Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc này, Lưu Ngạn Ba cười cười:

- Hiệu trưởng, ngài là có chỉ thị gì?

Chương Nam nở một nụ cười thân thiện đặc trưng của mình:

- Đó không phải là chỉ thị, mà chỉ là vài câu nói miệng thôi.

- Chắc mọi người cũng hiểu được tình hình của lớp số 14. Với tư cách là hiệu trưởng, mặc dù tôi không còn hy vọng gì với lớp số 14 nhưng tôi vẫn phải hoàn thành trách nhiệm mà mình nên làm.

Mọi người gật đầu:

- Hiệu trưởng có thể yên tâm, chúng tôi nhất định nghiêm túc phụ trách.

- Ừ.

Chương Nam gật đầu rồi lại cau mày, có vẻ như bà không hài lòng với câu trả lời này.

Lại trầm ngâm một chút, bà nói:

- Quên đi, tôi cứ nói thẳng nhé!

- Đem các thầy an bài đến lớp số 14 vẫn là dụng ý của tôi.

Bà lấy phiếu đánh giá năm ngoái ra:

- Nói thẳng nhé, tất cả đều không cần để ý.

- Nghiệp vụ của một số người còn cần cải thiện!

Mọi người nghe xong đều cúi đầu, bọn họ thực sự cần phải tiến bộ. Nếu là nghiệp vụ có thể vượt qua kì thi thì ai còn cần đi cửa sau, ai cần đặt mối quan hệ?

Chương Nam:

- Chính vì vậy ... Tôi chỉ giao cho mọi người nhiệm vụ giảng dạy lớp số 14, tương đối dễ

- Không tốn nhiều sức lực để quản lý lớp học này. Lúc rảnh rỗi cũng phải tự tìm kiếm vấn đề của bản thân và phấn đấu tiến bộ. Như vậy mới có thể tiếp quản được lớp ưu tú hơn đúng không!

Lại cười một tiếng:

- Ăn ngay nói thật đi! Nếu không xuất hiện hoàn cảnh đặc biệt, lớp số 14 sẽ tồn tại trong một học kỳ. Lúc đó còn lại bao nhiêu người, tùy khả năng của mọi người!

- Khi lớp số 14 tan rã, sẽ có một vài giáo viên cũ ở tiểu học, trung học cơ sở của trường đã đến tuổi nghỉ hưu vào học kỳ tới. Ai sẽ đảm nhận nhiệm vụ giảng dạy của họ tùy thuộc vào biểu hiện của mọi người.

Mọi người lại một lần nữa hiểu rõ, nghe lời đoán ý. Những người này nên được coi là hậu duệ trực tiếp của Chương Nam trong trường Nhị trung phải không? Bọn họ sẽ không thể tách rời khỏi mối quan hệ này.

Hiện tại xem ra hiệu trưởng mới khá thú vị, ít nhất cũng cùng mọi người dốc hết tim phổi mà nói.

Tuy rằng không nói rõ, nhưng là...

Không ôm hi vọng gì...

Không hài lòng với câu trả lời nghiêm túc phụ trách ...

Không có nỗ lực....

Nửa năm liền giải tán ...

Còn lại bao nhiêu tùy thuộc vào khả năng của mỗi người ...

Những lời nên nói hay không nên nói đều đã nói đều rất rõ rang. Lớp số 14 chính là một sự trói buộc, ảnh hưởng đến tỷ lệ lên lớp. thử thách còn nhiều. Nếu xếp vào các lớp khác, chúng chẳng khác gì gậy quấy phân.

Hiệu trưởng không muốn họ trở thành vật cản trở sự tiến bộ của trường Nhị Trung. Đây chính là biến tướng của việc thanh trừ mà thôi!

Cái này, haha, quá quen rồi!

Người khác khó mà nói nhưng số ít người ngồi đây đều là cao thủ.

Hãy lấy Lưu Ngạn Ba làm ví dụ, cô ta đã cãi nhau với phụ huynh học sinh vào năm ngoái, nguyên do là vì cô ta không thể quen với những học sinh học lực kém trong lớp nên mới cố gắng đuổi họ đi.

Cuối cùng xử lý không tốt trở thành chuyện lớn.

Tóm lại, bọn họ đều hiểu ý đồ của hiệu trưởng.

Trọng điểm ở đây là: “ Một học kỳ nữa là lớp số 14 sẽ bị giải tán và còn lại bao nhiêu người tùy thuộc vào khả năng của họ.”

- Ồ, đúng rồi!

Chương Nam nhìn vẻ mặt thay đổi của bọn họ, cũng không nói nhiều lời.

Dường như chợt nhớ ra điều gì đó:

- Dù sao tôi cũng mới đến Thượng Bắc, lại muốn cải cách, nhưng vi để phục chúng, cho nên việc giết một người răn đe trăm người là điều không thể tránh khỏi.

- Lớp số 14 có không ít con của lãnh đạo thành phố, mọi người nên hiểu, cũng nên công bằng!

- Cho nên, để ý chút, đừng làm quá đà!

Lưu Ngạn Ba nghe vậy lập tức nở nụ cười:

- Hiệu trưởng cứ yên tâm, chúng tôi biết rồi!

