Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Mạt tướng Trương Cáp, tham kiến bệ hạ!”
Giọng nói không lớn, nhưng lại khiến toàn thân Lưu Hiệp chấn động, suýt nữa thì không nhịn được mà giật mình thảng thốt!
Trương, Trương Cáp?!
Lưu Hiệp có chút hoài nghi bản thân có phải là xuất hiện ảo giác hay không.
Đường đường là một trong Ngũ tử lương tướng, có thể sánh ngang với Ngũ hổ tướng của Thục quốc, vậy mà lại bị phái đến làm thống lĩnh cấm vệ cho y?
Phải biết thống lĩnh cấm vệ nói dễ nghe là Lang trung lệnh, nói khó nghe thì chính là đội trưởng đội bảo an của hoàng cung.
Nếu là vào thời kỳ vương triều hưng thịnh, chức vị này địa vị xác thực không tính là thấp, nhưng hiện tại nhà Hán đều đã suy bại, cái vị thiên tử này của y lại càng là giả mạo, làm thống lĩnh cấm vệ cho y căn bản không có chút tiền đồ nào.
Viên Thiệu sao có thể dùng người như vậy?
“Ồ… A, tốt, tốt, tướng quân mau mời đứng dậy.”
Lưu Hiệp đè nén khiếp sợ trong lòng, hoàn hồn lại, hoà ái nói, sau đó tự mình tiến lên đỡ Trương Cáp dậy.
Được đối đãi như vậy, ngược lại khiến Trương Cáp có chút thụ sủng nhược kinh.
“Bệ hạ, Trương Cáp vốn là bộ tướng dưới trướng của Hàn Phức, thần chiếm được Ký Châu, hắn liền đầu hàng theo thần.”
“Trương Cáp có dũng có mưu, hơn người thường rất nhiều, có hắn thống lĩnh cấm quân, bảo vệ hoàng cung, bệ hạ nhất định có thể gối cao không lo.”
Viên Thiệu mỉm cười giới thiệu với Lưu Hiệp, nhưng trong lòng gã lại chẳng coi trọng Trương Cáp cho lắm.
Dưới trướng của gã mãnh tướng như mây, có Nhan Lương Văn Sửu, Khúc Nghĩa Hàn Mãnh Thuần Vu Quỳnh, người nào mà không phải là đại tướng có thể độc lập tác chiến.
Trương Cáp chỉ là một tên hàng tướng, lại chẳng có chiến công gì hiển hách, căn bản không lọt vào mắt gã.
Nhưng nếu như cứ để nhàn rỗi một chỗ, người khác khó tránh khỏi sẽ cho rằng gã là kẻ lòng dạ hẹp hòi, không biết trọng dụng người tài, chi bằng hiện tại cứ phế vật lợi dụng, cho hắn đi thống lĩnh cấm quân.
“Đó là lẽ dĩ nhiên, có tướng quân ở đây, trẫm an tâm rồi.”
Lưu Hiệp gật đầu phụ họa, biểu cảm trên mặt không có gì thay đổi, kỳ thực trong lòng đã sớm vui như mở cờ!
Vừa rồi y mới nhớ ra nguyên nhân, Trương Cáp đầu quân cho Viên Thiệu chưa được bao lâu, căn bản không được coi trọng, là sau này đầu quân cho Tào Tháo mới bắt đầu nổi bật.
Không ngờ tới hiện tại lại để y nhặt được bảo bối!
“Mặc dù thân phận thiên tử của ta là giả, nhưng trừ Viên Thiệu, Thư Thụ, còn có đám người bên Tào Tháo ra, không còn ai biết.”
“Ta chưa chắc không thể lợi dụng thân phận này, để tranh thủ lôi kéo một đám người về phía mình.”
Tâm tư của Lưu Hiệp bắt đầu hoạt động.
Ban đầu y vốn không có ý định như vậy, nhưng Viên Thiệu lại đưa Trương Cáp đến, điều này khiến nội tâm y âm thầm thay đổi.
