Trẫm Sang Bờ Bên Kia Có Được Không (FULL)

Chương 23. Thiên tử hành cung? Không, là đại biệt thự!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Không cần nữa, ta đã quyết định rồi, cứ làm như vậy, phong cho hắn làm Thái úy. Chẳng lẽ chức vị Tam công còn bạc đãi hắn sao?”

Thư Thụ nhất thời á khẩu, không biết nên khuyên can như thế nào nữa.

Vì đây là chuyện riêng của hai anh em Viên Thiệu và Viên Thuật, hắn là bề tôi, thật sự không tiện xen vào.

“Đúng rồi, Thiên tử biệt cung xây dựng đến đâu rồi?”

Quyết định xong việc sắc phong, Viên Thiệu tiếp tục hỏi.

Thư Thụ thu liễm tâm tư, đáp: “Bẩm báo chủ công, hiện tại đã gần hoàn thành, không bao lâu nữa có thể để bệ hạ di giá đến biệt cung.”

“Tiện nghi cho hắn ta.”

Viên Thiệu khẽ hừ một tiếng, biệt cung này vốn là nơi gã muốn dùng làm nơi ở, vậy mà bây giờ lại nhường cho tên Thiên tử giả mạo kia làm biệt cung.

“Điều động một nghìn người từ trong quân đến biệt cung, làm cấm quân canh giữ cung đình.”

“Còn thống lĩnh cấm quân… để Trương Cáp đảm nhiệm đi.”

Viên Thiệu suy nghĩ một hồi rồi nói, Trương Cáp là bộ tướng cũ của Hàn Phúc - Ký Châu mục trước đây. Sau khi gã chiếm được Ký Châu, Trương Cáp cũng thuận lý thành chương đầu quân dưới trướng gã.

Nhưng đối với vị tướng mới đầu quân này, gã không quá tin tưởng, vẫn luôn không biết phải sắp xếp như thế nào cho ổn thỏa.

Bây giờ để hắn thống lĩnh cấm quân, ngược lại rất thích hợp, người khác cũng không thể nói gã chỉ dùng người thân cận.

Lưu Hiệp không ngờ, sau khi mình than thở với Thư Thụ chuyện cứ ở mãi trong biệt viện rất buồn chán, thì mấy ngày sau, đối phương đã đến thông báo y phải chuyển nhà.

Thiên tử biệt cung đã xây xong, y rốt cuộc có thể rời khỏi cái viện tử đã ở hơn một tháng nay, chuyển đến căn biệt thự lớn thực sự.

Trên con phố náo nhiệt.

Hơn trăm giáp sĩ trang bị vũ khí đầy đủ hộ tống một chiếc xe ngựa màu đen, chậm rãi di chuyển trên con đường lát đá xanh rộng rãi, đủ cho mấy chiếc xe ngựa đi song song.

Hai bên đường tụ tập rất đông bá tánh thành Nghiệp, ai nấy đều duỗi cổ nhìn về phía xe ngựa, trên mặt tràn đầy vẻ tò mò.

Tin tức Thiên tử giá lâm thành Nghiệp từ lâu đã không còn là bí mật, nhưng trong khoảng thời gian dài như vậy, bá tánh chưa từng được gặp mặt Thiên tử. Vì vậy, khi nghe nói hôm nay Thiên tử sẽ dọn vào biệt cung, không ít bá tánh đã cố ý chạy ra đường, muốn được chiêm ngưỡng dung nhan của Thiên tử.

“Thiên tử đâu? Thiên tử ở đâu? Cho ta xem với.”

“Ngươi đừng có chen lấn! Giẫm vào chân ta rồi kìa!”

“Cả đời này ta còn chưa được thấy hoàng đế trông như thế nào, sau khi nhìn thấy, về nhà phải kể cho bà nhà nghe mới được.”

“Không phải nghe nói Chân Long Thiên tử, Chân Long Thiên tử sao? Hoàng đế nhất định là đầu rồng thân người, còn có thể biến thành rồng bay lượn trên mây!”

“Mẹ ơi, thật hay giả vậy? Vậy còn là người nữa không?”

“Ngươi đừng có nghe hắn ta nói bậy, hoàng đế làm gì có hình dạng như vậy.”

“Hừ, ta nói bậy, hoàng đế không phải rồng, vậy tại sao lại gọi là Chân Long Thiên tử?”

“Hoàng đế ăn cơm nhất định phải ăn bánh canh mỗi bữa đúng không?”

“Chắc chắn là không chỉ có vậy, còn phải có thêm một con ngỗng quay nữa.”

Bên trong xe ngựa, Lưu Hiệp nghe được những lời bàn tán xôn xao bên ngoài.

Trong lòng vừa thấy buồn cười, vừa có chút bi ai.

“Đây chính là thời đại mà văn hóa và tri thức đều bị các gia tộc thế gia độc chiếm, bá tánh ngu muội, cả đời bị một kẻ thống trị mà họ chưa từng gặp mặt cai quản.”

Lưu Hiệp ánh mắt phức tạp, đến lúc này y mới thực sự hiểu được sự vĩ đại của việc phổ cập giáo dục bắt buộc ở Trung Hoa tương lai.

Nghĩ đến đây, Lưu Hiệp vén rèm xe ngựa lên một chút, nhìn ra đám đông đang vây xem hai bên đường qua khe hở.

Khác với tưởng tượng của y, rất nhiều bá tánh ăn mặc lam lũ, hơn nữa còn gầy gò ốm yếu, dáng người cũng thấp bé.

“Đây không phải là thành trì do Viên Thiệu cai quản sao, bá tánh cũng sống khổ sở như vậy?”

Lưu Hiệp khá nghi hoặc, y vốn tưởng rằng bá tánh sống trong thành, về mặt ăn mặc ở đều sẽ tốt hơn nhiều so với những người lưu dân bên ngoài.

Nhưng bây giờ xem ra, đúng là tốt hơn lưu dân, nhưng cũng không tốt hơn là bao, không ít người đều có dáng vẻ suy dinh dưỡng.

Tuy nhiên, sau khi suy nghĩ đơn giản một chút, y liền thông suốt.

Trong thời loạn lạc như vậy, thành trì thỉnh thoảng lại đổi chủ, có thể sống sót đã là may mắn lắm rồi. Phải biết rằng rất nhiều quân đội sau khi chiếm được thành trì, việc đầu tiên chính là phóng hỏa cướp bóc, vơ vét lương thảo.

Những người lưu dân kia chính là như vậy mà ra, nhà cửa bị chiếm, đất đai bị cướp, ngay cả lương thực để sinh tồn cũng bị cướp sạch, bị buộc phải rời bỏ quê hương lưu lạc tha phương.

Chỉ có những quân phiệt xuất thân từ gia đình danh giá, sau lưng có gia tộc ủng hộ, hơn nữa còn coi trọng danh tiếng như Viên Thiệu mới không làm ra loại chuyện đó, nhưng vẫn sẽ thu thuế má nặng nề để nuôi dưỡng quân đội, cuộc sống của bá tánh tự nhiên không thể tốt đẹp được, chỉ là có thể sống sót mà thôi.

Nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi.

“Quả nhiên là bất luận thời đại nào, chỉ cần xảy ra chiến tranh, người chịu khổ mãi mãi là bá tánh tầng lớp thấp nhất.”

“Hưng bách tính khổ, vong bách tính khổ, quả nhiên không sai.”

Lưu Hiệp lặng lẽ buông rèm xe xuống, thu hồi tầm mắt, trong lòng cảm xúc ngổn ngang.