Dịch: Dưa Hấu

Mục Kỳ Minh suýt nữa tức đến bật cười.

Đúng là một biện pháp hay!

Tô gia các ngươi mặt mũi thật lớn, bàn tính cũng đánh thật khéo. Tìm Mục Hàn Xuyên tới, tùy tiện kiếm một lý do, đơn giản như vậy đã muốn giải quyết luôn hôn ước?

“Tô Hàm chất nữ, Tô gia các ngươi nghĩ nhiều rồi. Mục Hàn Xuyên còn chưa có tư cách đại diện cho Mục gia chúng ta.”

“Tô gia chúng ta cho rằng Mục gia nên tôn trọng ý nguyện của chính Mục Hàn Xuyên.” Ánh mắt Tô Hàm chuyển sang Mục Hàn Xuyên, “Ngươi nói xem?”

Mục Hàn Xuyên hiểu rõ, giờ đến lượt hắn biểu diễn, hắn bỏ qua hai miếng củ cải cuối cùng, đưa ra tuyên ngôn cuối cùng của mình: “Ta không có bất kỳ hứng thú gì với Mục gia, các ngươi chỉ cần để ta thoát ly Mục gia ngay bây giờ, ta lập tức rời đi, vĩnh viễn không xuất hiện nữa.”

Sắc mặt Mục Kỳ Minh trong khoảnh khắc trở nên khó coi đến cực điểm, một chưởng của hắn suýt nữa đập nát cả bàn tiệc, thức ăn văng tung tóe khắp nơi.

“Tô gia cho ngươi bao nhiêu lợi ích, đáng để ngươi phản bội chính Mục gia của mình?”

Mục Kỳ Minh thật sự nổi giận.

Tô gia quả nhiên có chuẩn bị mà tới, không phải tự mình ra tay, mà trực tiếp kéo thân sinh nhi tử của gã tới làm tiên phong.

“Nói quá lời rồi, không thể gọi là phản bội.” Mục Hàn Xuyên bình thản đáp: “Dù sao ta cũng chẳng tính là một Mục gia nhân chân chính, mọi người ‘đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay’, chẳng phải tất cả đều vui vẻ sao?”

Hoàng Lăng ngồi bên cạnh Mục Kỳ Minh lúc này toàn thân cứng đờ, gần như không thể tin nổi.

Mục Hàn Xuyên này thật sự tới đây vì chuyện đó.

Kể từ ngày đi theo Mục Kỳ Minh, nàng chưa từng nghĩ tới chuyện tranh giành, càng chưa từng nghĩ tới chuyện danh chính ngôn thuận bước vào vị trí kia.

Nàng rất rõ thân phận của mình, cũng biết bản thân căn bản không có năng lực tranh đoạt. Điều nàng mong cầu ban đầu chỉ là cả đời áo cơm không lo, hưởng vinh hoa phú quý.

Nhưng những chuyện xảy ra về sau, ngay cả người trong cuộc như nàng cũng cảm thấy khó hiểu.

Cuối cùng đến cả Mục Hàn Xuyên, vị trưởng tử Mục gia cũng bỏ đi. Mọi chuyện kỳ quái đến mức chính nàng đôi khi cũng phải hoài nghi nhân sinh.

Cơ hội tốt đến như vậy, bảo nàng sao có thể không động tâm?

Sao có thể bỏ qua? Cho dù chỉ vì một đôi nhi nữ của mình, nàng cũng nhất định phải tranh.

Nhưng giờ đây, vị trưởng tử đã rời nhà nhiều năm đột nhiên trở về, không phải để tranh lại thân phận, mà lại muốn chủ động thoát ly Mục gia?

Nếu vậy, nhi tử của nàng chẳng phải sẽ trở thành người duy nhất?

Không cần tốn chút sức lực nào đã thành công?

“Ngươi còn chưa có tư cách bàn điều kiện.” Giọng Mục Kỳ Minh trở nên lạnh lẽo dị thường, “Mục gia cho ngươi cái mạng này, muốn thoát ly thì trả lại cái mạng ấy trước.”

Xem ra không nói chuyện được rồi.

Mục Hàn Xuyên hiểu rất rõ, với thái độ này của Mục Kỳ Minh, cho dù Tô gia gây áp lực cũng vô dụng.

Hắn tuyệt đối không chịu để mình thoát ly Mục gia.

