Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tề Lỗi tìm hồi lâu nhưng không phát hiện chính mình học lớp mấy.
Cậu đi đến hết lớp thứ 8 thì gặp Lư Tiểu Soái, khi Lư Tiểu Soái nhìn thấy Tề Lỗi từ lớp cuối cùng đến, cậu ta bước đến và hỏi:
- Có thấy tớ ở lớp nào không?
Tề Lỗi lắc đầu:
- Vậy cậu có thấy tớ học lớp nào không?
Lư Tiểu Soái lắc đầu:
- Không có! Quái lạ, có phải cậu đã bỏ qua chỗ nào không?
Tề Lỗi còn muốn nói: "Mẹ nó, có phải cậu đã nhìn sót rồi không?
Hai người nhìn nhau, có chút ngẩn ngơ.
Mẹ nó, rốt cuộc lão tử học lớp mấy?
...
Vừa lúc nhìn thấy Đường Dịch đi vào phòng học lớp thứ 7, hai người vội vàng gọi hắn ta:
- Mày học lớp số 7 sao?
Đường Dịch:
- A! Sao vậy?
Tề Lỗi và Lư Tiểu Soái:
- Chúng tao vẫn chưa tìm thấy lớp học!
Nghe xong, Đường Dịch liền đáp:
- Phế vật! Hãy tìm từ lớp thứ 8 trở đi! Tao đã xem bảy lớp đầu tiên cho hai người rồi. Từ Thiến ở lớp đầu tiên, thế tụi mày chắc chắn là ở những lớp tiếp theo.
Đường Tiểu Dịch quan tâm đến những thứ này nên đã đọc chúng cẩn thận một lượt. Thật tiếc vì ông trời không chiều theo ý người, mấy ông bạn già đều không cùng lớp với hắn ta.
Lư Tiểu Soái không nói nên lời, rống to với Tề Lỗi:
- Tao đã nói là mày mắt mù rồi mà!
Tề Lỗi cũng rất vô tội:
- Tao đã đọc một lượt từ cuối lên trên mà có thấy đâu?
Cùng Lư Tiểu Soái xem lại từ lớp thứ 8, đụng phải Ngô Ninh ở cửa lớp thứ 10.
Con hàng này đi đến liền ồn ào:
- Tao đã đi hai vòng rồi, nhưng không tìm thấy tên tao! Cũng không nhìn thấy hai người.
Khi cậu ta đang nói chuyện, Tài Chính đột nhiên đi ngang qua.
Tuy không thân thiết như mối quan hệ giữa Lư Tiểu Soái và Tề Lỗi, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra ôn hòa.
- Mấy cậu trông thấy tên tôi không?
Tề Lỗi ngơ ngác lắc đầu, đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.
Đúng lúc này liền thấy Phó Giang đang xách một chiếc bàn đơn cùng một cái ghế đi xuống từ phòng văn thể trên tầng bốn. Nhìn thấy đám người Tề Lỗi đang tụ một chỗ ở đó, lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhếch miệng cười:
- Không thể tìm thấy lớp, phải không?
Mọi người đều gật đầu.
Phó Giang mím môi thích thú, vẻ mặt phức tạp:
- Đi theo tao, tao đưa bọn mày đi tìm tổ chức!
Trong khi nói, Phó Giang liền rời khỏi tòa nhà chính.
Mọi người càng lạ hơn, lớp 10 đều học ở tầng 1: “Đây là đang đi đâu?”
Kết quả, Phó Giang liền dẫn họ đến căn phòng đầu tiên của dãy phòng học phía Tây.
Chỉ thấy một tấm bảng nhỏ trên dầm cửa với nội dung: [Lớp 10/14]!
- Con mẹ nó chứ!
Lư Tiểu Soái phát điên khi nhìn thấy tấm biển.
Nhìn danh sách trước cửa, có khá nhiều người trong bọn họ đều ở đây, chỉ thiếu một mình Đường Tiểu Dịch.
Cho dù Tề Lỗi đã chuẩn bị tâm lý, nhưng trong lòng cũng lạnh đi một nửa.
- Tại sao lại sắp xếp ở chỗ này?
Hắn nhấc chân cho Lư Tiểu Soái một đá:
- Mẹ nó, cái miệng mày đúng là thối thật!
Trước khi bắt đầu học, thằng này từng nói: “ sẽ tốt biết bao nếu chúng ta được xếp vào cùng một lớp?” Bây giờ nó đã thành sự thật.
Đúng như những gì Tề Lỗi đã trả lời: “nếu chúng ta học cùng một lớp thì cái lớp này tốt đến mức nào?”
Lư Tiểu Soái không nói nên lời:
- Sao tao biết vừa nói liền trúng!
Đây không phải là chuyện mấy người bọn họ đều cùng học một lớp. Thành thật mà nói, dù đem lớp chọn ném vào dãy phòng học phía Tây. Cũng phải chửi má nó.
Vì lý do gì?
Vào trong lớp, ngẩng đầu nhìn lên.
