chỉ cười bảo ông: "Sư phụ cháu lên núi hái thuốc rồi ạ, nên cháu với sư huynh sang đây xem có giúp được gì không!"
Nghe vậy, sắc mặt ông nội hơi thay đổi, vội kéo tôi ra một góc nói nhỏ: "Tiểu Húc, cháu đừng có đùa với ông. Nãy giờ ông đứng đây trông coi, thấy sự tình lần này không đơn giản chút nào đâu. Thằng ranh con nhà cháu mới lên núi được mấy ngày, đừng có ra đây thể hiện, cứ đợi sư phụ cháu về rồi tính."
"Ông ơi, ông cứ yên tâm đi, tuy cháu theo sư phụ chưa lâu nhưng đã nắm giữ được không ít đạo thuật rồi, cháu tự biết lượng sức mình mà. Hơn nữa, lúc đầu ông bảo cháu bái Lý Đạo Trưởng làm sư phụ chẳng phải là để cháu học hỏi bản lĩnh sao? Bây giờ chính là lúc để kiểm nghiệm bản lĩnh của cháu rồi, sao ông lại cứ thoái thác cản trở thế này?"
"Cái này..."
Ông nội bị một tràng thuyết phục của tôi làm cho cứng họng, do dự một lát rồi cuối cùng cũng gật đầu đồng ý, nhưng không quên dặn dò tôi phải cẩn thận một chút.
Lúc này, Lý Nhị Đản dẫn bố mẹ cùng cậu mợ của nó đi tới, bảo: "Lý Đạo Trưởng không có nhà, lên núi hái thuốc mất rồi, nhưng cháu đã gọi đệ tử của ông ấy đến đây, bọn họ bảo là có cách giải quyết chuyện này."
Bố mẹ Nhị Đản thì biết chuyện tôi lên núi học đạo thuật với Lý Đạo Trưởng, nhưng cậu mợ nó lại quét mắt nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân, rồi bĩu môi bảo: "Đây chẳng phải là thằng Dương Húc sao, nó làm đệ tử của Lý Đạo Trưởng từ bao giờ thế? Để cho nó xử lý chuyện này, không phải là đang giỡn chơi đấy chứ?"
Tôi có chút ngượng ngùng gãi gãi mũi nói: "Chú Tiền, cháu bái Lý Đạo Trưởng làm sư phụ cũng được hơn hai mươi ngày rồi, cũng học được chút ít bản lĩnh. Nếu được thì cứ để bọn cháu dùng thử xem sao ạ."
Tôi vừa dứt lời, mợ của Lý Nhị Đản đã chống nạnh bước ra, gắt gỏng nói với giọng điệu chẳng mấy thiện chí: "Thử cái gì mà thử? Biến ra chỗ khác chơi cho mát!"
Rắc!
Vừa lúc mợ của Nhị Đản dứt lời, từ bên trong cỗ quan tài bỗng vang lên những tiếng "bùm bùm" dồn dập, nghe hệt như đang có ai đó ở bên trong đập mạnh vào nắp áo quan vậy!