Giọng Mục Hàn Xuyên cũng dần lạnh xuống, đối chọi gay gắt: “Nếu không cho ta thoát ly Mục gia, vậy tương lai chính là cuộc tranh giành giữa ‘thủ túc’.”

Mục Hàn Xuyên ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn thẳng Mục Kỳ Minh.

“Ta sẽ giết sạch tất cả người Mục gia!”

Lời vừa dứt, cả đại sảnh lập tức chìm vào tĩnh lặng.

Mục Kỳ Minh thậm chí cho rằng mình nghe nhầm, hồi lâu vẫn chưa phản ứng lại.

Nhi tử của gã đang uy hiếp gã?

Ngay tại Mục gia?

Đồng tử Hoàng Lăng chấn động dữ dội, khó che giấu vẻ sợ hãi.

Hắn...

Hắn giống mẫu thân mình...

Hoàng Lăng cực kỳ sợ Trâu Mộ Ngưng.

Tô Hàm khẽ hé miệng, đầu óc nhất thời có chút hỗn loạn, ngay cả vị đại tiểu thư Tô gia như nàng cũng bị câu nói đầy khí thế ấy làm cho kinh động.

Có phải diễn hơi quá rồi không?

Mục Hàn Xuyên này tuyệt đối không đơn giản như vẻ ngoài, hắn nhất định là một thí luyện giả, hơn nữa thực lực chắc chắn không thấp.

Có được đảm phách và tố chất tâm lý như vậy, sao có thể là người sợ hãi thí luyện?

Tô Thanh Vũ cũng dừng động tác trong tay, lần này đặc biệt tò mò nhìn chằm chằm Mục Hàn Xuyên.

Hình như càng lúc càng thú vị rồi!

Không khí trong đại sảnh nặng nề đến cực điểm.

Đúng lúc này, ngoài cửa lại có hai người bước vào, phần nào làm loãng bầu không khí căng thẳng trong phòng.

Một nam một nữ, nữ tử vừa trưởng thành, thiếu niên còn khá non nớt.

Chính là một đôi nhi nữ của Hoàng Lăng, một người mười tám tuổi, người còn lại mười sáu tuổi.

Mục Kỳ Minh lại nhíu chặt mày.

Đúng vào thời điểm này, sao bọn họ lại tới?

Ai bảo bọn họ tới?

“A... Hai ngươi sao lại về rồi!”

Hoàng Lăng vội vàng đứng ra giảng hòa, cố gắng xoa dịu bầu không khí căng thẳng.

“Mau tới đây, chào các vị tỷ tỷ, ca ca.”

Tỷ tỷ lớn gan hơn, dẫn theo đệ đệ chủ động đi tới bên bàn ăn.

Hoàng Lăng nâng ly đứng dậy, người đầu tiên nàng hướng tới chính là Tô Hàm, sau đó chuẩn bị giới thiệu hai người.

Đại tiểu thư và thiếu gia đột nhiên trở về, không biết là vì mục đích gì.

Là cố ý chạy tới cho Mục Hàn Xuyên nhìn, tuyên bố chủ quyền, hay muốn tranh thủ sự công nhận của bên ngoài?

Nhưng kế hoạch này e rằng phải thất bại, Mục Hàn Xuyên căn bản không quan tâm. Đối với hắn, tất cả người Mục gia đều không quan trọng.

Tô Hàm trực tiếp đứng dậy, hoàn toàn không nể mặt: “Một tiểu tam đến thân phận chính thức cũng không có, nể mặt gia chủ các ngươi mới cho ngươi ngồi vào bàn đã là đủ thể diện. Chỉ bằng ngươi mà cũng có tư cách cùng ta xã giao? Một đôi tư sinh tử lại càng không có tư cách.”

“Tô Hàm!” Mục Kỳ Minh lập tức lên tiếng đối đầu, “Là vãn bối, ngươi quá phận rồi!”

Nữ nhân của gã, nhi nữ của gã, đương nhiên phải do gã bảo vệ.

Một vãn bối Tô gia chạy tới Mục gia gã mà còn dám nói năng ngông cuồng như vậy, thậm chí công khai nhục nhã người của gã.

Chẳng lẽ thật sự muốn hoàn toàn trở mặt với Mục gia?

“Quá phận?” Tô Hàm cười lạnh, “Ở tầng cấp của chúng ta, đây chính là quy củ. Chẳng lẽ gia tộc ở loại địa phương nhỏ như các ngươi ngay cả chút quy củ ấy cũng không hiểu?”