Một dấu chân bùn lớn trên nóc, dù trải qua bao thăng trầm của năm tháng vẫn còn hiện rõ.
Tề Lỗi nhìn hồi lâu, mới nói:
- Anh mày đến đây cũng không phải để hoài niệm!
Đây là phòng học của cậu khi học tiểu học và cấp 2, sao vòng đi vòng lại một hồi vẫn trở về nơi này?
Lại nói, mẹ vợ quả thực quá hại người? Cũng không đem lớp thứ 14 coi như là con người đi?
13 lớp đầu tiên nằm trong tòa nhà chính, có hệ thống sưởi, cửa sổ lắp kính hai lớp, ấm áp và sáng sủa, nhưng lớp thứ 14 thì ...
Tề Lỗi hiểu rất rõ, khung cửa sổ thứ hai đã mục nát, mùa hè không mở được, mùa đông lại xây một cái lò, dẫn đến một loạt lao động ngoại khóa.
Không phải người dân vùng Đông Bắc không hiểu, chẳng hạn như ... ví dụ như dán cửa sổ sau mùa thu, đóng đinh rèm cửa, đóng đinh tấm nhựa vào cửa sổ, xây bếp, trữ than, mang củi vào mùa đông, đốt bếp. .
Điều tồi tệ hơn là tòa nhà phía Tây không có mái hiên, mở cửa ra chính là lộ thiên.
Mùa hè trời có mưa một chút. Nếu có tuyết rơi dày đặc vào mùa đông nữa thì bảo vệ gác cổng nên mang trên tay “buồn tử”(một loại găng tay bông dày, trông giống như một con mèo rô bốt sau khi đeo chúng).
- Con mẹ nó!
Tài Chính, một đứa trẻ thành thật lúc này cũng phải nói tục:
- Chuyện này là thế nào? Là dì ghẻ sao?
Động tĩnh không hề nhỏ, thu hút ánh mắt của mọi người trong lớp.
Một số tò mò, một số có ánh mắt không tốt, một số tỏ ra khinh thường.
Ví dụ như Trình Nhạc Nhạc, mồ hôi nhễ nhại, vừa rồi cô ta đã phải lên tầng 4 của tòa nhà chính để lấy bàn ghế, đang thở hổn hển.
Nhìn thấy Tài Chính đang oán giận, bĩu môi liếc hắn ta một cái, trong lòng tự nhủ, nhìn, còn giả bộ, thế mấy năm trước khi lên lớp 10 cậu trải qua thế nào?
Tâm tình Trình cô nương đương nhiên không tốt, khi học cấp 1, cấp 2, đều ở nhà trệt. Cũng rất đơn sơ, cô ta hi vọng lên đến cấp ba sẽ được hưởng thụ phòng học tiện nghi, thoải mái một phen.
Kết quả là Từ Thiến đã ở tòa nhà chính. Còn bọn họ được bố trí một nơi mà chim cũng không thèm ỉa này.
Tuy nhiên, nhìn thấy Ngô Ninh, cô ta có chút hài lòng.
Đáng tiếc, Ngô Tiểu Tiện lại muốn chết.
Bên này sau khi xem kiệt tác của mình, Tề Lỗi đưa mắt nhìn sang khuôn mặt của các bạn trong lớp.
Họ xem như đã đến muộn. Hiện tại đại bộ phận người của lớp đều đã tới rồi.
Chỉ có thể nói là Chương Nam đang gài bẫy hắn!
Trước hết hãy nói về thành phần của lớp thứ 14 đi!
Lực lượng chính là học sinh chạy điểm lớn. Trong kỳ thi trung học có điểm từ 400 đến 450.
Cũng có một số điểm siêu thấp, nhưng lại chi tiền cùng quan hệ để đi vào. Ví dụ Dương Kim Vĩ.
Đúng vậy, Tề Lỗi cũng không hiểu, vì sao lại thay đổi quỹ tích nhân sinh của Dương Kim Vĩ. Hơn nữa còn như âm hồn không tan, lại được xếp vào một lớp học với hắn.
Có thể là Dương Đại Cường thấy Tề Lỗi vào trường trọng điểm, trong lòng có chút xấu hổ, hơn nữa mùa hè này đánh nhi tử sướng tay rồi. Muốn hồi báo nên dùng tiền để đem hắn ta đưa vào.
Học sinh chạy điểm lớn là nhiều nhất có hơn 40 người. Học sinh chạy điểm lớn của toàn năm học không nói đều ở chỗ này, nhưng ít nhất phải có một nửa trong số đó.
Dù sao chạy điểm lớn không tiện nghi. Thời đại này, số lượng gia đình sẵn sàng chi 1 đến 2 vạn như vậy không nhiều.
Ngoại trừ học sinh chạy điểm lớn, chính là học sinh chạy điểm nhỏ. Bộ phận này là những người chừng 450 điểm.
Tất nhiên, cũng là từ gần 450 điểm lấy ra. Có rất ít người trong số này, chỉ có năm học sinh.
Tề Lỗi, Tài Chính, Phó Giang, Trình Nhạc Nhạc và Ngô Ninh.