Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tôi và sư phụ đồng thời quay đầu lại, quả nhiên trông thấy Ngô sư bá đã đứng phía sau từ lúc nào, vừa phì phèo điếu thuốc vừa toe toét cười với hai thầy trò.
Mẹ kiếp, ông đứng sau lưng người khác thì mở miệng báo một tiếng được không hả! Định hù chết người ta hay sao?
Ngô sư bá cười híp mắt vỗ vỗ vai tôi: "Đại sư điệt, yên tâm đi, sư phụ mày không dẫn mày đi thì đã có sư bá đây dẫn đi rồi."
Nghe vậy, sắc mặt sư phụ sầm xuống: "Dẫn cái đầu ông ấy! Chẳng phải ông cũng biết rõ nơi đó..."
Thế nhưng câu nói của sư phụ chưa kịp dứt đã bị giọng điệu đắc ý của Ngô sư bá cắt ngang: "Biết thì đã sao? Thế nào, ông không tin tưởng vào thực lực của tôi à?"
"Ông!"
Sư phụ chỉ tay vào bản mặt cợt nhả của Ngô sư bá, tức đến nghẹn họng không thốt nên lời. Lồng ngực ông phập phồng liên hồi, phải mất vài giây bình tâm mới bất lực phất tay áo quát: "Được, được, được! Ông giỏi, ông muốn dẫn nó đi thì cứ việc, nhưng xảy ra chuyện gì tôi không thèm quản đâu đấy!" Dứt lời, sư phụ hầm hầm tức giận bỏ về lều của mình.
Sư phụ vừa đi, Ngô sư bá liền quay sang cười tít mắt với tôi: "Sao hả, sư bá đối xử với mày quá là có tình có nghĩa đúng không? Có phải nên nói với sư bá một câu cảm ơn không nhỉ?"
Tôi phụng phịu đáp: "Không thèm!"
"Úi chà! Không nói chứ gì? Thế thì ngày mai sư bá đây không dẫn mày xuống dưới đó đâu, sư phụ mày lại càng không, cứ ở trên này mà mốc mép đi con trai!"
"Vãi chưởng, ông đây là đang uy hiếp dụ dỗ trắng trợn!"
"Thì uy hiếp dụ dỗ đấy, sao nào, không phục à?"
"Được rồi, tôi phục ông rồi. Chẳng phải chỉ là một câu cảm ơn thôi sao, tôi nói là được chứ gì! Cảm ơn nhé, cảm ơn cả nhà ông luôn."
"Không được, nói cảm ơn suông thế nghe chẳng có tí thành ý nào cả!"
"Thế ông còn muốn cái quái gì nữa?"
"Đi, mau vào lều bóp vai, đấm chân cho sư bá đi. Ngồi xe cả ngày trời ê hết cả mông rồi đây này. Mày mà không nghe lời là tao không dẫn mày đi đâu đấy!"
Ngô sư bá cười một cách cực kỳ bỉ ổi.
Tôi thì tức nổ đom đóm mắt, chỉ muốn chỉ thẳng vào cái bản mặt đê tiện kia mà chửi một câu: "Đờ mờ cả lò nhà ông!"
Trở về lều, sau hai tiếng đồng hồ bị Ngô sư bá dùng đủ mọi chiêu trò uy hiếp, hành hạ, cuối cùng tôi cũng dỗ được cái gã khốn kiếp này đi ngủ.
Tôi tủi thân phát khóc như một nàng dâu mới về nhà chồng. Dương Húc tôi đây đường đường là đệ nhất mỹ nam làng Tiểu Cương, thế mà giờ lại sa sút đến nông nỗi này, đúng là không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa.
Cứ đợi đấy, tốt nhất đừng để ông đây tóm được thóp của ông, nếu không tôi nhất định sẽ khiến ông phải "sướng" đến tận trời xanh!
Tuy trong lòng cực kỳ ngứa mắt với gã, nhưng mặt khác tôi cũng rất tò mò về gã. Nghĩ lại thì vai vế của gã ở Long Hổ tông còn cao hơn cả sư phụ một bậc, vả lại qua cuộc đối thoại lúc nãy của hai người, rõ ràng gã có thực lực rất đáng gờm, bằng không với tính khí của sư phụ thì làm sao có chuyện thỏa hiệp để gã dẫn tôi xuống mộ. Thế nhưng tại sao tôi nhìn đi nhìn lại vẫn không thấy gã có điểm nào ra dáng cao nhân cả? Chẳng lẽ đúng là cao nhân thường hay ẩn mình thật?
