Tinh Vực Đại Biến Đổi, Toàn Dân Khai Hoang, Cho Ta Phát Triển Trước (Dịch)
Chương 42. Bị Mắng Thảm, Phải Đòi Lại
Dịch: Dưa Hấu
Đi ra khỏi đại môn, Mục Kỳ Minh vẫn không lên tiếng, người Mục gia đương nhiên chẳng ai dám động.
Ánh mắt Mục Kỳ Minh âm trầm, lửa giận cuồn cuộn trong lòng. Trâu Mộ Ngưng, nữ nhân điên kia lại sinh ra một nhi tử điên chẳng khác gì nàng, quả thực giống như từ cùng một khuôn đúc ra, ngay cả tính cách cũng không sai biệt bao nhiêu.
Tô gia đúng là khinh người quá đáng!
Hai bên dù sao cũng có không ít hợp tác, vậy mà hôm nay lại chẳng chừa chút thể diện nào.
Chẳng lẽ thật sự chỉ vì muốn giúp Tô Thanh Vũ từ hôn?
“Phái người đi theo Mục Hàn Xuyên!”
Lần này Mục Hàn Xuyên đã xuất hiện, vậy tuyệt đối không thể để hắn rời đi thêm lần nữa.
Nhất định phải giữ Mục Hàn Xuyên lại Mục gia.
Muốn thoát ly Mục gia?
Nằm mơ!
Cho dù phải nhốt, cũng phải nhốt hắn cả đời.
Tô gia có thể bảo vệ hắn nhất thời, chẳng lẽ còn có thể bảo vệ hắn cả một đời?
Hạ nhân bên cạnh vội vàng đáp: “Vâng!”
Ba chiếc xe sang của Tô gia chủ động lái tới, cửa xe vừa mở, chủ nhân còn chưa kịp lên xe thì phía xa đã có hai người trẻ tuổi chạy tới.
Người nhỏ tuổi hơn dường như còn chưa thành niên, giơ tay chỉ về phía trước.
“Chính là hắn.” Người lớn hơn một chút, trên mặt có một vết bớt, tức giận nói: “Hắn thật sự còn dám trở về? Không biết bây giờ Mục gia chỉ có Mục Triều là thiếu gia sao?”
“Hắn còn dẫn người tới, chắc chắn không có ý tốt.”
“Quan tâm làm gì, cứ mắng cho thật mạnh. Dẫn người tới thì sao? Chẳng lẽ còn dám động thủ tại Mục gia?”
“Được.”
Người lớn tuổi hơn, cũng là kẻ có vết bớt trên mặt, còn cách khá xa đã mở miệng mắng: “Mục Hàn Xuyên, ngươi cái tiện chủng, còn dám chạy tới đây? Nơi này cũng là chỗ ngươi có thể tới sao?”
Có đại ca dẫn đầu, người nhỏ tuổi hơn bên cạnh lập tức phụ họa: “Đúng vậy, mau cút đi! Đây không phải nơi ngươi có thể tới. Muốn trở về thì cũng nên về chỗ mẫu thân thủy tính dương hoa kia của ngươi, nàng đang ở Dương gia đấy!”
“Có mẫu thân như vậy, nhi tử sinh ra cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, đừng tới đây làm bẩn nơi này.”
“Đúng, thân đệ đệ do mẫu thân ngươi sinh ra còn đang ở Dương gia, cút đi! Còn dám tới nữa thì đừng trách bọn ta.”
“Không sai. Đệ đệ ngươi tên Dương Tử Hiên, hay là ngươi cũng đổi họ luôn đi, gọi Dương Hàn Xuyên cho rồi, tới Dương gia làm đại thiếu gia, ha ha!”
“À, đúng đúng! Dương Hàn Xuyên, mau cút khỏi Mục gia chúng ta, chạy về Dương gia của ngươi đi!”
“...”
Mắng thật hung!
Sắc mặt Mục Hàn Xuyên vẫn bình tĩnh, chỉ tò mò nhìn hai người kia.
Bọn họ thuộc chi nào của Mục gia?
Hắn không để ý người khác mắng mẫu thân mình, nhưng đứng ngay trước mặt hắn mà mắng thì lại khác.
