Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngoài học sinh chạy điểm lớn nhỏ, còn có một nhóm đặc biệt. Đó là học sinh tốt nghiệp cấp 2 từ các thị trấn cấp dưới.
Đúng thế, Nhị trung ở Thượng Bắc nói thế nào cũng là một trường trung học trọng điểm cấp quận của một thành phố. Mặc dù nó không tốt bằng các trường trung học trọng điểm ở thành phố Cáp Nhĩ Tân nhưng có rất nhiều người không thể chen vào thành phố Cáp Nhĩ Tân hoặc không nghĩ đến muốn lên thành phố. Vì vậy họ sẽ chọn đi đến các quận và thành phố khác nhau.
Những học sinh như vậy ở Cáp Nhĩ Tân hàng năm đều có, nhưng không nhiều.
Hôm trước đã nghe Lý Ngốc Ngếch nói qua, một lớp chưa chắc đã có một người, đặc biệt lắm may ra mới có 2 người là đã tối đa rồi.
Hơn nữa còn là người cực kỳ phiền phức, học hành không ra gì, nhưng ỷ mình là người từ tỉnh thành tới, nên lúc nào cũng ra vẻ ta đây.
Trong lớp thứ 14 có 16 học sinh như vậy. Mà tất cả học sinh mới của Cáp Nhĩ Tân đều ở đây.
Tề Lỗi xem qua danh sách, không biết là cái đồ thiếu đạo đức nào làm ra. Trong danh sách không chỉ có tên còn có cả kết quả của kỳ thi trung học vừa rồi.
Với 63 người trong lớp, hắn đứng thứ năm.
Một nam sinh đến từ thành phố Cáp Nhĩ Tân xếp hạng nhất với 491điểm trong kỳ kiểm tra đầu vào. Sau đó là Tài Chính, Trình Nhạc Nhạc, Ngô Ninh và cuối cùng mới đến Tề Lỗi.
Phó Giang vẫn đứng sau hắn với 453 điểm. Chênh lệch một điểm, liền rơi khỏi top 5.
Trong đó, Dương Kim Vĩ xếp cuối với 234 điểm.
Điều này thật đặc biệt! !
Mặc dù Tề Lỗi biết mình là một học sinh kém nhưng hắn không bao giờ nghĩ rằng bản thân có thể lọt vào top 5.
Chà, Lư Tiểu Soái cũng không ngờ rằng bản thân sẽ đứng thứ 9. Trương Tân Vũ chưa bao giờ nghĩ rằng với số điểm chừng 400, ở trong lớp này liền mười tên đếm ngược cũng không thể nào vào được.
Trên thực tế, Tề Lỗi dám tiếp nhận lời khích tướng của Chương Nam là do có một chút phấn khích.
Nói thế nào cũng là trường cấp 3 trọng điểm. Chọn học sinh giỏi nhất toàn thành phố để đăng ký học, không giống như trường trung học phổ thông hay trung học nghề. Mấy trường đó nếu đã không được thì đúng thực sự là không được, không hề có năng khiếu học tập.
Nhưng ở Nhị trung, dù học sinh có dở tệ đến đâu, ít nhất cũng đạt được 400 điểm trong kỳ thi tuyển sinh cấp ba, đó là điều chắc chắn.
Khi đó hắn cứ nghĩ, chỉ cần lắc lư, lừa gạt đám người Ngô Tiểu Tiện, Lư Tiểu Soái, cùng với việc giáo viên có chút trách nhiệm ra tay giúp đỡ, như vậy chẳng phải sẽ ổn hay sao?
Nhưng bây giờ nhìn lại, trong lòng có chút lạnh lẽo.
Hắn vẫn nghĩ quá đơn giản. Chỉ cần nhìn Chương Nam đưa lớp thứ 14 vào chỗ này, bà ấy đã tỏ rõ thái độ rồi, còn coi lớp 14 là người sao?
Lúc này đây, Tưởng Hải Dương thật sự có chút tức giận, đừng quên, anh em bọn họ đều là người có lai lịch, bộ dạng muốn liều mạng lúc trước lại bắt đầu dâng trào.
Đá lên bục giảng:
- Fuck! Đây là muốn chơi ông sao?
Lòng thầm nghĩ, khi về nhà phải nói chuyện với ông già, phải tìm người hỏi cho ra nhẽ.
Hắn ta và Lư Tiểu Soái thật sự định khi lên cấp ba sẽ học chăm chỉ, kết quả bị người làm thành một trò hề?