Phụt...
Ngay lúc tôi đang suy đoán đủ điều, Ngô sư bá đang ngủ say như chết bỗng nhiên thả một quả bom xì hơi cực kỳ vang dội, trong lều nhỏ lập tức nồng nặc mùi hôi thối đến ngạt thở!
Đờ mờ nhà ông! Cái loại như ông mà cũng là cao nhân ẩn mình thì ông đây thề sẽ livestream ăn phân cho cả thế giới xem!
Tôi gào thét trong lòng, vội vàng rúc đầu vào chăn bịt chặt mũi lại. Nhưng vừa mới tránh được làn sương độc thì tai lại bị tra tấn bởi tiếng nghiến răng và ngáy vang như sấm của gã ở bên ngoài.
Tôi khóc không ra nước mắt. Xem ra đêm nay chắc chắn lại là một đêm mất ngủ nữa rồi, mẹ kiếp, kiếp trước tôi đã tạo cái nghiệt gì thế này không biết...
Sáng sớm hôm sau, tôi với cặp mắt thâm quầng vì cả đêm mất ngủ vừa mới bò ra khỏi lều thì đã thấy sư huynh đang tung tăng chạy từ đằng xa tới. Gã vừa chạy vừa vẫy tay gọi lớn tên tôi: "Dương Húc, Dương Húc! Anh tới rồi đây!"
Nhìn thấy sư huynh, tôi mừng rỡ khôn xiết. Đúng là sau khi bị Ngô sư bá hành hạ suốt một ngày một đêm, tôi bỗng thấy sư huynh nhà mình trông đáng yêu và chẳng còn tí bỉ ổi nào nữa. Tôi vội chạy lại đón gã, đấm cho gã một phát rồi mếu máo tủi thân đến mức muốn phát khóc.
"Sao bây giờ mày mới đến hả!"
Sư huynh ngơ ngác: "Mày còn hỏi tao à? Mày còn có da mặt để hỏi tao đấy hả? Sáng hôm qua tao ngủ dậy, ngoài mấy con gà vịt ngan ngỗng trong sân ra thì chẳng thấy một bóng người nào cả! Nếu không nhờ bức thư gã râu kẽm để lại trên đầu giường thì tao còn tưởng các người rủ nhau lên thành phố đi mát-xa thư giãn mà dám bỏ rơi tao rồi đấy."
Lúc này tôi mới sực nhớ ra, hôm qua tôi đi vội vàng quá nên chẳng mang theo món đồ nào cả, đang trông chờ sư huynh mang trang bị đến cho tôi. Thế nhưng nhìn bộ dạng hai tay trống trơn của gã...
"Thế đồ nghề trang bị đâu rồi! Mày không mang gì theo thì mò đến đây làm cái quái gì hả?"
Sư huynh gãi đầu cười hắc hắc: "Kia kìa!"
Tôi nhìn theo hướng ngón tay của sư huynh, thấy một người đàn ông đang vác hai cái bao lớn, thở hồng hộc đi về phía chúng tôi.
"Anh ta bảo là người do các người phái tới đón tao. Cái gã này hơi ngốc nghếch một tí, cứ khăng khăng đòi vác bao hộ tao, rõ là nặng chứ báu bở gì! Tao bảo để tao tự vác một bao mà gã nhất quyết không chịu, đúng là đồ dở hơi..."
Đúng lúc này, người đàn ông vác bao chạm mắt với tôi. Tôi bỗng thấy gã nháy mắt tinh nghịch với mình một cái, trông cứ như... đang liếc mắt đưa tình ấy!
Theo bản năng, tôi cảm thấy mông mình thắt chặt lại, mẹ kiếp, cái gã này không lẽ là... gay?
Nghĩ đến đây, tôi lại nhìn sang sư huynh, thấy gương mặt rạng rỡ như hoa mùa xuân của gã, đầu óc tôi bắt đầu bay bổng với đủ loại giả thuyết đen tối.
Sư huynh thấy tôi thẫn thờ ra thì hỏi: "Sao thế?"
"Kh... Không có gì, chúng ta mau dọn dẹp đồ đạc đi, lát nữa là phải xuống mộ rồi."
"Haha, cuối cùng cũng có cơ hội xuống mộ rồi! Cứ chờ đấy, hôm nay béo ta đây nhất định sẽ cho các người thấy thế nào là oanh oanh liệt liệt, mở mang tầm mắt về bản lĩnh của tao!"
