Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 193. Nói Chuyện Với Mẹ Vợ

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Từ Văn Lương hoài nghi, cho Tề Lỗi vào nhà:

- Thiến Thiến không có ở nhà đâu.

Tề Lỗi cười:

- Con chào chú ạ, con không đến tìm cô ấy, con đến tìm hiệu trưởng Chương.

Câu trả lời này càng khiến cho Từ Văn Lương cảm thấy ngoài ý muốn hơn.

Đây là lần đầu tiên Từ Lỗi đến nhà của Từ Thiến, chỉ là ai cũng không ngờ tới, lần đầu tiên ấy vậy mà lại không phải vì Từ Tiểu Thiến.

Phòng khách nhà họ Từ, Tề Lỗi ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sô pha, Chương Nam đẩy một ly nước đến trước mặt cậu, cũng không hề khiêm nhượng, chỉ khoanh tay nhìn cậu.

Trong phòng bếp, tiếng nồi niêu xoong chảo “leng keng” truyền ra, hiện trường đã có chút căng thẳng, nay còn tăng thêm vài phần quái dị.

Cuối cùng, Chương Nam lộ ra nụ cười thương hiệu của mình:

- Tới tìm tôi sao? Có chuyện gì?

Tề Lỗi không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào cái ly trước mặt, cắn răng vận khí, vừa nhìn đã biết là đang rất căng thẳng. Đột nhiên cầm cái ly lên, một hơi uống cạn sạch ly nước.

Sau đó, nói:

- Hiệu trưởng, con nhận thua!

Chương Nam chỉ kinh ngạc trong giây lát, sau đó khuôn mặt lại trở nên bình tĩnh, không chút gợn sóng.

Đôi mắt của Tề Lỗi lại càng hiện lên nét khẩn trương, dường như đang rất sợ Chương Nam.

Chương Nam sớm đã quen thuộc với trường hợp này, bà là hiệu trưởng, đúng là trên người lúc nào cũng tỏa ra chút thần thái không giận mà tự uy. Huống chi Tề Lỗi cũng không phải là ai khác, trong lòng cậu lại càng giả tạo hơn.

Chậm rãi cất lời:

- Ngược lại lại đúng như tôi đã dự đoán, chỉ là không ngờ được, cậu lại có thể từ bỏ nhanh đến thế,

Tề Lỗi trừng mắt, trong lòng đã tích đủ dũng khí:

- Hiệu trưởng, dì đừng khích con nữa, việc này con thật sự là không thể làm được!

Chương Nam nhướng mày:

- Lý do là gì?

Tề Lỗi gào to:

- Sáu mươi mấy con người đấy ạ? Chơi cùng con chắc? Dì không thấy như thế có chút quá đáng hay sao ạ? Trọng trách quá lớn, con gánh vác không nổi!

Liền thấy Chương Nam gật gật đầu:

- Nếu là bời vì chuyện này, vậy thì có thể thấu hiểu.

Đột nhiên hỏi Tề Lỗi:

- Cảm giác được điều không giống nhau sao?

Tề Lỗi nghe nhưng không quá hiểu:

- Hiệu trưởng đang chỉ việc gì?

Chương Nam:

- Trại hè kia của cậu cũng tốt, danh tiếng được báo chí tung hô cũng thế, bao gồm cả chuyện giúp chú Từ ở sông Bạch kia, đều có một điểm giống nhau.

- Cái gì ạ?

- Đó chính là, cậu không cần gánh vác bất kỳ hậu quả gì, sẽ không có bất kỳ ai vì sự hồ nháo của một đứa trẻ mười sáu tuổi mà xem là nghiêm túc.

Tề Lỗi gật đầu tán thành:

- Hiệu trưởng, dì thật là lợi hại, luôn có thể đánh trúng được điểm yếu.

Chương Nam cười, nói tiếp:

- Nhưng bây giờ không giống nữa, tương lai của sáu mươi mấy con người đè nặng lên vai cậu, cậu sợ! Sợ lỡ như phá đổ tất cả thì phải làm sao, đúng không?

Tề Lỗi khựng lại, tròng mắt xoay chuyển.

Chương Nam nhìn thấy, lại bồi thêm một câu:

- Tôi đã nói rồi, không cần phải giả ngu trước mặt tôi, phải thành thật một chút.

Tề Lỗi lại gật đầu:

- Thật ra con đã nghĩ tới hậu quả.

- Ồ?

Ý cười của Chương Nam lại càng đậm:

- Đã nghĩ tới mà còn dám đồng ý sao?

