Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Buổi chiều, hắn đưa Từ Thiến về nhà, sau đó tiện đường ra ga xe lửa để đón Đường Dịch và Ngô Ninh.
Hai người này mang về rất nhiều thứ: hai cây đàn piano điện và một bộ trống Jazz được Dương Hiểu mua giúp, là loại rẻ nhất.
Về nhà mở hộp ra:
- Tại sao vẫn còn một cây đàn piano cũ?
Hai cây đàn, một trong số chúng đã cũ.
Đường Dịch:
- Dương Hiểu tặng. Nói là quá cũ, ném cho mày luyện tập, còn có bộ khí cụ này.
Nói xong, Đường Dịch còn nhếch miệng cười:
- Ủy khất cho mày rồi, ha ha, dùng đàn cũ. Nhưng mày tạm chấp nhận đi!
Sau đó, ôm cây đàn mới của cậu ta không chịu buông ra. Muốn bao nhiêu khoe khoang liền có bấy nhiêu khoe khoang.
Tề Lỗi cảm thấy rất buồn bực nhưng khi nhặt nó lên, có vẻ nó cũng không quá cũ. Sự kết hợp giữa màu trắng sữa và màu chính của gỗ đơn giản, không quá hào hoa nhưng lại rất trang nhã.
Thành thật mà nói hắn rất thích nó.
Nhìn lại thương hiệu: [Fender].
Được rồi, Tề Lỗi thực sự là con dế chũi, không biết gì hết. Cà hai đời, đây là lần đầu tiên hắn chạm vào guitar điện.
Mà bộ thiết bị phối khí được cho kia cũng là đồ cũ, hiệu [Ibanez], đồng thời vẫn là không nhận ra.
Mặc kệ vậy!
Kết quả thử nửa ngày, Đường Dịch mới nhíu mày:
- Này, sao tao cảm giác cái đàn cũ của mày còn tốt hơn so với cây đàn mới của tao vậy? Hay là, chúng ta đổi cho nhau?
Tề Lỗi:
"..."
Cuối cùng, hắn cùng Ngô Ninh đồng thanh nói:
- Chú ý mặt mũi đi, quý lắm đó!
...
———————
Ngày 1 tháng 9, mùa tựu trường.
Cái nóng như thiêu như đốt của phương Bắc vẫn chưa rút đi. Thời cấp 3 của Tề Lỗi cuối cùng đã bắt đầu.
Sáng sớm, Quách Lệ Hoa đã sớm chuẩn bị bàn để cho ba đứa nhỏ ăn. Sau đó, đem cặp sách Thôi Ngọc Mẫn mới mua đeo lên cho mỗi người một cái.
- Lên cấp ba rồi, chú tâm học hành một chút. Nếu không đừng hỏi vì sao mẹ lại không nuông chiều ba đứa, nghe chưa!
- Cút đi!
- Tuân lệnh!
Ba người leo lên xe đạp, nhanh như chớp biến mất ở ngõ nhỏ.
Khi vừa rời khỏi con hẻm liền đụng phải ba người Lư Tiểu Soái, Trương Tân Vũ, Tưởng Hải Dương đang chờ đầu ngõ.
Sáu người họ vẫn chưa di chuyển, từ xa lại có hai người chạy chậm lại đây. Tất cả đều là anh em từng cùng nhau lập quầy hàng rong trong kỳ nghỉ.
Cũng không khách sáo, ngồi lên sau xe của Lư Tiểu Soái cùng Tưởng Hải Dương:
- Xuất phát!
Một nhóm người mênh mông cuồn cuộn tiến về trường Nhị trung.
Ở giữa đường lại nhặt thêm vài người quen biết. Mặc kệ có xe hay không có xe, ngồi lên trên liền đi.
Đến trước cổng trường Nhị trung, đã thành tiểu đổi hơn chục người, thu hút sự chú ý của rất nhiều nam sinh, nữ sinh.
Vì không mặc đồng phục nên chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận ra họ là học sinh mới lên lớp 10.
Mấy cậu học sinh lớp 11, 12 còn xì xào bàn tán:
- Mấy tên tiểu tử này càn rỡ quá!!
Ai hiểu chuyện thì cười ha hả nhưng không ngắt lời.
Muốn càn rỡ thì phải có vốn liếng để càn rỡ, giả vờ hiểu thì gọi là "Tự xây dựng nên", mà không biết giả vờ thì gọi là "Nói vớ nói vẩn"!