Loại chuyện này không có gì lạ ở Nhị Trung. Mấy năm đầu, Lão Cao hiệu trưởng tiền nhiệm cũng làm, phân thành lớp chọn, lớp học sinh kém. Tất nhiên, tên đã được thay đổi, hiện tại đổi thành lớp tiến thủ (lớp cần phụ đạo).
Khi đó, nghe nói có người đi tố cáo chuyện này, thế là lại chia đều học sinh vào các lớp.
Không nghĩ đến, năm nay lại bày ra tiếp? Còn con mẹ nó để hắn ta chọn trúng.
Lại đạp một cú vào bục giảng, khiến cả lớp im phăng phắc, không dám phát ra tiếng động.
Nhìn vài người đứng ở phía trước, vừa thấy liền biết không dễ chọc.
Một đống học sinh tụ tập ở hàng phía sau khẽ cười lạnh.
Đó là tất cả học sinh từ Cáp Nhĩ Tân. Quần áo khác với quần áo của trẻ em địa phương, cao hơn nhiều.
Thực sự đám này cũng không hài lòng lắm. Đối với bọn họ mà nói, ngay cả điều kiện của tòa nhà chính còn coi là tệ, thì nói gì đến tòa nhà phía Tây. Bọn họ thực sự chưa bao giờ thấy một phòng học nào mà gió có thể luồn vào từ mọi ngóc ngách như vậy.
Tuy nhiên, so với phòng học, bọn họ càng cảm thấy khó chịu đối với đám Tề Lỗi. Một đám mặc đồ cũ, lại dám đứng trước mặt bọn họ la lối om sòm. Giả vờ cái gì chứ?
Trong đó có một người người tương đối kích động, mở miệng thúc giục:
- Đạp mạnh một chút, hư tao đền cho.
Âm thanh không lớn nhưng mọi người đều có thể nghe thấy,
Đây là định khiêu chiến với Tưởng Hải Dương hay sao?
Vốn dĩ đang bực bội, nghe thấy thế, Tưởng Hải Dương lập tức trừng mắt nhìn:
- Đến đến đến, mày đi ra đây, chúng ta trò chuyện một chút.
Người kia nghe xong, không những không động đậy, mà còn chẳng thèm ngó đến Tưởng Hải Dương.
Trẻ tuổi bồng bột, nhưng không phải là người ngu. Nãy nói xong, thấy bộ dạng vừa rồi của Tưởng Hải Dương, biết là không dễ chọc liền ngậm miệng.
Đương nhiên, hắn ta cũng không sợ Tưởng Hải Dương sẽ làm hắn ta, dù sao người bọn họ cũng nhiều, mười mấy người lận!
Chỉ thấy Tề Lỗi thọc Tưởng Hải Dương một cái, ý bảo cậu ta bình tĩnh, sau đó nói với cậu kia một câu:
- Đều học chung một lớp với nhau, đừng có mà sinh sự!
Phó Giang cau mày nói:
- Đây là Thượng Bắc, không phải nhà mày đâu?
Nam sinh kia bĩu môi, ngừng nói, có lẽ cũng đang sợ hãi.
Tề Lỗi cứ như lừa xuống núi, lập tức lôi kéo đám Tưởng Hải Dương ra khỏi lớp học.
Trong phòng ngay cả bàn ghế cho bọn hắn ngồi cũng không có, cho nên bọn hắn phải tự đến tòa nhà chính khiêng đồ.
Trên đường còn đang rầu rĩ, mẹ vợ không nên chơi như vậy! Quá đen tối.
Điều này không còn nhằm vào một mình hắn nữa.
Khi quay lại lớp thứ 14, lớp học đã gần đông đủ.
Bởi vì bọn Tề Lỗi đến muộn, những người đến trước chiếm hết chỗ ngồi phía sau. Nên Tề Lỗi chỉ có thể ngồi ở hàng trước.
Mặc dù đều biết còn có một lần phân chỗ ngồi nữa, nhưng từ nhiêu đây cũng có thể nhìn ra sự chênh lệch.
Học sinh giỏi đều muốn ngồi ở phía trước, phía trước vừa dễ nhìn, vừa dễ nghe thầy cô giảng bài.
Nhưng học sinh kém đều thích ngồi ở phía sau, bởi vì phía sau có ích cho việc bày trò.
Mà lớp thứ 14, ai cũng đều muốn núp phía sau.
Bộ dạng lúc này của lớp thứ 14 có thể mô tả bằng một từ - trại tập trung cặn bã!