Đó chẳng phải đang vòng vo mắng luôn hắn sao?
Bất kể hai người này là ai trong Mục gia, trước hết cứ nhớ kỹ khuôn mặt đã. Nếu Mục gia nhất quyết không cho hắn thoát ly, sau này hắn sẽ tìm hai người này tính sổ trước.
“Bọn họ là ai?” Ánh mắt Tô Hàm trở nên sắc bén.
Đánh chó còn phải nhìn chủ, không thấy các nàng vẫn còn đứng đây sao?
Ánh mắt Tô Thanh Vũ chợt sáng lên, khóa chặt vào người có vết bớt trên mặt.
Hoàng Kỵ!
Bản thân Hoàng Kỵ không quan trọng, nhưng gã lại có một vị đại ca ngoài xã hội khá có tiếng.
Lần này đã tới Thiên Lan Thành, đương nhiên không thể uổng công một chuyến. Vừa hay buổi tối bọn họ còn có hẹn, có thể tiện tay giải quyết luôn, coi như giúp vị hôn phu của mình trút cơn giận này.
Ha ha.
Thuộc hạ phía sau Tô Hàm lập tức thấp giọng trả lời: “Là hai chất tử của Hoàng Lăng.”
“Chất tử của nữ nhân kia?” Tô Hàm nghe vậy, lửa giận lập tức bốc lên, “Loại người này cũng dám đứng trước mặt ta mà sủa?”
Nàng còn tưởng hai kẻ kia là người Mục gia, hóa ra chỉ là người bên ngoại thích bám vào Mục gia mà thôi.
Bảo tiêu bên cạnh lập tức hiểu ý, mấy người nhanh chóng tách đội hình, lao thẳng về phía hai thanh niên kia.
Không có mệnh lệnh từ phía trên, bảo tiêu Mục gia đương nhiên không dám chủ động ra tay. Nhưng đề phòng đối phương động thủ thì chẳng ai có thể trách được, giống như tình huống hiện giờ.
Hai bên lập tức lao vào giao thủ.
Trận đánh diễn ra cực kỳ dữ dội, ai nấy đều ra tay rất nặng, chỉ có những cao thủ chân chính vẫn chưa xuống sân.
Đời người nơi nào chẳng phải chiến trường?
Ngay cả đám thuộc hạ cũng phải thể hiện giá trị của mình, nếu ngay cả người bên đối phương cũng không đọ nổi, sau này còn làm sao tiếp tục đứng vững?
Hoàng Kỵ cùng Hoàng Ký lập tức hoảng hốt, vội vàng quay đầu bỏ chạy về phía sau.
Đám người này là ai vậy?
Chỉ vì vài câu không hợp mà thật sự dám động thủ ngay tại Mục gia?
Hả?
Ánh mắt Mục Hàn Xuyên hơi trầm xuống, trong lòng cũng có chút ngoài ý muốn.
Hai kẻ mắng mình lại không phải người Mục gia, mà là người bên nhà mẫu thân của Hoàng Lăng?
Điều này khiến hắn cực kỳ khó chịu, chỉ bằng bọn họ cũng xứng mắng hắn?
Hắn cảm thấy tối nay quả thật rất cần thiết phải đi tìm hai tên này tính món nợ vừa rồi.
Mục Kỳ Minh đi ra nhưng không lập tức ngăn cản, gã mặc cho hai bên đánh nhau một lúc, tới khi phía Mục gia dần rơi xuống thế yếu mới quát dừng.
Toàn một đám phế vật!
Ngược lại, Hoàng Lăng phía sau đã bị dọa đến sắc mặt trắng bệch.
Hai chất tử ngu xuẩn này sao lại chạy tới đây? Bọn họ không biết người tới là ai, nhưng Hoàng Kỵ phải biết chứ.
Nếu người Tô gia thật sự muốn xử lý bọn họ, Mục gia tuyệt đối sẽ không vì hai người này mà đứng ra báo thù.
Tô Hàm quay đầu nhìn Mục Kỳ Minh và Hoàng Lăng một cái, sau đó nói với Mục Hàn Xuyên: “Chúng ta còn phải ở lại Thiên Lan Thành thêm một ngày. Ngày mai đưa ngươi trở về?”
