Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngoài cửa.
Lưu Ngạn Ba đi thẳng vào chủ đề:
- Tài Chính lớp trưởng.
- Trình Nhạc Nhạc, Dương Kim Vĩ lớp phó.
- Ngô Ninh bí thư học tập.
- Tề Lỗi bí thư sinh hoạt.
- Lư Tiểu Soái bí thư thể dục.
- Tưởng Hải Dương cùng Phó Giang một người là bí thư lao động một người là bí thư kỷ luật.
"..."
Mấy người đều kinh ngạc.
Ôi chết tiệt! Qua loa như vậy sao? Cứ thế liền ... liền phân chia chức vụ?
Hơn nữa, cô ta là dựa vào cái gì để phân đây? Thành tích sao? Tên Dương Kim Vỹ kia là có ý gì?
Tài Chính là người đầu tiên, xong, lão tử không muốn làm lớp trưởng! Lão tử chỉ muốn an phận.
Nhanh chóng nói:
- Cô…Thưa cô, lớp trưởng vẫn là để cho...
Quét mắt một vòng:
- Để Tề Lỗi làm đi? Em, em làm không tốt.
Nhưng Lưu Ngạn Ba lại cười hiền hậu:
- Không thành vấn đề, quan trọng không phải là ở rèn luện sao!
Nhưng trong lòng cô ta lại nghĩ:
"Ai bảo cậu lại là con trai của Tài thị trưởng chứ?"
Về phần Tề Lỗi... Nếu không phải có đài truyền hình tỉnh đưa tin tức, thì ngay cả chức bí thư sinh hoạt có lẽ cũng không đến lượt hắn.
Không để cho ai kịp có cơ hội phản ứng:
- Trở về kêu vài người theo tôi đi lấy sách giáo khoa.
Không có biện pháp, Tài Chính đành căng da đầu đi về phía phòng học.
Nhưng đi được nửa đường, cậu ta quay lại.
Đến gần Tề Lỗi:
- Này, nếu không… Hay là cậu đi kêu họ đi!
Hắn ta là thật sự không muốn đi vào trong đó.
Tề lỗi cũng không cự tuyệt, đi vào phòng học tùy tiện chọn mấy cái nam sinh, cộng thêm mấy người bọn họ đều đi theo Lưu Ngạn Ba đến lầu chính lấy sách giáo khoa.
Kết quả, khi trở lại phòng học lại có thêm một dấu chân. Có thể là vừa rồi nhân lúc bọn họ không có ở đây nên được ai đó in thêm vào.
Lưu Ngạn Ba nhìn thấy, vẫn như cũ tựa người vào bảng:
- Ai làm?
Nam sinh đến từ Cáp Nhĩ Tân, trước đây từng có mâu thuẫn với Tưởng Hải Dương cau mày đứng dậy:
- Em.
- Tên là gì?
- Phương Băng.
- Ai bảo cậu đá?
"..."
- Phạt tiền! Mười tệ, sáng mai giao cho tôi.
Phương Băng nghe thấy liền bùng nổ, vừa định nói chuyện, nhưng Lưu Ngạn Ba đã phớt lờ hắn ta, quay đầu nói với Tưởng Hải Dương cùng Trương Tân Vũ đang phát sách giáo khoa.
Bảo bọn họ gọi ba người lớp trưởng lớp phó, còn có Tề lỗi ra ngoài.
Đầu tiên, phân phó cho Tề lỗi:
- Tý nữa em thông báo cho cả lớp nộp tiền quỹ lớp, 20 tệ một người. Dùng để mua chổi và cây lau nhà,…
Sau đó nói với ba người lớp trưởng:
- Sắp đến ngày Nhà giáo rồi, một năm làm việc vất vả của các thầy cô thật không dễ dàng. Ý của tôi là các cậu đứng ra kêu gọi các bạn trong lớp mua một số món quà cho các thầy cô giáo.
Sau khi nói xong, cô ta gọi Dương Kim Vĩ sang một bên thấp giọng nói điều gì đó.
Nói xong, cô ta đi thẳng về văn phòng.
Khi Dương Kim Vĩ trở lại, cậu ta rất có bộ dạng của lớp trưởng:
- Ý cô Lưu là mỗi người ít nhất phải 20 tệ, mua quà cho giáo viên bộ môn chính. Còn mua quà gì ...
Được rồi, Lưu Ngạn Ba đã liệt kê chúng một cách trực tiếp.
Tề Lỗi và Ngô Ninh thiếu chút nữa liền phun ra.
Mẹ nó, cô ta nghĩ chỉ cần mở miệng là có, phải không?
