Tống Bắc Vân

Chương 11. Ngày 16 tháng 3, trời râm, người Tống thích bài bạc. 2

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tống Bắc Vân tiến lại gần, nhân lúc không có ai xung quanh liền mổ nhẹ lên môi A Tiếu một cái, xoa đầu nàng dỗ dành: "Làm việc chính đáng, không phải đi chơi đâu. Muốn đi chơi à, lần sau lên thành Nam Kinh, chúng ta tha hồ mà chơi."

"Đồ hạ lưu!"

A Tiếu hung hăng trừng mắt lườm y một cái rồi vội vã chạy đi, nhưng chưa được mấy bước lại vòng quay lại: "Ngươi phải bắt đầu đọc sách đi chứ! Hôm qua dì Hồng còn bảo ta, nói ngươi thiên tư thông minh, nếu chịu đọc sách thì nhất định sẽ đỗ Trạng nguyên."

"Hây... Người đàng hoàng ai lại đi thi cái thứ đó." Tống Bắc Vân véo má A Tiếu: "Ta đi đây, về sẽ mua bánh mỡ cho nàng ăn."

"Ừm, vậy ngươi đi đi." Trong bụng A Tiếu hậm hực không vui: "Nhớ lấy nhân thịt cừu nhé, ta không thích ăn thịt lợn, khai lắm."

"Biết rồi biết rồi, A Tiếu nương tử nhà ta thích ăn gì ta còn không biết sao?"

"Đồ tồi... Suốt ngày chỉ biết cợt nhả."

Lặng lẽ đi từ Tiểu Liên trang tới huyện thành, tiện đường còn ngồi nhờ một cỗ xe bò chở củi, dọc đường đón gió xuân hiu hiu thổi, nhoáng cái đã tới nơi.

Huyện thành này tuy chẳng hoa lệ bằng thành Nam Kinh, nhưng chung quy vẫn là một trong những trấn quan trọng ở khu vực kinh kỳ. Bất luận là độ phồn hoa hay dân số, các trấn khác đều không thể sánh bằng. Tống Bắc Vân hay tới đây nên cũng thông thuộc lắm. Trước tiên y mua mấy cái bánh nướng, cân ba lạng thịt cừu, sau đó rẽ thẳng vào một con hẻm nhỏ.

Sau khi tung cước đạp mở cánh cửa gỗ đang khép hờ, y thấy trên giường có một gã béo phệ vẫn đang cuộn mình trong chăn ngáy khò khò. Tống Bắc Vân bước tới giật phăng luôn cái chăn của gã ra.

Lạnh buốt khiến gã rùng mình, kẻ nằm dưới chăn giật mình tỉnh giấc, chưa nói năng gì đã giơ nắm đấm lên định đánh. Nhưng khi nhìn rõ người tới là Tống Bắc Vân, gã lập tức biến nắm đấm thành cái tát, tự tát đôm đốp vào gáy mình.

"Tống ca nhi, sao huynh lại tới đây?"

"Ta sợ ngươi ngủ chết ở đây luôn." Tống Bắc Vân ném bánh nướng và thịt cừu lên mặt gã: "Ăn mau, ăn xong có việc phải làm."

"Được được được, ta mặc quần áo ngay đây."

Gã này có biệt danh là Dương Nữu Nhi, tuy tên gọi nghe hơi kỳ quái, nhưng gã lại là một tên vô lại có số có má ở huyện thành này. Trời đất bao la gã là to nhất, ỷ vào sức vóc tráng kiện toàn làm mấy chuyện lưu manh càn quấy. Sự bất cần đời của gã đã đạt tới cảnh giới dù ông trời có xuất hiện gã cũng dám nhào lên tát cho một cái.

Nhưng trớ trêu thay, một tên vô lại như vậy lại đối xử cung kính khúm núm với Tống Bắc Vân, mặc cho y đánh chửi.

"Vẫn là Tống ca ca của ta biết thương người nhất, cái bánh nướng này ăn vào là biết ngay của tiệm nhà Hồ đại nương, ngon!"

"Bớt nói mấy câu buồn nôn đi." Tống Bắc Vân dựa cửa hỏi: "Ngươi biết gì về nhi tử của Huyện lệnh?"

"Huynh nói tên khốn đó hả?" Vẻ mặt Dương Nữu Nhi đầy vẻ khinh thường: "Văn dốt võ dát, cũng chỉ nhờ có cái ông bố tốt thôi. Nếu ta mà có ông bố như thế, khéo giờ đã đậu Trạng nguyên rồi."