“Không cần, đưa ta ra khỏi thành là được.”
“Được.”
Ánh mắt sắc bén của Tô Hàm lại quét về phía Hoàng Kỵ và Hoàng Ký, sau đó ra hiệu cho thuộc hạ rút lui.
Sau khi rời khỏi trang viên Mục gia, đoàn xe nhanh chóng tách ra.
Tỷ muội Tô gia tiếp tục đi vào nội thành vì còn chuyện khác cần xử lý, còn Mục Hàn Xuyên, theo yêu cầu của chính hắn, được đưa thẳng ra khỏi Thiên Lan Thành.
Nếu sau này có chuyện, hai bên sẽ liên lạc lại.
“Lão gia, Tô gia có ra tay với hai huynh đệ Hoàng Kỵ hay không? Hay là mấy ngày tới cứ để bọn chúng ở lại đây trước?” Hoàng Lăng vẫn có chút bất an.
“Không đến mức.” Mục Kỳ Minh lạnh nhạt đáp: “Chỉ bằng hai tên ngu xuẩn đó còn chưa đủ tư cách lọt vào mắt Tô gia.”
Mục Kỳ Minh cũng không còn tâm trí quản hai người kia, hiện tại toàn bộ sự chú ý của gã đều đặt lên Mục Hàn Xuyên.
Theo Mục Kỳ Minh nghĩ, Mục Hàn Xuyên hẳn là do Tô gia cố ý tìm tới. Người Tô gia xem ra đã không chờ nổi nữa, muốn qua cầu rút ván.
Mục gia nhất định phải nhanh chóng thương lượng đối sách.
Còn Mục Hàn Xuyên...bNhất định phải bắt trở về.
Hoàng Lăng vẫn không yên lòng, sau khi người Tô gia rời đi, nàng lập tức chạy tới quở trách hai chất tử, bắt bọn họ mau chóng về nhà trốn đi, mấy ngày tới tuyệt đối không được bước ra ngoài.
“Nhị cô, những người đó là ai?”
“Tô gia. Thanh Lăng Tô gia.”
“Ngay cả Mục gia chúng ta cũng còn kém xa bọn họ, tuyệt đối không thể trêu chọc.”
“Mục Hàn Xuyên quả nhiên tìm được chỗ dựa. Nhưng tại sao bọn họ lại giúp Mục Hàn Xuyên...”
“Không hẳn là giúp hắn, nhiều nhất chỉ có thể coi là lợi dụng.”
“Tại sao?”
“Mục Hàn Xuyên và nhị nữ Tô gia từ nhỏ đã có hôn ước.”
“Hả? Vậy chẳng phải họ tới để giúp hắn tranh với Mục Triều của chúng ta sao? Chúng ta nên tiên hạ thủ vi cường.”
Người nhỏ tuổi hơn cũng vội vàng nói:b“Đúng vậy, nhị cô.”
“Không!”
“Tô gia tới đây là để từ hôn!”
“??”
Hai huynh đệ nhất thời ngơ ngác.
Nếu nói như vậy, Tô gia chẳng phải đáng lẽ phải đứng cùng phía với bọn họ sao?
Vậy tại sao vừa rồi lại đánh bọn họ?
...
Trên xe, Tô Hàm quay sang nhìn muội muội của mình.
“Ngươi thấy Mục Hàn Xuyên thế nào?”
“Người rất tốt.”
“...”
“Ta không hỏi mấy thứ ngoài mặt.”bTô Hàm nhẫn nhịn nói: “Ta muốn nghe thái độ thật sự trong lòng ngươi đối với biểu hiện hôm nay của hắn.”
Gió ngoài cửa sổ xuyên qua khe rèm xe hé mở, mang theo một chút lạnh lẽo.
Ngón tay Tô Thanh Vũ khẽ vuốt qua mép rèm, dường như đang suy nghĩ nên diễn đạt thế nào.
Cuối cùng, nàng cực kỳ nghiêm túc trả lời: “Hắn không phải người xấu.”
“Ta...”
Không khí trong xe lập tức đông cứng.
Trong mắt Tô Hàm thoáng qua một tia phức tạp, nàng thật sự rất muốn động thủ.
Nếu người trước mặt không phải thân muội muội của mình…