Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cũng không phải nói y vĩ đại đến mức nhìn thấy bá tánh lầm than liền thương xót chúng sinh; chỉ là nhìn thấy những dòng chữ trong sách sử hiện ra trước mắt, trong lòng khó tránh khỏi xúc động.

Giống như tám chữ “Dịch tử nhi thực, thây phơi đầy đường”, nếu không phải tận mắt chứng kiến thì căn bản không thể nào hiểu được sự tàn khốc đẫm máu ẩn giấu đằng sau đó.

Đang lúc Lưu Hiệp trầm tư, xe ngựa khẽ rung lên, dừng lại.

Một tên giáp sĩ vén rèm xe cho y, cung kính nói: “Bệ hạ, chúng ta đến rồi.”

“Ừm.”

Lưu Hiệp nghe vậy liền thu hồi suy nghĩ, khẽ gật đầu.

Sau đó, y đứng dậy bước ra khỏi xe ngựa.

Vừa xuống xe, một tòa cung điện nguy nga tráng lệ đã đập vào tầm mắt y, cung điện này lớn hơn Viên phủ không biết bao nhiêu lần, vô cùng khí phái, đã có thể coi là một tòa hành cung.

“Đây mới đúng là đại biệt thự a!”

Hai mắt Lưu Hiệp sáng lên, trong lòng vô cùng hưng phấn.

Tiếp đó, y chú ý tới ở lối vào hành cung, Viên Thiệu đã dẫn theo một đám văn võ bá quan chờ sẵn, nhìn thấy y liền đồng loạt nghênh đón.

“Thần, tham kiến Bệ hạ--”

Viên Thiệu dẫn đầu bá quan hành lễ với Lưu Hiệp, hô vang vạn tuế.

Mà Lưu Hiệp trải qua hơn một tháng được Thư Thụ dạy dỗ, đã sớm quen thuộc với cách ứng phó, đối mặt với tình cảnh như vậy tự nhiên sẽ không luống cuống, khẽ phất tay nói: “Các khanh bình thân.”

“Tạ Bệ hạ--”

Viên Thiệu cùng bá quan lúc này mới nhao nhao đứng dậy.

Sau đó, Viên Thiệu chắp tay nói: “Bệ hạ, những ngày qua để ngài phải chịu ấm ức ở trong Viên phủ nhỏ bé, thật là thần thất lễ.”

“Vì vậy, thần đặc biệt cho người xây dựng một tòa biệt cung này để làm nơi ở cho ngài, sau này có thể dùng để triều kiến quần thần, xử lý chính sự.”

Lưu Hiệp phối hợp lộ ra vẻ cảm động, nói: “Không ngờ Viên ái khanh lại chu đáo như vậy, thật là có lòng.”

“Hiện giờ hành cung đã chuẩn bị xong, việc triệu tập các cựu thần nhà Hán, văn võ bá quan để xây dựng lại triều đình càng nên được đưa lên hàng đầu, như vậy mới có thể củng cố quốc bản của Đại Hán ta.”

Nghe vậy, Thư Thụ đứng sau lưng Viên Thiệu nhịn không được phẫn nộ nói: “Bệ hạ có điều không biết, tên gian tặc Tào Tháo kia thật đáng hận, rõ ràng bệ hạ đã ở thành Nghiệp, hắn ta vẫn tuyên bố ngài còn ở Hứa huyện, thậm chí còn vu khống ngài là giả mạo!”

“Bây giờ người trong thiên hạ bị tên gian tặc kia che mắt, không biết Thiên tử rốt cuộc đang ở nơi nào, trong lòng đều có kiêng kỵ, cho nên không đến triều kiến.”

Lưu Hiệp nghe vậy giận dữ nói: “Tên gian tặc kia lại dám mượn danh nghĩa của trẫm, nói ra những lời lẽ hoang đường như vậy sao? Thật sự cho rằng trẫm dễ bắt nạt sao!”