“Để loại người không có danh phận này ra tiếp đãi người Tô gia chúng ta, đạo đãi khách của Mục gia hôm nay ta xem như được mở mang kiến thức.”

“Chuyến này quả thật không uổng, Tô gia chúng ta sẽ nhớ kỹ.”

Nói xong, Tô Hàm đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Mục đích hôm nay đã đạt được, thái độ của Mục Hàn Xuyên cũng đã thể hiện rõ ràng, nàng không có hứng thú tiếp tục ở lại.

Nàng vốn cũng chưa từng kỳ vọng chỉ cần tới một chuyến là có thể dễ dàng giải trừ hôn ước này.

Chuyện vẫn phải từ từ, hôm nay chẳng qua chỉ là do nàng tới cho Mục gia một cái hạ mã uy.

Cuối cùng người thật sự tới thương lượng vẫn sẽ là trưởng bối Tô gia.

Điều đáng nói là biểu hiện hôm nay của Mục Hàn Xuyên khiến nàng rất hài lòng.

Phối hợp rất tốt.

Vì thế nàng cũng nguyện ý giúp Mục Hàn Xuyên chống đỡ thể diện, tiện thể giúp hắn trút giận.

Tô Thanh Vũ và Mục Hàn Xuyên cũng đứng dậy theo, cuối cùng cũng có thể đi rồi.

Thân thể Hoàng Lăng khẽ lảo đảo, vội đưa tay vịn bàn. Thân phận của nàng quả thật không mấy vẻ vang, nhưng tại Thiên Lan Thành, ít nhất ngoài mặt chưa từng có ai dám nhục nhã nàng như vậy.

Bên cạnh, Mục Tiểu Dao đỏ bừng mặt, lập tức muốn bùng nổ.

Từ nhỏ nàng đã là kim chi ngọc diệp, bao giờ từng chịu nhục nhã đến mức này?

Lại còn nói bọn họ là loại người không ra gì?

Hoàng Lăng vội vàng ngăn nàng lại, kéo hai tỷ đệ lùi về sau.

Người Tô gia không thể trêu chọc.

Mục Triều còn quá nhỏ, nào từng trải qua tình cảnh như vậy, nhất thời chỉ biết đứng đó không biết phải làm sao.

Sắc mặt Mục Kỳ Minh xanh mét, gân nơi thái dương nổi lên, rõ ràng phẫn nộ đến cực điểm nhưng vẫn cố sức nhẫn nhịn.

“Các ngươi có thể đi, Mục Hàn Xuyên nhất định phải ở lại.”

“Người do Tô gia ta mang tới, các ngươi giữ không được.” Tô Hàm trực tiếp bước thẳng về phía đại môn.

Bảo tiêu Tô gia đã chủ động tiến lên nghênh đón.

Bảo tiêu Mục gia cũng nhanh chóng vây tới, nhưng không một ai dám thật sự động thủ, chỉ chờ mệnh lệnh của gia chủ.

Đến lúc này, Tô Thanh Vũ vẫn không quên thực hiện một lễ cáo biệt cực kỳ đúng mực, giáo dưỡng này quả thật rất cao.

Chỉ là rơi vào mắt đối phương, lại có phần giống như châm chọc.

Mục Hàn Xuyên không hiểu sao cảm thấy vô cùng sảng khoái, hắn đi theo ra khỏi đại môn, lướt qua mấy lão bộc đã nhìn hắn lớn lên, hoàn toàn không phản ứng với bất kỳ ai.

Cuối cùng, người Mục gia vẫn không dám ngăn cản, Mục Kỳ Minh không dám thật sự cứng rắn với Tô gia.

Mục đích hôm nay đã đạt được.

Năng lực của bản thân hắn không đủ, chẳng lẽ Tô gia cũng không đủ năng lực?

Haha.

Càng loạn càng tốt.

Ồn ào càng lớn càng tốt.

Tô Hàm quả nhiên không phụ kỳ vọng của hắn.

Đúng là đủ hung.

Tốt nhất hai bên có thể thật sự làm căng, cuối cùng ép đến mức Mục gia không thể không trục xuất hắn, đồng thời xóa thân phận đích trưởng tử Mục gia của hắn khỏi hệ thống chính thức.

Trong thời gian ngắn không làm được cũng chẳng sao, dù sao nhiều năm như vậy hắn cũng đã chịu đựng được.

Coi như khiến Mục gia khó chịu trước, tương lai rồi sẽ có một ngày làm được.