Và nhóm học sinh lớp 10 này hẳn thuộc nhóm “Tự xây dựng nên”, dù sao trước khi nhập hộc bọn họ đã nổi tiếng ở bên ngoài rồi.
...
Như đã trình bày trước đây, cách bố trí của trường Nhị trung, phòng học phía Nam và phía Tây là hai dãy nhà trệt cũ kỹ, là phòng học của tiểu học và trung học cơ sở.
Ở phía đông là nhà vệ sinh nam, nữ và ký túc xá dành cho học sinh.
Phía bắc là tòa nhà chính.
Các bạn nhỏ bước vào cổng trường, đi thẳng đến khu nhà chính.
Vì theo quy ước thì lớp 10 ở lầu một, lớp 11 ở lầu hai, lớp 12 ở lầu ba.
Đây là văn phòng của tất cả giáo viên các cấp cùng chỗ quan trọng của học sinh trong ba năm học cấp ba. Tầng 1 của dãy nhà có 14 phòng, sắp xếp từ đông sang tây, được đánh số theo thứ tự từ 1 đến 14.
Đương nhiên, tình hình thực tế vẫn dựa theo số lượng học sinh tuyển được từng năm.
Bình thường, không đủ chia 14 lớp, giống như lớp 11 chỉ có 12 lớp, còn lớp 12 năm nay lại có tận 17 lớp.
Vì có học sinh lưu ban và học sinh chuyên môn đến lớp 12 của Nhị trung dự thính cho nên có thêm vài lớp.
Tề Lỗi và những người khác đã học ở trường Nhị trung được ba năm, nên toàn bộ quá trình đều rất quen thuộc.
Khóa xe đạp vào bãi đậu xe, đi thẳng tầng một của tòa nhà chính và tìm xem mình thuộc lớp nào.
Lúc này, Lư Tiểu Soái và Trương Tân Vũ là người phấn khích nhất, vì có cảm giác khi chạm tay vào giải thưởng.
Vâng, chính là giải thưởng!
Họ không quan tâm nhiều đến việc họ được phân vào lớp nào và giáo viên nào dạy.
Điều họ quan tâm là liệu trong lớp có mấy bạn học cấp 2. Có mấy bạn nữ xinh đẹp, có phải loại hình mà họ thích hay không.
Chà, kỳ thật Đường Tiểu Dịch cùng Ngô Tiểu Tiện cũng có tâm tư gần như thế.
Điều khác biệt là Đường Tiểu Dịch nghĩ về đàn ông ...
Muốn học cùng một lớp với Tề Lỗi hoặc Ngô Ninh.
Mặc dù Ngô Ninh cũng nghĩ về các cô gái nhưng lại cầu nguyện đừng đụng độ họ.
"Ngàn vạn lần đừng học cùng lớp với Trình Nhạc Nhạc! Đừng học cùng lớp với Trình Nhạc Nhạc !!"
Được rồi! Ngô Tiểu Tiện đã diễn suốt một kỳ nghỉ hè, diễn đến buồn nôn. Trình Nhạc Nhạc không phải là mẫu người cậu ta thích! Nếu không phải vì cha, cậu ta đã không phải chịu tội như này!
Về phần Tề Lỗi...
Tề Lỗi bước vào tòa nhà chính, trực tiếp đi về phía Tây. Thông qua Chương Nam, cậu đã biết mình chính học lớp học sinh kém.
Không đến cuối tìm thì tìm ở đâu?
Tuy nhiên, đến phòng thứ mười ba thì thấy rằng lớp số mười ba là cuối cùng, vì phòng thứ mười bốn là phòng học của lớp 12/17.
Đây cũng là điều bình thường, chứng tỏ năm nay lớp 10 có 13 lớp! Vì phòng học lớp 12 không đủ nên được phân đến tầng một.
Lòng thầm tự nhủ, vậy hẳn mình học lớp thứ 13 rồi.
Trước cửa lớp học có dán một danh sách, đó là danh sách các học sinh mới.
Bước tới và nhìn lại lần nữa, "..." Không có!
Tề Lỗi có loại kỳ quái:
"Không phải lớp thứ 13?"
Lại tiếp tục xem danh sách của lớp thứ 12, không có!
Nhìn lại lớp thứ 11, lại không có!
...