Y làm như vậy không phải là vì sau này tranh bá thiên hạ gì đó, mà là muốn tự bảo vệ mình, bởi vì y cũng không biết sau khi lợi dụng xong Viên Thiệu có giết y hay không, y không muốn ngồi chờ chết.
Mà Viên Thiệu hoàn toàn không biết suy nghĩ trong lòng Lưu Hiệp lúc này, sau khi để Trương Cáp ở lại, gã liền nói: “Như vậy bệ hạ, thần xin phép cáo lui trước.”
Nói xong, liền mang theo một đám gia thần rời đi.
Chỉ còn lại Lưu Hiệp và Trương Cáp đứng tại chỗ.
“Cuối cùng… cũng được tự do rồi.”
Lưu Hiệp tiễn Viên Thiệu cùng đám người rời đi, trong lòng như trút được gánh nặng.
Mặc dù từ biệt viện đến hành cung này, cũng chỉ là đổi từ cái lồng nhỏ sang cái lồng lớn hơn một chút, nhưng lúc này y vẫn có cảm giác “Lâu ngày nhốt trong lồng, nay được trở về với tự nhiên.”
Cuối cùng cũng không cần phải ở trong cái viện tử nhỏ hẹp đó nữa rồi!
Ngay lúc Lưu Hiệp còn đang chìm đắm trong niềm vui sướng khi có được chút tự do, Trương Cáp sau lưng y cũng chủ động cáo lui.
“Bệ hạ, mạt tướng cần phải đi điều động cấm quân, bố phòng cho hoàng cung, xin phép cáo lui trước.”
Trương Cáp khom người nói, thái độ vô cùng cung kính.
Lưu Hiệp nghe vậy hoàn hồn lại, sau đó lập tức đưa tay giữ lấy cánh tay Trương Cáp, cười tủm tỉm nói: “Này, chuyện đó không vội, trước tiên đi theo trẫm đến đình nghỉ mát bên kia ngồi một lát, trò chuyện với trẫm đã.”
“Bệ hạ, điều này…”
Bị Lưu Hiệp kéo tay, Trương Cáp có chút luống cuống.
Kéo tay, cùng với tự mình đỡ dậy, hai hành động này là cử chỉ thể hiện sự thân cận và tin tưởng của người có địa vị cao hơn đối với người có địa vị thấp hơn.
Trương Cáp tự nhận mình chỉ là một tên Trung lang tướng nhỏ bé, có đức hạnh gì mà được thiên tử đối đãi như vậy?
Nhưng Lưu Hiệp không đợi Trương Cáp từ chối, liền kéo hắn đi về phía đình nghỉ mát cách đó không xa.
“Tướng quân, đừng đứng ngây ra đó, qua đây ngồi đi.”
Lưu Hiệp đi trước tìm một chiếc ghế đá ngồi xuống, sau đó vẫy tay với Trương Cáp.
Trương Cáp nghe vậy vội vàng xua tay từ chối: “Không không không, mạt tướng đứng là được rồi, sao có thể ngồi cùng bệ hạ, như vậy thật quá thất lễ.”
“Vậy cũng được.”
Lưu Hiệp nghe vậy cũng không kiên trì nữa.
Y vốn định nhân cơ hội này để kéo gần khoảng cách với Trương Cáp, tiện thể xem thử có thể thu phục được hắn hay không, nếu như quá mức nhiệt tình dọa người ta chạy mất thì không hay.
Nhìn thấy dáng vẻ dè dặt lo lắng của Trương Cáp, Lưu Hiệp cười nói: “Tướng quân không cần căng thẳng, trẫm tìm ngươi chẳng qua là muốn trò chuyện với ngươi một chút mà thôi, dù sao sau này ngươi cũng là người phụ trách bảo vệ an toàn cho trẫm, trẫm ít nhiều cũng phải tìm hiểu một chút chứ nhỉ?”