"Đánh rắm, với cái trình độ của ngươi mà đòi đậu Trạng nguyên à? Ngươi biết được mấy chữ to?"

"Hì hì... hì hì..." Dương Nữu Nhi cười gượng gạo: "Tống ca ca nói chí phải, chí phải..."

Tống Bắc Vân xách cái ấm rách nát đi ra ngoài, tốn ba đồng tiền mua một ấm nước sôi từ nhà hàng xóm của Dương Nữu Nhi. Không phải vì y lắm tiền nhiều của, mà do căn nhà của tên khốn mạt rệp này chẳng có lấy một thứ gì để nhóm lửa. Mấy hôm trước gã thua bạc sạch bách, bán luôn cả cái lò đi rồi, chỉ giữ lại cái chăn bông rách từ lúc mẹ gã mất. Căn nhà giờ đúng nghĩa trống hoác, nếu Tống Bắc Vân không bỏ bảy quan tiền chuộc gã ra khỏi sòng bạc, có lẽ bây giờ gã đã bị chặt đứt ngón tay, phải đi ăn mày dọc đường rồi.

"Ê, con trai Huyện thái gia ngày thường thích mấy trò gì?"

"Còn thích gì được nữa, da thịt đàn bà trắng muốt, tiền xu kêu leng keng với mấy miếng thịt béo ngậy chứ sao." Dương Nữu Nhi bẻ ngón tay đếm: "Loại người thối tha, phi!"

Tống Bắc Vân nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy đúng, mấy cái sở thích ấy từ cổ chí kim, thậm chí tới tận tương lai cũng chẳng bao giờ bị gạch tên khỏi hành vi thường nhật của loài người, có thể nói là ăn sâu vào gen rồi.

"Lát nữa đi sắm sửa cho ta ít đồ, chúng ta sẽ chơi một vố thật vui."

"Được! Ca ca bảo gì ta nghe nấy."

"Ngươi hai mươi hai tuổi rồi, đừng gọi ta là ca ca nữa, đồ khốn kiếp..."

Dương Nữu Nhi mặt dày cười toe toét: "Thế sao được, ca ca cứu ta ra khỏi sòng bạc, thì huynh chính là ca ca của ta. Ca ca muốn gì, dù là sao trên trời ta cũng hái xuống cho huynh."

"Kẻ liếm chó không có kết cục tốt đâu."

Dương Nữu Nhi: "???"

Tống Bắc Vân thở dài, ngồi phịch xuống cái giường rách của gã: "Hai cái chốt bằng gỗ, phải làm thật dài. Một tấm ván gỗ to với mấy thanh gỗ dài, xung quanh dùng thanh gỗ đóng lại, tới xưởng mộc mà đặt làm. Nhớ giục làm cho nhanh, xin thêm một ít keo da cá. Mấy quả cầu tròn, càng nhẵn nhụi càng tốt, xưởng gốm bên kia có đấy. Còn phải tìm một đoạn gân bò nữa, bên tiệm rèn thì có. Một quan tiền này ngươi cầm đi lo liệu, thừa thì coi như thưởng cho ngươi."

Nhận lấy tiền, Dương Nữu Nhi nhẩm đi nhẩm lại yêu cầu của Tống Bắc Vân mấy lần, chào một tiếng rồi phi thẳng ra ngoài.

Kỳ thực, Tống Bắc Vân có một điểm rất thú vị, ngay cả A Tiếu cũng cảm thấy kỳ lạ, đó là y hễ làm việc gì cũng đều thành công. Có lần A Tiếu tò mò hỏi nguyên do, y đáp rằng thiên hạ nhốn nháo đều vì chữ lợi, chỉ cần cho người ta nếm chút ngon ngọt, trên đời này chẳng có thứ gì là không mua được.

Sau đó, A Tiếu bèn vặn lại bằng một câu hỏi khiến Tống Bắc Vân muốn tự vả vào mặt mình: "Nếu có người muốn mua ta, ngươi chịu bán với giá bao nhiêu đại tử?" Dỗ dành mỏi cả miệng mới khiến A Tiếu nguôi giận, từ đó về sau y chẳng bao giờ dám ra vẻ trước mặt bạn gái nữa. Não bộ khác nhau, có nhiều vấn đề thật sự không thể nào giải thích nổi.