Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vào buổi chiều, Tề Lỗi đến tương đối sớm, là một trong số ít những người đầu tiên vào lớp.

Khi tới liền đặt một cuốn sổ nhỏ ở trên bục giảng, bắt đầu thu tiền quỹ lớp. Mỗi người 2 tệ, còn đám học sinh Cáp Nhĩ Tân và học sinh không mang dụng cụ, thu 3 tệ.

Ngô Ninh ở một bên nhìn xem, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Hắc quả phụ bảo thu 20 tệ. Mày thu 2 tệ là có ý gì?

Tề Lỗi không ngẩng đầu:

- Chỉ mấy cây cây chổi và giẻ lau nhà, làm gì dùng hết 1000 tệ?

Mỗi người 20 tệ, cả lớp là hơn 1.200 tệ, dù mua sơn về sơn hết 4 bức tường cũng phải sơn đi sơn lại hơn chục lần.

Ngô Ninh chế nhạo:

- Thật sự không biết hay là giả vờ không biết?

Tề lỗi đương nhiên biết Lưu Ngạn Ba nói 20 tệ là có ý gì, nói với Ngô Tiểu Tiện:

- Đừng nhúng tay vào, để tao tự làm.

Nói xong, hắn đưa cho Ngô Ninh 50 tệ:

- Đưa hai người đi xưởng sản xuất kem.

- Làm gì a?

- Kem que, mua 50 tệ!

Trong căng tin trường học, kem que có giá 5 hào, kem bản lớn và kem ốc quế có giá 1 tệ. Tốt hơn hết nên đến xưởng sản xuất kem que để mua buôn, 2 hào 1 que, mua 10 que tặng 1 que.

Vào mùa hè, ba anh em thường lấy gáo nước đến nhà máy bán buôn kem que. Hai mươi cái là đủ cho ba nhà ăn đến đã nghiện.

50 tệ hoàn toàn có thể để cả lớp ăn no.

Ngô Ninh nhìn 50 tệ, chửi thề:

- Mẹ nó? Làm cán bộ của cái lớp này còn phải tự bỏ tiền túi?

Người không có công cụ vẫn là thiểu số, có thể có mấy người?

Nói xong, dẫn Trương Tân Vũ và Tưởng Hải Dương đến nhà để xe.

Phương Băng đến nộp tiền vừa vặn nghe được một chút, nhanh miệng hỏi:

- Làm sao vậy?

Tề Lỗi cười với hắn ta:

- Không có chuyện gì.

Thành thật mà nói, không nhiều lắm, chỉ là 20 tệ.

Cả lớp một nửa không mang theo dụng cụ, mỗi người 1 tệ thì đã gần 30 tệ

Kế bên lớp thứ 14 là học sinh lớp 1.

Nói thật, nhìn bọn nhỏ ở phía Tây trường học ra ra vào vào, các anh chị lớn lớp thứ 14 nhìn thấy, từ từ cũng không có quá nhiều oán giận.

Phòng học phía Tây quả thực bất tiện. Tuy nhiên, học sinh thời nay không được nuông chiều từ bé như thế hệ sau. Từ nhỏ, chúng đã ở trong lớp học kiểu này, năm này qua năm khác, năm nào cũng phải dán cửa sổ, đắp lò, kiếm than…

Một số đến từ Tam trung còn từng phải đi trồng trọt!

Ở Tam trung có ruộng trồng đậu nành, nên hằng năm đều bắt học sinh đi làm công miễn phí.

Nhưng có một điều phải nói, cô giáo chủ nhiệm lớp này quả là cực phẩm!

Hơn một giờ, giáo viên lớp 1/6 bên cạnh đã bắt đầu cùng cả lớp dọn dẹp. Nhưng bên phía lớp thứ 14, không thấy bóng dáng của Lưu Ngạn Ba đâu.

Trong lớp ai cũng ngồi nói chuyện rôm rả.

Đến một giờ rưỡi, Tài Chính thực sự không chịu được, cầu xin Tề Lỗi:

- Hay là, cậu tổ chức đi? Không thể trông cậy con mụ ngu ngốc kia được.

Các bạn phía sau nghe thấy điều này bắt đầu bối rối. Lớp trưởng của chúng ta hình như hơi yếu! Trái lại, bí thư sinh hoạt thật ra lại rất ra dáng.

Về điều này, Tề Lỗi không có lựa chọn nào khác ngoài việc chào hỏi mọi người và bắt đầu làm việc.

Các bạn nữ lau kính và quét sàn, các bạn nam làm cỏ sân sau, một số bạn xách nước và chùi bàn ghế.

Chỉ một mệnh lệnh, lớp 14 lập tức bắt đầu ồn ào.

Tuy nhiên, Dương Kim Vĩ lại nổi ý đồ xấu, bắt chẹt Tề Lỗi chuyện tiền quỹ lớp.

- Tề Lỗi, cô Lưu kêu cậu thu 20 tệ, sao cậu lại thu có 2 tệ? Ai cho cậu tự làm chủ?

Thành thật mà nói, Tề Lỗi thực sự không muốn tranh cãi với một đứa trẻ như Dương Kim Vĩ.

Nhưng cậu ta lại vác mặt tới!

Nheo mắt nhìn hắn ta:

- Tiểu Vĩ, khuyên cậu một câu, đừng nhiều chuyện, dễ bị đánh đấy!

Dương Kim Vĩ sợ hãi rùng mình, nhớ lại khi còn nhỏ.

