Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Từ nét mặt, tinh thần của mỗi một người đều có thể nhìn ra được manh mối
Hoặc giống như tưởng Hải Dương, bảy phần không phục tám phần tức giận. Trong đầu lúc này đang sục sôi, muốn tìm ai đó đánh một trận cho hả dạ.
Trong này, ngoại trừ đám Lư Tiểu Soái và Phó Giang đến từ Nhất Trung và Nhị Trung là có quen biết ra. Còn có một đám đến từ Tam Trung và Thiết Trung. Bên kia không quen không biết, nên nhìn đám Tề Lỗi có chút không phục.
Ví dụ, có người tên là Vương Đông, đứng thứ hai trong lớp, tính từ dưới lên, điểm thi không đủ 300.
Người này rất nổi tiếng ở Tam trung, cũng tương tự như Nhị Bảo và Triệu Duy, đều là một đám lưu manh lăn lộn xung quanh trường học. Đám người như này căn bản không thể vào được cấp ba của Tam trung.
Đám học sinh mới đến từ Tam trung đều vây quanh tên này, thấy bọn Tề Lỗi ở phía trước, trở thành tiêu điểm, liền khẽ nhíu mày, hiển nhiên là không hài lòng.
Hoặc là những người mang vẻ mặt mê mang, khổ đại cừu thâm.
Những học sinh mới này đều giống nhau, tương đối thành thật, chỉ có hai loại, hoặc là điều kiện gia đình không tốt, hoặc tính cách hơi tự ti.
Nếu đặt ở lớp khác, cơ bản đều là đám học sinh đội sổ, không có tiếng nói đã đành, trong lớp lại cứ như đang tàng hình vậy, không mấy ai chú ý.
Bây giờ bị phân vào cái lớp hỗn loạn này, trong lòng càng cảm thấy không tự tin, thậm chí không dám lộ mặt.
Hoặc là ánh mắt nhìn đăm đăm, không ai biết hắn ta đang nhìn gì.
Nói tóm lại, lớp thứ 14 có chút thảm, không nỡ nhìn, hơn nữa còn ẩn ẩn có chút phân chia phe phái, ranh giới khá rõ ràng.
Một nhóm là Tề Lỗi bên này, có hơn chục người đến từ trường Nhất Trung và Nhị Trung. Về cơ bản họ đều có liên quan đến gian hàng trại hè.
Một nhóm đến từ thành phố Cáp Nhĩ Tân, hơn hai mươi người. Xem ai cũng không vừa mắt.
Một nhóm là băng nhóm của Vương Đông ở trường Tam Trung. Vì trường Tam Trung tương đối vắng vẻ, nằm gần ngoại thành nên tất cả đều là con em nông dân hoặc công nhân bình thường. Ngoài ra chất lượng giảng dạy không tốt, trường học hỗn loạn. Có thể nói, mấy trường này là trường có chất lượng đầu ra thấp nhất trong ba trường cấp 1, cấp 2 của thành phố.
Tròn một thời gian dài, những người khác không nói, nhưng mỗi người đi ra từ Tam trung đều có một sự kiên cường. Đó là nhìn ai cũng không tức, nhất là nhìn đám con nhà giàu trường Nhất trung, Nhị trung.
Bọn họ đã quá quen với nó!
Nhưng mà mấy nhóm này đều có một điểm chung, đó là không thích học.
Chương Nam vẫn rất giỏi chọn người, cho dù toàn bộ học sinh kém của cả năm học đều không ở trong phòng này, nhưng những người không thích học nhất định đều ở đây.
Có những người như Lư Tiểu Soáii và Phó Giang, dựa vào tiền tài và địa vị của gia đình để kiếm sống. Giống như suy nghĩ lúc trước của Lý Ngốc Nghếch, chỉ cần cái bằng để kết hôn đổi đời.
Lại có học sinh ở Cáp Nhĩ Tân như Phương Băng, bản thân đã vỡ nát rồi nên không sợ rơi nữa. Tuy nhiên gia đình vẫn nuôi hy vọng, nên gửi đến trường tốt nhất phía dưới để nếm thử.
Còn nhóm của Vương Đông, nói trắng ra, đối với bọn họ, học tốt hay kém đều không quan trọng. Trước kia từng lăn lộn ở Tam trung 3 năm, hiện tại đổi chỗ, đến Nhị trung, và sẽ lại lăn lộn tiếp 3 năm nữa.
Đám Lư Tiểu Soái ít nhất còn có mục tiêu, bất kể là muốn làm cá ướp muối hay không làm cá ướp muối, tối thiểu đó vẫn là mục tiêu.