Sau khi nghe sư huynh thao thao bất tuyệt, chúng tôi cùng nhau tiến tới chỗ người đàn ông kia, lấy vài món trang bị cần thiết bỏ vào chiếc túi đeo chéo, rồi tìm sư phụ để hỏi về thời điểm xuống mộ.
Khi sư phụ nhìn thấy sư huynh cũng lù lù bám theo, ông suýt chút nữa thì tức đến hộc máu. Ông kiên quyết ngăn cản không cho sư huynh tham gia, thế nhưng sư phụ làm sao chịu nổi cái chiêu trò bám dai như đỉa, mặt dày vô sỉ của sư huynh cơ chứ, lại thêm tôi ở bên cạnh thêm dầu vào lửa, cuối cùng ông cũng chỉ đành bất lực thỏa hiệp.
Mười giờ sáng, đoàn chúng tôi tổng cộng có sáu người, gồm bốn người của Long Hổ tông chúng tôi, Đội trưởng Triệu Mộng, cùng với một trợ thủ có vóc dáng vạm vỡ tên là Vương Mãng.
Sau khi kiểm tra đồ đạc kỹ lưỡng, dưới sự dẫn đường của Đội trưởng Triệu Mộng, cả bọn bắt đầu hành trình lên núi.
Đường núi khá bằng phẳng, dễ đi, chỉ mười phút sau, chúng tôi đã đặt chân tới lưng chừng núi.
Tại đây có giăng một vòng hàng rào cảnh báo, mấy người mặc đồng phục công tác đang nghiêm ngặt canh gác lối vào.
Đội trưởng Triệu Mộng lên tiếng: "Phía trước chính là cửa vào cổ mộ, lát nữa đi vào mọi người phải đặc biệt cẩn thận, bên trong tối lắm, đừng để sẩy chân đấy!"
Chúng tôi vượt qua hàng rào cảnh báo để tiến vào khu vực trung tâm, chỉ thấy ngay giữa bãi đất có một cái hố sâu hun hút hướng thẳng xuống lòng đất, đường kính rộng chừng một mét.
"Cái hố này được đào sau một loạt các cuộc khảo sát dò tìm kỹ lưỡng. Từ đây đi xuống vừa vặn có thể tiếp cận lối vào cổ mộ mà không cần phải đập thủng trần mộ. Tôi xuống trước đây, mọi người cứ lần lượt bám theo nhé!"
Nói đoạn, cô rút từ trong ba lô ra một sợi dây thừng nilon màu đen to bằng ba ngón tay cái, buộc chặt một đầu vào thân cây cổ thụ gần miệng hố, đầu còn lại quăng thẳng xuống dưới, rồi thoăn thoắt lần theo sợi dây tuột xuống, động tác lưu loát và dứt khoát vô cùng!
Chứng kiến một loạt thao tác thuần thục của Triệu Mộng, trong lòng tôi không khỏi thầm cảm thán, người phụ nữ này đúng là không hổ danh là cán bộ nhà nước, quả nhiên có vài phần bản lĩnh.
Những người còn lại chúng tôi cũng lần lượt bám dây tuột xuống dưới.
Cái hố sâu hơn tôi tưởng tượng nhiều, tầm bảy tám mét. Sau khi chạm đất, trước mắt tôi tối đen như mực, cũng may người xuống trước đã kịp bật đèn pin. Nương theo ánh sáng rọi về phía trước, đập vào mắt tôi là một cánh cổng đá sừng sững.
Cánh cổng cao hơn hai mét, trên bề mặt chạm khắc những ký hiệu đồ đằng cùng vài chữ cổ mà tôi không nhận ra. Trải qua năm tháng dằng dặc, cánh cổng đã có nhiều chỗ nứt vỡ, bong tróc, thế nhưng vẫn được niêm phong vô cùng kín kẽ.
Triệu Mộng nói: "Đây chính là cổng chính của lăng mộ, lúc trước để tìm ra cơ quan mở nó, chúng tôi đã phải tốn không ít công sức đấy."
Vừa nói, cô vừa đưa tay lần mò dọc theo mép cổng, cuối cùng nhấn mạnh vào một chỗ nhô lên vô cùng kín đáo!
Kèm theo tiếng "ầm ầm" nặng nề, cánh cổng đá từ từ dịch chuyển mở ra, ngay sau đó là luồng không khí ẩm mốc, hôi hám xộc thẳng vào mũi vô cùng khó chịu.
