Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tuy nhiên, vừa bước vào trong, y đã thấy chủ gia phu nhân và A Tiếu bận rộn tới lui, nào là thay tã, nào là nấu nước nóng, nào là cho bú. Rõ ràng chỉ có hai người mà làm rộn ràng y như một khu chợ ồn ào.
"Dì Hồng... mọi người đang làm gì vậy?"
Câu nói của Tống Bắc Vân khiến bà chủ nhà ngẩng đầu lên, bà cười rạng rỡ nói: "Đứa nhỏ này quấn người lắm, cười khanh khách dễ thương ghê, sau này chắc chắn sẽ làm nên việc lớn."
"Lúc nãy..."
"Ây, có những chuyện không phải đám dân đen chúng ta nên hỏi thăm. Cái tên ngốc to xác kia nói nếu chúng ta không quản, đứa trẻ này e là khó giữ mạng. Kẻ làm nương như ta, sao nỡ nhìn cảnh ấy, nhận nuôi thì nhận nuôi thôi, coi như nuôi thêm một đứa cháu ngoại. Ngươi xem đứa trẻ này, bụ bẫm trắng trẻo, làm người ta thích chết đi được."
Sự thuần phác này khiến lòng Tống Bắc Vân tràn ngập sự áy náy. Bà và A Tiếu có lẽ thật sự không biết đứa trẻ này mang ý nghĩa gì, nhưng chuyện đã phát triển tới bước này rồi, y còn có thể nói gì nữa? Tiểu tử thúi này chính là một củ khoai lang bỏng tay, chỉ biết cầu trời khấn phật mở mắt ra một chút, tha cho đám người vô tội đang ăn dưa xem kịch này.
Thôi bỏ đi, coi như mình làm việc thiện tích đức vậy.
"Vậy dì Hồng, ta về trước nhé."
"Khoan đã, sáng nay có mấy người bán vịt đi ngang qua, ta mua mấy con, để A Tiếu làm thịt tối nay ăn vịt, ngươi cứ ở lại đi."
"Không cần đâu, dì Hồng. Bên ta còn có chút việc."
"Ngươi thì có việc gì, bảo ở lại thì cứ ở lại đi. Lớn rồi lại còn bày đặt khách sáo, hồi bé ngươi ăn uống ở nhà dì Hồng đâu có ít."
Bậc trưởng bối mà... thật ra ai cũng thế cả, trong mắt họ thì tuổi trung bình của lớp trẻ lúc nào cũng tự động giảm đi một nửa. Giống như đứa con trai hơn hai mươi tuổi của bà, trong mắt bà chắc cũng chỉ độ mười tuổi. Còn Tống Bắc Vân nhỏ hơn một chút, thì chắc khoảng bảy tám tuổi. Do đó, việc của bọn trẻ dưới mắt họ căn bản chẳng đáng là gì. Kiểu cư xử này tuy đôi lúc gây thêm rắc rối, nhưng suy cho cùng cũng xuất phát từ ý tốt, không thể bướng bỉnh chối từ mãi được.
Ngồi trong viện trêu chọc con chó Đại Hoàng, lấy bã đậu cho gà ăn, trời cũng chập choạng tối. Ngọc Sinh lúc này mới từ trường tư thục trở về.
"Ngọc Sinh ca, tan học rồi à?"
"Ừ."
Ngọc Sinh chính là con trai độc nhất của dì Hồng, trong mắt người khác hắn chỉ là một người đọc sách thật thà, chẳng có thiên phú gì. Ngày thường hắn dạy bọn trẻ trong trang viên đọc sách nhận chữ. Hắn luôn bảo dù thế nào cũng phải biết chữ, nếu không lớn lên dễ bị ức hiếp.
Vì chuyện này, Tống Bắc Vân còn đặc biệt kiếm cho hắn một cái bảng đen, lại dạy hắn cách dùng đá vôi làm ra phấn trắng. Bây giờ hắn hễ đọc sách ngán rồi là sẽ đến từ đường trong trang viên dạy học cho đám trẻ con nghịch ngợm, coi như cũng đóng góp chút sức lực.
