Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dương Kim Vĩ được nuông chiều từ nhỏ, lúc chọc giận người lớn sẽ bị đánh vô duyên vô cớ, kết quả biến thành giống như bây giờ, vừa không biết cách đối nhân xử thế, tính cách lại có vài phần vặn vẹo.
Còn ở kia ngu ngốc ồn ào:
- Một người hai mươi tệ, ngày mai đều phải nộp đến chỗ của tớ!
Đáng tiếc cả lớp không một tiếng đáp lại, hơn nữa ánh mắt của một số bạn còn trở nên không đúng.
Phải biết rằng, không phải ai trong lớp này đều xuất thân trong gia đình giàu có, có thể lập tức giao ra hai mươi tệ mà không lo lắng gì.
Trong cái thời đại mà thu nhập của tầng lớp trung lưu mỗi tháng chỉ có 1000 tệ, Thượng Bắc vẫn còn có một số gia đình thu nhập hàng tháng chưa đến mấy trăm, chật vật giãy giụa ở ranh giới ăn đủ no, mặc đủ ấm.
Để con cái đến trường cũng phải cắn răng chi ra mấy ngàn đến một vạn, đó đã là chắp vá, rút cạn túi tiền.
Ở những thập niên này, rất nhiều gia đình không thể gom đủ một trăm tệ tiền học phí trong một ngày, có người thậm chí phải trì hoãn đến mấy ngày mới có thể gom đủ.
Hai mươi tệ đối với những gia đình này mà nói, thật sự không phải là con số ít.
Chẳng qua, Tề Lỗi không tham dự vào, cậu cũng không phải là giáo viên chủ nhiệm, có một số chuyện có thể quản, ví dụ như quỹ lớp, liền thu 2 tệ, thích đi đâu kiện thì đến đó mà kiện đi!
Nhưng cũng có một số chuyện, cậu không thể quản được, đắc tội một người thì không sợ, nhưng lại sợ đắc tội cả một đám.
Ngày nhà giáo mua quà tặng thầy cô chính là đạo lý như thế, làm không tốt còn đắc tội với tất cả giáo viên, cậu còn chưa đủ gan để cứng rắn ngang ngạnh với mọi người.
Còn về việc đã đồng ý với Chương Nam, trước tiên cứ xem như là không có gì, sau khi chính thức nhập học, thăm dò tình huống xong lại nhắc tới sau.
Theo lý thuyết, quét dọn thì cũng đã quét dọn xong rồi, việc cần phân phó cũng đã phân phó xong, sách giáo khoa cũng đã phát hết, không còn chuyện gì nữa thì đáng lý nên về nhà thôi.
Nhưng mà không thể đi, còn hai chuyện phải đợi Lưu Ngạn Ba trực tiếp tới giải quyết mới được.
Thứ nhất, sắp xếp chỗ ngồi.
Bây giờ ai nấy đều ngồi lung tung, thích chỗ nào ngồi chỗ đó, Tề Lỗi dáng người cao to, bây giờ đã hơn 1m7 gần 1m8, ngồi hàng thứ nhất thì sẽ che mất tầm nhìn của mấy người ngồi sau.
Cũng không thể chờ đến ngày mai chính thức nhập học mới nhớ đến việc điều chỉnh chỗ ngồi được, đúng không?
Cái còn lại là, các khoản tiền học phí linh tinh, tổng cộng là bao nhiêu, bọn họ còn chưa biết, cũng chưa thấy có thông báo gì về thời khóa biểu.
Tất cả đều phải chờ tới khi Lưu Ngan Ba đến để sắp xếp.
Đáng tiếc, cả một buổi trưa cũng không thấy bóng dáng của cô ta đâu, mọi người chỉ có thể chờ.
Tài Chính đến văn phòng một chuyến, nhưng lại thấy cửa văn phòng đã bị khóa.
Cũng đã gần ba giờ rưỡi, lớp 10 bên phía lầu chính đã bắt đầu có người ra về.
Đường Dịch cưỡi xe đạp xiêu xiêu vẹo vẹo đến đây, dừng bên ngoài cửa sổ của lớp thứ 14. Không xuống xe, một chân gác lên bệ cửa sổ, dáng vẻ giống tên côn đồ ất ơ.
Nhìn vào bên trong phòng học:
- Mẹ nó! Sao ở kia lại xuất hiện dấu giày?