Mà hiện tại, Tề Lỗi đại khái hiểu được chức cán bộ lớp dựa vào cái gì.
Chúng được sắp xếp theo địa vị của bố mẹ, ngoại lệ là Tề Lỗi và Dương Kim Vĩ.
Không cần phải nói, Tề Lỗi, có phúc của Đài tỉnh, những học sinh khác không thèm để ý nhưng hiệu trưởng không thể không biết.
Về phần Dương Kim Vĩ, hẳn là Dương Đại Cường hiểu chuyện, đã tặng quà cho cô giáo.
Lúc này, Dương Kim Vĩ thấy bọn họ không nói chuyện:
- Nói cho tớ một câu! Rốt cuộc có được hay không?
Kết quả, Lư Tiểu Soái lắc đầu không nói, nhìn Tề Lỗi:
- Làm sao bây giờ?
Không phải hắn ta thiếu 20 tệ, mấu chốt là vẫn là chán ghét.
Chưa từng gặp người nào như thế này!
Đám Tài Chính cũng nhìn về phía Tề Lỗi. Nói thật đúng là lần đầu gặp được một giáo viên như vậy.
Trình Nhạc Nhạc tức đến muốn bùng nổ, kéo mấy người Tề lỗi sang một bên:
- Tớ phải tố cáo với ba tớ!
Nhưng bị Tài Chính ngăn lại:
- Cậu tốt cáo không được đâu. Chủ nhiệm lớp năm học mới đều do hiệu trưởng đồng ý. Đó là mẹ của Từ Thiến. Đây là đang muốn ba cậu tìm mẹ Từ Thiến hả?
Trình Nhạc Nhạc không nói nên, tức đến dậm chân.
- Vậy phải làm sao bây giờ? Tớ không muốn ở trong cái lớp rách nát này!
Dương Kim Vỹ bị gạt sang một bên, không biết bọn hắn ở đó nói thầm điều gì, liền có chút nóng nảy:
- Các cậu cùng cậu ta thương lượng làm gì? Cậu ta chỉ là một bí thư sinh hoạt.
Đây là cơ hội đề chèn ép Tề Lỗi, Dương Kim Vĩ mơ còn không được, sao có thể cho Tề Lỗi sắc mặt tốt.
Nhưng đối với cái này, không ai để ý đến cậu ta.
Nhìn phía Tề Lỗi đã thành một thói quen trong suốt kỳ nghỉ hè.
Tề Lỗi suy nghĩ một chút:
- Trước tiên đi xem một chút.
Nguyên nhân chính vẫn là hắn không biết Chương Nam đang muốn làm chuyện gì.
Dương Kim Vĩ nói:
- Quỹ lớp được thu cùng với tiền quà 20/11.
Tề Lỗi:
- Trước đừng thu quỹ lớp vội.
Đang nói chuyện, bước vào lớp.
Cả lớp ồn ào, hình như đang cãi nhau.
Đi vào xem xét, quả nhiên Tưởng Hải Dương cùng Phương Băng đang ồn ào.
Vẫn là chuyện đạp lên bảng, Phương Băng không phục:
- Con mẹ nó, thấy bọn tao là người bên ngoài tới nên bắt nạt đúng không? Sao không phạt mày mà phạt tao?
Tưởng Hải Dương vốn dĩ không nên xen vào, là chuyện do Lưu Ngạn Ba làm, không liên quan gì đến hắn ta cả.
Vấn đề là, ai bảo miệng Phương Băng thúi đâu? Phía trước dám nói hắn ta như vậy, nên xem như hai người đã kết thù hận.
Cậu ta lập tức trêu đùa:
- Tại dáng dấp của mày xấu, đã đủ lý do chưa?
Nhóm người của Vương Đông ở một bên xem náo nhiệt. Trong mắt bọn họ, đám nhà giàu ngu ngốc cãi nhau với đám Cáp Nhĩ Tân ngu ngốc, không nên chỉ chửi! Đánh! Phải đánh lộn mới hay.
Thừa lúc Tưởng Hải Dương cãi lại, Vương Đông còn thêm mắm dặm muối:
- Đừng có đứng đó nói suông, mẹ nó, mày đánh tên kia không phải là xong rồi sao?
Lúc này, Phương Băng càng khó chịu hơn, khi nhìn thấy một đám cán bộ tiến vào, hăng hái cũng không sợ gì cả.
Dù gì người Cáp Nhĩ Tân bọn họ cũng hơn mười người, ít nhất bây giờ không cần sợ đánh nhau.