Nhưng rồi nghĩ lại, hắn ta là lớp trưởng, còn cần phải sợ một bí thứ sinh hoạt à?

Cậu ta có chút bướng bỉnh, ưỡn ngực:

- Tề Lỗi, cậu định làm gì? 20 tệ là 20 tệ, thu 2 tệ là không đúng. Lại còn không cho người khác nói?

Động tác không nhỏ, cả lớp đều nghe thấy.

Chỉ là Dương Kim Vĩ không nói rõ ràng, tất cả mọi người đều không biết đang xảy ra chuyện gì, chỉ nghi ngờ nhìn qua.

Chỉ có đám Tài Chính, Lư Tiểu Soái rõ ràng chuyện gì xảy ra. Nhìn Dương Kim vĩ giống như nhìn một kẻ ngốc.

Bọn họ ngồi gần Tề Lỗi, nên đều nghe thấy cuộc nói chuyện trước đó của hai người. hơn nữa còn nghe hiểu.

Đừng nhiều chuyện, dễ bị ăn đòn, con mẹ nó, nói rõ ràng như vậy còn không hiểu? Không phải ngốc thì là gì?

Ở đằng kia, Phương Băng nghiêng người:

- Cái gì 20 tệ? 2 tệ?

Tề Lỗi liếc nhìn Dương Kim Vĩ đầy ẩn ý:

- Cậu thật sự sắp bị đánh.

Sau đó đối với Phương Băng nói lớn:

- Đừng hỏi, không tốt.

- Được.

Phương băng ngoan ngoãn rút lui, Tề Lỗi đuổi Dương Kim Vĩ đi, theo mọi người bắt đầu quét dọn.

Cho tới bây giờ Dương Kim vĩ vẫn tưởng rằng Tề Lỗi muốn đánh hắn ta mà hắn ta cũng không biết lý do bị đánh đập đó là từ đâu tới

...

Thật ra mà nói, việc dọn dẹp trường học là thú vị nhất, lấy nước, lau cửa sổ, ai lười biếng liền lười biếng, ai đùa nghịch thì đùa nghịch.

Đó cũng là lúc nam nữ sinh dễ xảy ra mâu thuẫn nhất, chạy trong ngoài phòng đuổi bắt.

Tất nhiên, lớp thứ 14 vẫn chưa thân thiết lắm. Tình trạng này chỉ xảy ra với những học sinh học cùng lớp ở cấp 2.

Chỉ thấy, trong phòng học bụi đất tung bay, theo sau đó lại là mùi bùn đất mới mẻ.

Chưa tới hai giờ, mới bắt đầu công việc, đám người Ngô Tiểu Tiện đã đạp xe trở về.

Ở yên sau là một hộp xốp đựng đầy kem que.

Nó không phải là loại kem công thức được các thế hệ kem trộn sau này sử dụng, cũng không cứng như kem que ngày xưa, cắn vào thấy hơi dính, rất ngon.

Khi còn nhỏ, một bữa Tề Lỗi có thể ăn mười que, ăn đến buốt răng.

Các bạn trong lớp thứ 14 thấy họ thực sự mua kem que nhất thời vui mừng.

Tốt nha, dù sao trẻ con cũng là trẻ con, lớp học có phiền phức thế nào, trong bầu không khí này cũng sẽ quên mất.

Đặt que kem lên bục giảng, Tề Lỗi chào cả lớp:

- Các bạn không mang dụng cụ đãi khách, không cần khách khí!

Có gần 300 cây kem, ăn thoải mái.

Ngô Ninh vẫn đang căn dặn:

- Không được làm vỡ hộp, mượn của người ta, còn phải trả lại!

Sau khi ăn, chơi và làm việc, mọi việc gần như xong trước ba giờ chiều.

Chỉ là Tề Lỗi phát hiện, nhóm của Vương Đông về cơ bản không động đến que kem nào.

Bọn họ là những người đã giao 2 tệ, thành thật mang theo dụng cụ.

Mặc dù không phục Tề Lỗi, nhưng loại chuyện này theo số đông, cả lớp đều nghe theo Tề Lỗi, cho dù cậu ta không phục cũng sẽ không gây phiền phức.

Về phần kem que, cậu ta không bỏ tiền, không muốn cúi đầu vì vài que kem.

Bướng bỉnh! không ăn, hắn có thể làm gì?

Sau khi xong việc, Tài Chính lại tìm gặp Tề Lỗi, định gọi cả lớp đến nộp tiền cho Ngày Nhà giáo.

Kết quả là Dương Kim Vĩ không thể chịu đựng được nữa. Còn mẹ nó, mấy người có thể hay không đừng chuyện gì đều tìm đến hắn? Hắn là phó lớp trưởng hay tôi là phó lớp trưởng.

Chủ động nhận nhiệm vụ này, đứng trước bục, rất có phong thái của lớp trưởng.

- Chúng ta nói chuyện một chút! Sắp tới là ngày Nhà giáo rồi, chúng ta hãy góp tiền mua quà cho thầy cô.

Tài Chính rất khó chịu, sao lại nói rõ ràng như vậy!

Tuy nhiên, Tề lỗi ngăn cậu ta. Vậy mà lại cho Tề Lỗi cảm giác sung sướng khi người gặp họa.

Lòng thầm nói, thứ này không có đầu óc thật, không phải giả.

- Nếu cậu ta thích thu thì cho cậu ta thu. Còn thật tưởng rằng đây là chuyện tốt hả?

...