…
- Anh đây xem như gặp xui xẻo, tên mê rượu ngoài sạp hàng (tửu quỷ)! Giữa trưa không biết nâng ly cùng người lớn của nhà nào, buổi chiều trở về, mày đoán xem ông ấy say xỉn nói gì với chúng ta? Ông ấy nói, đứa nào cũng phải thành con mẹ nó thật một chút, đấm chết tên nào không tốt.
…
…
- Có đi không hả? Chờ khai tiệc à?
…
- Từ Tiểu Thiến bảo tao nói với mày, buổi tối cậu ấy đến nhà bà nội, không đợi mày nữa.
…
- Cái đệt, lớp tụi mày đúng là cực con mẹ nó phẩm!
Không riêng gì Tề Lỗi, Ngô Ninh muốn đập cậu ta, mà tất cả những con người trong lớp thứ 14 này, không một ai là không muốn xông đến đào hố chôn cậu ta.
Điều hay cái đẹp không nói, sao lại nói cái tệ? Lớp thứ 14 đã đủ thê lương, không cần cái mồm của cậu phải nhắc nhở.
Sắc mặt Vương Đông lại càng trở nên không tốt, tràn ngập sự hận thù.
Thấy Đường Tiểu Dịch đang ngoạc mồm nói ở kia, trên eo còn giắt theo cái máy BB thì lập tức nổi giận.
Có chút muốn bộc phát, nhưng ma xui quỷ khiến lại đụng trúng ánh mắt của Tề Lỗi, cuối cùng vẫn nhịn xuống.
Phương Băng và Tề Lỗi gần như đã quen thuộc, cái tên này chỉ có mỗi mồm miệng là không được, những thứ khác thì không có vấn đề gì.
Cười đê tiện, lắc eo đi từ hàng cuối tới:
- Từ Tiểu Thiến là ai vậy?
Tề Lỗi lười phản ứng với cậu ta:
- Không là ai cả.
- Ồ…
Phương Băng:
- Vậy chúng ta cứ ngồi chờ như thế này sao? Suy nghĩ cách gì đi chứ?
Phương Băng cũng coi như là có mắt, chỉ vỏn vẹn một ngày ngắn ngủi gần như đã nhìn rõ ràng, ba người lớp trưởng kia chỉ là vật trang trí, người thật sự quản mọi việc chỉ có mình Tề Lỗi.
Mấu chốt là, cậu nói chuyện sẽ có người nghe.
Tề Lỗi:
"…"
Cân nhắc cẩn thận một lát, Phương Băng nói rất đúng, phải chờ đến khi nào chứ?
Hỏi Đường Dịch ở bên ngoài cửa sổ:
- Học phí các thứ linh tinh, tổng cộng hết bao nhiêu?
Đường Dịch:
- 81 tệ 6.
- Đều nghe thấy rồi chứ?
Tề Lỗi đứng lên, quét mắt nhìn cả lớp:
- Ngày mai mang học phí đến, 81 tệ 6, nộp… nộp cho Tài Chính!
- Hả?
Tài Chính nhất quyết không làm:
- Mày thu là được rồi, để tao thu làm cái gì?
Tề Lỗi:
- Tên mày không phải là rất phù hợp với vị trí này sao? Không giao cho mày thì giao cho ai?
Dỗ ngọt một tiếng, cả lớp đều cười lên.
Chính là thế, ai bảo cậu ta tên “tài chính” làm chi?
Tề Lỗi giao xong việc này, lại đứng lên:
- Đi ra ngoài xếp hàng, chúng ta tự mình xếp chỗ ngồi, không đợi nữa!
Phương Băng nghe xong, còn không đợi cho bọn Lư Tiểu Soái, Tài Chính hưởng ứng trước, đã là đứa đầu tiên nhảy dựng lên.
- Nghe thấy chưa!? Đứng lên, nhanh cái chân lên nào! Đều đi ra xếp hàng nào!
Đường Dịch cũng kêu gào quát tháo ở bên ngoài:
- Chậc! Lớp trưởng lớp tụi mày là ai thế? Đứng lên điều khiển lớp là được rồi, còn cần anh Đầu Đá của tao đứng lên ra trận nữa sao?
Dương Kim Vĩ rất không phục, nhưng Tài Chính và Trình Nhạc Nhạc lại không còn lời nào để nói:
- Đôi ta ngược lại lại nghĩ, có ngốc B không làm!
Còn về ngốc B là người nào, trong lòng mọi người đều rõ.