Mà loại này lại không thích đùa, đùa thì 7 tên không phục, tám tên tức giận, mơ mơ hồ hồ.
Bất đắc dĩ chính là, ở tuổi 16 17, loại người này không ít
Hơn nữa, những người như vậy không nghe khuyên bảo. Cha mẹ khuyên bảo, vô ích. Người khác khuyên, càng vô ích hơn.
Đám Lư Tiểu Soái còn biết phân rõ phải trái, còn có thể dùng tình cảm đi cảm hóa, nhưng những người này thì không dễ dàng như vậy.
Nhân tiện, còn một điều nữa mà tất cả các bạn nam lớp 14 đều không thể chịu được.
Không thể chịu nổi, đặc biệt là Ngô Tiểu Tiện và Lư Tiểu Soái.
Cả lớp 63 người, thế mà bạn nữ xinh đẹp nhất trong lớp… Lại chính là Trình Nhạc Nhạc!
Cái này, con mẹ nó, ai chịu được? Thời gian tiếp theo làm sao sống?
Cố gắng chịu đựng ngồi ở trong phòng học, nói chuyện cùng với những người quen một chốc, cuối cùng cũng chờ được một giáo viên nữ trung niên, tóc ngắn bước vào.
Vừa thấy người tới, Ngô Tiểu Tiện thiếu chút nữa phun ra.
Cậu ta thấp giọng nguyền rủa:
- Mẹ nó, sao lại là bà cô này?
Sau hơn 20 năm, Tề Lỗi đã quên chi tiết về trường Nhị trung, cau mày hỏi:
- Ai thế?
Ngô Tiểu Tiện:
- Hắc quả phụ.
Đó không phải là hắc quả phụ trong Marvel. Làn da của Lưu Ngạn Ba hơi ngăm đen, đôi mắt hơi nhỏ và hàm răng trên dưới hơi nhô ra khiến khuôn mặt trông hơi giống loài gặm nhấm.
Đi đường... lại có chút hua hua cánh tay, chính là đi ngang.
Lại thêm những sự tích vinh quang trong quá khứ, cô ta liền bị các học sinh Nhị trung đặt cho biệt danh như vậy.
Nói về sự tích vinh quang của cô ta, vậy thì nhiều lắm.
Chẳng hạn, một lần dạy học, một bạn nữ đi muộn bị cô ta bị tát hai cái vào miệng trước lớp.
Ví dụ khác, một vài bạn học nữ không làm bài tập bị cô ta lôi đến văn phòng đánh một trận.
Thời đại này, việc giáo viên phạt học sinh là chuyện bình thường, nhưng dù vậy, họ cũng ít khi có hành động với nữ sinh.
Mà Hắc quả phụ hình như có sở thích này, chuyên đánh đập các cô gái.
Nghe vậy, Tề Lỗi liếc mắt quan sát Lưu Ngạn Ba, lòng tự nhủ, như vậy là không có phẩm đức.
Tiện thể lại mắng mẹ vợ thêm một lần.
Nhưng mà, Ngô Tiểu Tiện vẫn chưa nói hết mọi chuyện.
Điểm kinh khủng của Hắc quả phụ không phải chỉ là đánh nữ sinh, mà là thứ cô ta sắp cho bọn hắn thấy.
Sau khi Lưu Ngạn Ba đứng trên bục giảng, cô ta nhìn lướt qua hai dấu giày rõ ràng trên bảng, hơi nghiêng người về phía bảng, tựa lưng vào nó:
- Ai làm?
Tưởng Hải Dương cau mày, đơn độc đứng lên:
- Em!
Lưu Ngạn Ba nhướng mày liếc mắt:
- Cậu tên là gì?
- Tưởng Hải Dương.
Cúi đầu nhìn danh sách, gật đầu nói:
- Ngồi đi!
Tưởng Hải Dương không thể hiểu, nhưng đành ngồi xuống.
Sau đó....
Lưu Ngạn Ba bắt đầu điểm danh:
- Trình Nhạc Nhạc...
- Có
- Tài Chính, Phó Giang ... Ngô Ninh ... Tề Lỗi...
Đến tên Tề Lỗi, cô ta nhướng mắt nhìn một cái, thấy Tề Lỗi kêu một tiếng, liền tiếp tục gọi vài cái tên.
- Lư Tiểu Soái ... Tưởng Hải Dương… Dương Kim Vĩ.
Đến Dương Kim Vỹ thì ngừng lại:
- Mấy người các cậu cùng tôi ra ngoài một chút.
Làm cho đám người nhìn nhau, mơ mơ hồ hồ đi theo Lưu Ngạn Ba ra khỏi phòng học.