Triệu Mộng nói tiếp: "Cổng đã mở rồi, chúng ta đi vào thôi."
Lúc này sư phụ nhíu mày lên tiếng: "Trong ngôi cổ mộ ngàn năm này âm khí lẫn thi khí hoành hành, vả lại dưỡng khí không đủ, cứ thế xông thẳng vào e là sẽ gặp nguy hiểm chăng?"
Nghe vậy, Vương Mãng đứng bên cạnh đáp: "Lý Đạo Trưởng cứ yên tâm, trước đó chúng tôi đã mở cổng đá này ra thông gió một thời gian rồi, không có chuyện gì đâu."
"Nếu vậy thì là tôi đã lo xa rồi."
Sư phụ nói xong liền quay đầu dặn dò tôi và sư huynh: "Hai đứa tụi con tu vi còn nông cạn, tuy nơi này đã được thông gió nhưng âm khí vẫn còn rất nặng. Trước khi vào, hãy dán một lá Dương Phù lên người để tránh tà khí xâm nhập, đúng rồi, tốt nhất là nhỏ sẵn nước mắt trâu vào mắt đi."
Tôi và sư huynh làm theo, lôi lá Dương Phù từ trong túi ra cẩn thận dán lên người, sau đó nhỏ thêm nước mắt trâu.
Chuẩn bị xong xuôi, chúng tôi liền bám sát sau lưng nhóm Triệu Mộng, cùng nhau bước qua đại môn cổ mộ.
Khoảnh khắc đặt chân vào bên trong, tâm trạng tôi không khỏi vừa căng thẳng vừa mong đợi, đặc biệt là khi liên tưởng đến mấy tình tiết trộm mộ trong phim ảnh hay tiểu thuyết, nào là cơ quan ám khí, rồi thì cương thi oán hồn các kiểu, chẳng biết lát nữa có thứ gì bất ngờ lao ra tấn công hay không.
Ngay khi ý nghĩ này vừa vụt qua, phía sau bỗng vang lên một tiếng "rầm" chấn động, cánh cổng đá vậy mà lại tự động đóng sập lại!
"Ui cha mẹ ơi, cái cổng đá này sao tự dưng lại đóng sập lại thế?"
Sư huynh rùng mình một cái, sợ đến mức tí nữa thì ngã ngửa ra sau.
Đội trưởng Triệu Mộng giải thích: "Không sao đâu, bên trong có lắp đặt cơ quan tự động từ thời xưa, hễ có người đi vào là nó sẽ tự đóng. Nhưng mọi người cứ yên tâm, đến lúc cần ra chúng ta vẫn có cách." Nói xong, Triệu Mộng rút chiếc bộ đàm bên hông ra, áp sát miệng nói thử mấy tiếng "Alo, alo", nhưng đầu kia chỉ phát ra những tiếng rè rè "rẹt rẹt" vô nghĩa, chẳng có chút phản hồi nào.
"Đúng như dự đoán trước khi tới đây, bên trong cổ mộ này quả nhiên có từ trường gây nhiễu loạn thiết bị liên lạc, lần này phiền phức rồi."
Lúc này, sư phụ thúc khủy tay vào người Ngô sư bá nói: "Ông xem hộ tôi tình hình ngôi cổ mộ này thế nào đi, cẩn tắc vô ưu vẫn hơn."
Ngô sư bá gật đầu, móc từ trong ngực áo ra bảy đồng tiền xu đỏ, sau đó ngồi xổm xuống đất quăng ra một cái "xoạt", nhìn chằm chằm một lát rồi phán: "Sáu mặt âm, một mặt dương, âm đè dương, khí không tán. Chậc chậc, đây là một ngôi hung mộ, xông vào trong này thì tỉ lệ sống chết là năm ăn năm thua đấy!"
Nhìn thủ pháp này của Ngô sư bá, tôi tò mò hỏi: "Sao ông lại nhìn ra được đây là hung mộ thế?"
Ngô sư bá thu lại mấy đồng xu, đứng dậy liếc nhìn tôi một cái, đắc ý bảo: "Hắc hắc, tưởng gì! Nghĩ năm xưa trước khi gia nhập Long Hổ tông, sư bá mày đây từng làm nghề đổ đấu trộm mộ đấy nhé. Xem phong thủy hung cát của lăng mộ thế này thì đối với ta chỉ là chuyện nhỏ như con muỗi!"