“Viên ái khanh, hiện tại trẫm lập tức hạ chiếu, phong ngươi làm Đại tướng quân, nắm giữ binh mã thiên hạ, triệu tập các lộ chư hầu đi thảo phạt gian tặc Tào Tháo!”

Chuyện sách phong, Thư Thụ đã thông báo trước với y.

Bây giờ chính là muốn diễn một màn kịch trước mặt mọi người.

Nghe vậy, Thẩm Phối, Điền Phong, Quách Đồ… đều kinh ngạc.

Đại tướng quân! Chức vị đứng trên vạn người!

Bệ hạ vậy mà lại phong chức vị này cho chủ công nhà mình?

“Thần, tạ ơn bệ hạ ban thưởng!”

Viên Thiệu vẻ mặt kích động, vội vàng tạ ơn, sau đó lại nói tiếp: “Nhưng hiện giờ thế lực của tên gian tặc kia vô cùng lớn mạnh, chỉ bằng sức lực của thần, e là khó có thể tiêu diệt hắn ta triệt để.”

“Thần khẩn cầu bệ hạ phong cho đệ đệ thần là Viên Thuật làm Thái úy, cùng thần liên thủ thảo phạt gian tặc!”

Lưu Hiệp không cần suy nghĩ, lập tức đáp ứng: “Được, cứ theo ý kiến của Viên ái khanh, trẫm sẽ trở về soạn thảo chiếu thư ngay!”

Đại tướng quân, Thái úy gì đó, Lưu Hiệp căn bản không thèm để ý.

Dù sao cũng chỉ là chuyện động động cái miệng, lại không cần y phải trả bất kỳ cái giá nào, một cái danh hiệu mà thôi, ngươi muốn thì ta cho ngươi là được.

Sau một hồi tranh luận, chuyện sắc phong rốt cuộc cũng được định đoạt, Viên Thiệu được phong làm Đại tướng quân, Viên Thuật được phong làm Thái úy.

Ngay sau đó Viên Thiệu liền nghênh đón Lưu Hiệp tiến vào biệt cung tham quan.

“Bệ hạ, biệt cung này tổng cộng có chín toà cung điện, phân biệt có công dụng thiết triều tiếp kiến bá quan, xử lý chính vụ, tổ chức yến hội, cùng với nghỉ ngơi.”

“Thần đã chuẩn bị kỹ càng trong cung một trăm thị nữ, hai trăm nô bộc để hầu hạ ngài, ngoài ra còn có một ngàn cấm quân, dùng để bảo vệ hoàng cung, bảo vệ an toàn cho bệ hạ.”

Viên Thiệu giới thiệu đơn giản cho Lưu Hiệp một chút về bố trí bên trong cung.

Cung điện lớn như vậy đều đã chuẩn bị xong, gã tự nhiên sẽ không tiếc rẻ nhân lực, cho nên trực tiếp an bài ba trăm người đến hầu hạ Lưu Hiệp, ngay cả cấm vệ quân cũng an bài hẳn một ngàn người, vô cùng phô trương.

“Nhiều như vậy sao?”

Lưu Hiệp thầm líu lưỡi, không khỏi kinh ngạc trước sự hào phóng của Viên Thiệu.

Viên lão bản tặng y biệt thự lớn còn chưa đủ, còn chuẩn bị kỹ càng người hầu kẻ hạ bên trong, thậm chí còn có cả cấm vệ quân!

Đây mà là lão bản sao? Đây rõ ràng là nghĩa phụ!

Lưu Hiệp còn chưa kịp lên tiếng, Viên Thiệu đã quay sang phía sau hô lớn: “Trương Cáp, còn không mau đến bái kiến bệ hạ?”

Tiếng nói vừa dứt, trong đám người, một vị võ tướng thân hình cao lớn, thoạt nhìn có chút trầm mặc ít nói bước ra, sau đó trực tiếp quỳ gối trước Lưu Hiệp.