"Khoan đã!"
Lúc đi sượt qua nhau, mượn ánh sáng lờ mờ, Tống Bắc Vân phát hiện trên mặt Ngọc Sinh có thêm một vết bầm tím, y phục trên người cũng rách một mảng, sau mông dính đầy bùn đất.
"Ngọc Sinh ca, ai làm!?"
Nghe vậy, Ngọc Sinh lập tức quay mặt đi, liên tục xua tay: "Không sao không sao, tự ta đụng trúng thôi."
"Thôi đi, ta từ nhỏ đã đánh nhau với người ta, đụng trúng hay bị đánh ta còn không phân biệt được à?" Tống Bắc Vân cau mày đi vòng quanh Ngọc Sinh vài vòng: "Ra tay nặng thật đấy, nói đi, là ai!"
Ngọc Sinh liên tục xua tay: "Không sao, thật sự không sao mà."
"Huynh mà không nói, ta sẽ đi mách dì Hồng đấy."
"Đừng đừng đừng... đừng báo cho nương biết."
"Vậy huynh nói cho ta biết là ai làm."
Ngọc Sinh bất đắc dĩ, cộng thêm tính cách vốn mềm mỏng, không đọ lại được bản tính lưu manh của Tống Bắc Vân, bèn ngồi xuống giữa sân kể lại chuyện ban chiều. Hóa ra hôm nay hắn tan học sớm, một mình đến huyện thành định bái phỏng vài vị đồng song, xem gần đây phu tử có bình chú mới gì không.
Khi ở huyện thành, hắn xảy ra cãi vã với công tử nhà huyện lệnh. Tên kia liền gọi người đến đánh Ngọc Sinh một trận. Dù vết thương không nặng, nhưng cục tức này thật khó mà nuốt trôi.
"Không trách người khác được, không trách người khác được..." Ngọc Sinh xua tay nói: "Đều do ta không có công danh trong người. Nếu có công danh, bọn chúng cũng chẳng dám..."
Nói xong, hắn bưng mặt khóc hu hu, cũng không biết là oán hận bản thân cố gắng học hành mà vẫn không đậu hay là tủi thân mà không có chỗ trút bầu tâm sự.
"Được rồi, Ngọc Sinh ca." Tống Bắc Vân nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất: "Mẹ kiếp, ngày mai ta sẽ đi hội kiến hắn."
"Không được đâu..." Ngọc Sinh vội vàng kéo Tống Bắc Vân lại: "Đó là con trai của Huyện lệnh cơ mà."
"Huyện lệnh thì sao?" Tống Bắc Vân cười lạnh một tiếng: "Huyện lệnh thì được quyền tùy tiện đánh người à? Ngọc Sinh ca, huynh đừng lo, chuyện này cứ để ta lo."
Đúng lúc này, trong nhà vang lên tiếng A Tiếu gọi ăn cơm. Tống Bắc Vân nhìn Ngọc Sinh một cái, rồi lớn tiếng đáp lại: "Ngọc Sinh ca bảo mang cơm vào phòng cho huynh ấy, hôm nay huynh ấy nghĩ ra một cách phá đề mới, cần phải kiểm chứng một phen."
Ngọc Sinh cảm kích nhìn Tống Bắc Vân, rồi đứng dậy trở về phòng của mình. Tống Bắc Vân nhìn theo bóng lưng đìu hiu của hắn, đưa tay day day mũi: "Đúng là người hiền bị người ta bắt nạt, cái thời đại nát bét này."
Dậy thật sớm, lấy cành liễu và muối để chải răng, súc miệng lại bằng nước lá bạc hà, Tống Bắc Vân chuẩn bị lên đường tới huyện thành. Thế nhưng, A Tiếu đang ôm đống quần áo của y đem đi giặt ở bên cạnh liền gọi giật lại.
"Sáng sớm lại muốn đi đâu?"
"Đi huyện thành một chuyến, cơm trưa không cần phần ta đâu."
"Ồ..." A Tiếu chu môi phàn nàn: "Cũng không cho ta đi cùng."