Nghịch Mệnh Diêm Vương: Phong Thủy Sư Tà Môn

Chương 42. Dưới chân Bồ Tát, cửa ngầm hắc bạch

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Đúng vậy, nên đào sâu ba thước mà tìm.” Tôi bồi thêm.

Lưu Hạo cuống quýt xua tay, “Không được!”

“Sao lại không được?” Vệ Đông Đình đen mặt hỏi.

“Chuyện này...” Lưu Hạo quệt mồ hôi lạnh trên trán, “Lúc ông chủ Tào giao ngôi nhà này cho tôi, ông ấy đã dặn đi dặn lại rằng nơi này vô cùng quan trọng, tuyệt đối không được động chạm lung tung.”

“Gọi người đến, nghe lệnh tôi!” Vệ Đông Đình quát lớn.

Lưu Hạo ấp úng, nhưng cũng không dám làm trái ý Vệ Đông Đình, đành đi gọi người tụ tập lại.

Cả khu vực xung quanh linh đường bỗng chốc nhốn nháo như gà bay chó sủa, tay chân làm việc trong nhà thi nhau chạy dồn về phía này.

Trên lư hương trước quan tài vẫn cắm ba nén nhang đang cháy dở. Lúc bước ngang qua, tôi hít một ngụm khói nhang, luồn lách trong đám đông lẻn ra phía sau lưng Chu Hưởng, vỗ mạnh lên vai gã một cái.

Chu Hưởng giật mình hoảng hốt. Ngay khoảnh khắc gã quay đầu lại, tôi phun một ngụm khói thẳng vào mặt gã.

Luồng khói trắng lượn lờ như có sinh mệnh, chui tọt vào mũi miệng gã.

Chu Hưởng khẽ rùng mình, hai mắt lập tức trợn ngược lên, đứng đờ đẫn tại chỗ.

“Anh muốn đi đâu thì cứ đi.” Tôi ghé sát tai gã, thầm thì bằng tông giọng trầm đục.

Chu Hưởng chầm chậm xoay người, bước chân cứng đơ bắt đầu lết dần về phía Tây Nam. Khuôn mặt gã vô hồn, tròng mắt trắng dã, bộ dạng hệt như một kẻ mộng du.

Cũng may lúc này mọi người đang nháo nhào hoảng loạn, cộng thêm trời tối đen như mực nên chẳng ai để ý đến gã. Nếu không, bộ dạng của gã đủ để dọa người ta chết ngất.

Thứ tôi vừa dùng gọi là Dẫn Hồn Hương. Khói nhang này một khi xâm nhập vào cơ thể sẽ khiến nạn nhân rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, hành động y hệt như đang mộng du.

Chu Hưởng lầm lũi đi phía trước, tôi bám gót theo sát từng bước một.

Trận gió âm trong nhà vẫn rít gào làm người ta sởn gai ốc, nhưng dường như chẳng mảy may ảnh hưởng đến Chu Hưởng lúc này. Gã cứ lết những bước kỳ dị, chậm chạp luồn qua dãy hành lang, cuối cùng dừng lại trước cửa một căn phòng.

Từ khe cửa hắt ra chút ánh sáng lờ mờ, kèm theo đó là những tiếng rên rỉ "ái chà, ôi da" không dứt.

Nghe cái giọng rên rỉ này là biết ngay bà Lưu.

Tôi vỗ mạnh vào cửa một cái rồi nhanh chóng lẩn ra chỗ khuất.

“Ai đấy?” Có giọng người quát hỏi từ bên trong.

Tiếp đó là tiếng lạch cạch mở cửa. Một gã đàn ông thò đầu ra, vừa chạm mắt với Chu Hưởng đang đứng chôn chân trước cửa, tròng mắt trắng dã nhìn trừng trừng, gã lập tức hét toáng lên, sợ đến vãi cả ra quần, cắm đầu cắm cổ bỏ chạy bán sống bán chết.

Tôi nấp trong góc tối, nhìn Chu Hưởng lững thững bước vào phòng. Ngay sau đó, tiếng hét chói tai của bà Lưu vang lên, còn thê thảm hơn cả gã đàn ông vừa nãy.

Tôi tiến lại gần cửa, ngó vào trong. Chỉ thấy bà lão kia tai thì băng bó kín mít, cổ đeo lủng lẳng đủ loại bùa hộ mệnh, người dán chi chít bùa giấy vàng, đang co rúm trên giường la hét thất thanh.

Nhưng Chu Hưởng vẫn cứ lừ lừ tiến từng bước sát lại gần bà ta.

Tôi hơi bất ngờ. Không ngờ trong trạng thái mộng du, mục tiêu đầu tiên mà Chu Hưởng tìm đến lại là bà lão này.

Bà lão sợ hãi lăn lộn trên giường, gào thét khản cả giọng, “Hạo nhi, Hạo nhi mau đến cứu mẹ!”

Đưa mắt đánh giá một lượt căn phòng, tôi lại phát hiện ra những điểm bất thường khác.

Bốn bức tường, thậm chí cả trần nhà, đều được vẽ những đạo bùa khổng lồ. Phía bên trái, trên chiếc tủ là một bức tượng Bồ Tát, trước bức tượng thắp ba nén nhang khói tỏa nghi ngút.

Nhìn cách bài trí, chắc mẩm đây là phòng của Lưu Hạo.

Việc bà lão được đưa đến đây sau khi bị thương, có lẽ vì trong mắt bọn họ, căn phòng này được bùa chú bảo vệ và có Bồ Tát che chở, nên sẽ an toàn hơn.

Thế nhưng, Chu Hưởng lúc này chỉ đang chịu ảnh hưởng của Dẫn Hồn Hương, chứ không phải ma quỷ gì cả. Mọi pháp khí trấn tà trong phòng hoàn toàn vô tác dụng đối với gã.

“Chát!”

Một tiếng tát giòn giã vang lên kéo tôi khỏi dòng suy nghĩ.

Nhìn kỹ lại, bà lão kia vừa bị Chu Hưởng tát cho một cú nảy đom đóm mắt.

Thông thường, những người bị trúng Dẫn Hồn Hương đều hành động hoàn toàn theo bản năng vô thức. Việc Chu Hưởng ra tay tát bà Lưu chứng tỏ trong tiềm thức gã đã muốn làm điều này từ rất lâu rồi, chỉ là cố kìm nén mà thôi.

Mặc kệ tiếng la hét của bà lão, Chu Hưởng lại từ từ giơ tay lên, tát thêm một cú trời giáng nữa, đánh cho bà lão gào khóc gọi cha gọi mẹ.

Tôi thật sự tò mò. Bà lão này đúng là kiểu người đáng ghét, nhưng rốt cuộc bà ta đã đắc tội gì với Chu Hưởng mà khiến gã hận đến xương tủy thế này?

Tôi cứ đứng bên ngoài lạnh lùng quan sát, đến tận khi bà lão bị tát đến ngất lịm đi, tôi mới bước vào vỗ lên vai Chu Hưởng một cái.