Tề Lỗi:

- Đúng là đã nghĩ tới. Lúc ấy con cảm thấy, thu phục Lư Tiểu Soái, Tài Chính trở thành đồng bọn cũng không phải là việc gì khó, con nghĩ là vẫn có thể làm được.

Chương Nam:

- Nhưng vừa vào lớp thứ 14, cậu liền phát hiện ra bản thân mình sai rồi.

Tề Lỗi:

- Đúng thế.

- Sai rồi! Đám người trong lớp thứ 14 còn phức tạp hơn bọn Tài Chính nhiều.

Chương Nam:

- Đương nhiên là phức tạp hơn nhiều! Lư Tiểu Soái cũng được, Tài Chính cũng thế, đều giả vở thành thục, với mấy cái đạo lý gì đó cũng có cái hiểu cái không.

- Hơn nữa, nguyên nhân chính là vì thế, bọn họ càng muốn nghe đạo lý hơn, cũng tình nguyện nghe đạo lý. Như thế mới có thể làm cho bọn họ trở nên thành thục hơn, càng không giống với người thường.

- Nhưng mà, không phải mỗi người đều sẽ giống bọn họ.

- Gặp trúng mấy đứa học sinh không ra gì như Phương Băng, còn có mấy đứa cái gì cũng không hiểu như Vương Đông, cái gì đều không nghe, thì bộ dạng lừa mấy đứa trẻ như cậu không dùng được đâu.

Tề Lỗi nhíu mày:

- Hiệu trưởng sớm đã nhìn ra sao?

Chương Nam:

- Bằng không thì sao? Học sinh như cậu, tôi gặp rất nhiều, có năng lực, có sự tự tin.

- Mà học sinh như Phương Băng, Vương Đông, tôi cũng đã gặp rất nhiều, cũng càng hiểu họ hơn so với cậu, không dễ dàng thay đổi được tụi nó.

Tề Lỗi có chút nóng nảy:

- Cho nên, trước nay dì đều không nghĩ tới khả năng con sẽ thắng sao? Cố ý muốn chê cười con?

Lúc này Chương Nam lại không nói chuyện.

Tề Lỗi có chút nóng nảy:

- Nhưng mà, dì là hiệu trưởng đó! Không nên không có trách nhiệm như thế, đó là tiền đồ của hơn sáu mươi học sinh! Ít nhất, dì cũng phải giao lớp cho ai chủ nhiệm ổn ổn một chút chứ?

Chương Nam vẫn không nói gì như cũ, trầm ngâm một hồi lâu.

Bà đang tìm lời phù hợp nhất để nói, cũng đang phán đoán, Tề Lỗi có phải thật sự là đang nhận thua không?

Nếu Tề Lỗi thật sự đã đến đường cùng, bà phải nói như thế nào đây? Nếu như xuất phát từ mục đích khác, bà lại phải nói như thế nào mới đúng?

Thật lâu sau.

- Tề Lỗi, cậu có biết tỉ lệ thi đại học của Nhị Trung năm ngoái là bao nhiêu không?

Tề Lỗi không rõ tại sao Chương Nam lại đột nhiên hỏi điều này, mờ mịt lắc đầu:

- Không biết.

Chương Nam:

- Tỷ lệ trúng tuyển là 98.2%, đậu khoa chính quy là 34%, đậu các trường mũi nhọn chiếm 7.1%.

Tề Lỗi:

- Vậy thì là tốt? Hay là không tốt ạ?

Chương Nam:

- Trường trung học trọng điểm ở dưới cấp huyện như vậy cũng được xem như tốt.

Tề Lỗi ngẫm lại, đúng là không tồi, một trăm người, 98 người có thể thi đậu đại học, 34 người học khoa chính quy, còn 7 người vào được trường đại học hàng đầu.

Đây chính là năm 98, sinh viên còn không rẻ rung như sau này, có thể không tốt sao?

- Hiệu trưởng, vậy dì lại càng không nên từ bỏ lớp thứ 14 này chứ? Sẽ kéo tỉ lệ đậu đại học xuống thấp.

Chương Nam vừa nghe, liền cười:

- Hoàn toàn tương phản, chỉ có bỏ mặc bọn chúng, mới có thể nâng cao tỉ lệ đậu đại học.

- Bởi vì trong số những thí sinh tham gia kỳ thi đại học, căn bản không có vị trí dành cho bọn chúng!

- !!!!

Tề Lỗi cả kinh.