Chương Nam đầy ẩn ý nhìn cô ta:

- Hiểu rõ là tốt nhất nhưng ngàn vạn lần đừng hiểu sai ý!

Lưu Ngạn Ba vẫn gật đầu:

- Hiệu trưởng, ngài cứ yên tâm 120% đi, ít nhất là người nhà của lãnh đạo, chúng tôi sẽ không để bọn họ tụt lại phía sau.

Chương Nam ...

Vẫn cười đạm mạc như cũ nhưng không ai biết bà đang cười cái gì.

Ở một chỗ khác.

Sau khi cùng Từ Thiến trở về nhà, Tề Lỗi bị ép vào đó để nhai sách.

Nhưng thực sự không có tâm trạng.

Hơn nửa tiếng sau hai người đều có suy nghĩ riêng, ít nói chuyện.

Cuối cùng, Tề Lỗi nói:

- Đứa bé đáng thương!

Từ Thiến không hiểu:

- Cái gì?

Tề Lỗi:

- Tớ nói, đứa bé đáng thương! Làm thế nào cậu trải qua những năm này được vậy?

“Phốc!”

Từ Thiến bị cậu làm cho buồn cười, ghé vào trên bàn cười đến không đứng dậy nổi.

Tề Lỗi cũng cười, cả hai đều không biết tiếng cười đến từ đâu.

Từ Thiến hồi lâu mới đáp lại những lời chân tình của cô:

- Thật sự là quá khó đối với tớ!

Cười đủ rồi cô đứng thẳng người, sửa sang lại bộ dáng, nhếch môi oán trách:

- Đọc toàn bộ đi! Cậu cần đạt hạng nhất của kỳ thi, nhanh chóng chạy khỏi lớp học sinh kém!

"…"

- Có nghe không đấy? Nếu ở trong lớp như vậy thì cậu làm sao bây giờ!

Mặc dù Từ Thiến mỉm cười vui vẻ, nhưng thực ra cô ấy rất lo lắng cho Tề Lỗi.

Theo cô, việc học cần có bầu không khí, trong lớp học sinh kém không có cái không khí học tập gì đáng nói. Ngay cả khi có, đó cũng là một bầu không khí mạnh mẽ cho việc ngủ và trốn học.

Về vấn đề này, Tề Lỗi vẫn là không nghiêm túc:

- Mẹ cậu đang nói đó là lớp tiến thủ.

Trái lại thuyết phục Từ Thiến:

- Đừng lo! Lớp học sinh kém cũng không có chuyện gì? Đều giống nhau sẽ cho ra những người tài giỏi.

Từ Thiến:

- Tin tưởng mù quáng!

Tề Lỗi:

- Tớ nói nghiêm túc, thật ra mẹ tớ nói rất có lý.

- Đây là ưu điểm của tớ. Nếu như tớ còn không thể gánh vác chuyện này, sao bác gái có thể nhận tớ là con rể?

Từ Thiến híp mắt:

- Tề Tiểu Lỗi, cậu lại có vẻ không biết xấu hổ!

Tề Lỗi:

- Này, dù sao tớ cũng muốn thử chứng minh cho mẹ thấy!

Từ Thiến:

"..."

Một lúc sau, cô mới lẩm bẩm:

"Tớ không cần cậu chứng minh, huống chi chứng minh cho mẹ tớ!"

Tề Lỗi không nói tiếp, cho cô một cái nhìn trấn an nhưng suy nghĩ lại bay tới nơi khác.

Chuyện này thực sự chỉ để làm hài lòng Chương Nam? không phải.

Chương Nam nói cũng chỉ là một phương diện. Nhưng sau khi đồng ý, Tề Lỗi cũng có cân nhắc của chính mình.

Kỳ thực kiếp trước hắn cũng không có ưu điểm gì. Hắn chỉ là một người làm việc đến nơi đến chốn, chăm chỉ, cần cù.

Nếu không cậu sẽ không học từ trường trung cấp nghề thành một nghiên cứu sinh.

Nhưng mà, kiếp này lại khác. Kiên trì thôi là vô ích, muốn bay cao nhìn xa thì cần thêm càng nhiều năng lực.

Thực lòng mà nói, Tề Lỗi không có tài năng và trí tuệ bằng người khác. Càng không thông tuệ như những người trọng sinh khác.

Tuy nhiên, ông trời đã cho cậu một cơ hội mới, nếu cậu còn thất bại thì thật đáng tiếc.

Vì vậy, hãy học và thực hành nhiều hơn!

Trên thực tế, việc này cùng với việc cậu chơi giutar hay Dương Hiểu chơi piano, đều cùng một đạo lý. Chính là rèn luyện cho bản thân thêm một vài thủ đoạn ngoài giờ học.

Điều khác biệt, Tề Lỗi không có cách nào để chỉ bằng một cây đàn mà có thể san bằng cuộc sống trong tương lai. Nhưng với cơ hội mà Chương nam đưa cho thì hắn lại có thể.

Thế giới này để lại cho người trọng sinh một sân khấu khổng lồ và Tề Lỗi chỉ thiếu một tư thế để lên đài.

Tuy rằng lớp học sinh kém quả thực có chút khó khăn nhưng Tề Lỗi có thể tưởng tượng được trong đó là ai.