Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chỉ nghe Chương Nam tiếp tục nói:

- Rất kỳ quái sao? Không cần ngây thơ cho rằng, chỉ cần vào được cấp ba, ai cũng có thể học được đến cuối cùng.

- Mặc dù tiêu rất nhiều tiền, bỏ ra trăm ngàn đắng cay để tiến vào Nhị Trung, ba năm cấp ba cũng có 7% học sinh bỏ học, tương đồng với tỉ lệ lên được những trường mũi nhọn.

Tề Lỗi:

'' …"

Chương Nam:

- Thật là bất hạnh, lớp thứ 14, vừa hay lại chính là 7% kia.

Tề Lỗi chau mày:

- Lời này của dì không cảm thấy có chút cực đoan sao? Dựa vào cái gì mà lại là lớp thứ 14?

Chương Nam:

- Vào số liệu.

- Số liệu gì ạ?

Chương Nam:

- Tôi đã làm thống kê tỷ lệ học sinh bỏ học trong vòng mười năm qua của Nhị Trung, cậu có thể nhìn thấy được hình ảnh thu nhỏ của mười năm này qua lớp thứ 14 bây giờ.

Tề Lỗi:

- Đây là phán đoán của dì sao?

Chương Nam:

- Số liệu sẽ không gạt người, ít nhất cũng chứng minh được rằng, trong tổng số học sinh ở Nhị Trung hiện nay thì lớp thứ 14 là lớp có khả năng rời khỏi Nhị Trung nhất.

Tề Lỗi:

- Nhưng dì là giáo viên, tại sao lại coi vận mệnh của học sinh như một trò đùa như vậy chứ? Lỡ như có người trong bọn họ muốn đi đến cuối cùng, lỡ như bọn họ tỉnh ngộ muốn học tập nghiêm túc thì sao? Dì cứ nhẫn tâm như thế, từ bỏ nhiều người như thế sao?

Tề Lỗi lấy mình làm ví dụ.

Chương Nam ấy vậy mà lại trả lời:

- Không phải tôi muốn bỏ.

Chương Nam trầm ngâm, lông mày hơi nhíu lại:

- Lưu Ngạn Ba sẽ loại bỏ khả năng này!

- Có ý gì?

Chương Nam dường như đã quên mất:

- Quên nói cho cậu biết, vấn đề học sinh có bỏ học hay không, giáo viên mới là nhân tố quan trọng nhất.

Tề Lỗi:

"…"

Chương Nam:

- Không phải tất cả giáo viên đều giống giáo viên thời cấp hai của cậu, càng không phải ai cũng là La Diễm. Con người đều ích kỷ, bởi vì tích lũy thành tích, vì để đảm bảo tỷ lệ lên lớp của lớp mình, có một số giáo viên sẽ không suy xét đến tiền đồ của học sinh.

- Hơn nữa, có không ít giáo viên như vậy ở Nhị Trung.

Không đợi Tề Lỗi nói chuyện:

- Rất thất vọng đúng không? Nhưng sự thật là như thế, mặc dù là trường trung học trọng điểm, nhưng cũng có điểm trừ.

- Tôi còn có thể nói cho cậu, Lưu Ngạn Ba chính là loại giáo viên như thế, am hiểu nhất là việc đuổi học sinh ra khỏi trường.

Sau đó lại nhích lại gần, dường như đã hoàn toàn thả lỏng:

- Cho nên, không cần lo lắng về lớp thứ 14 của cậu, mặc dù cuối cùng không còn lại một ai, cũng không có liên quan quá nhiều đến cậu, đây là hiện thực của Nhị Trung.

Sắc mặt Tề Lỗi xanh mét, bộ dáng gần như bị chọc đến sắp nổ tung.

- Dì… Các người thật là không có trách nhiệm!!!

Chương Nam thở dài một tiếng:

- Không có trách nhiệm sao? Đúng là không có trách nhiệm thật!

- Nhưng, thu hồi cái lòng đồng cảm nhạt nhẽo kia của cậu đi! Thế giới của người trưởng thành chính là tàn khốc như thế.

- Giống như việc cậu không muốn gánh vác trách nhiệm vậy, bọn họ cũng không muốn chịu trách nhiệm cho việc kéo tỉ lệ lên lớp của Nhị Trung xuống. Đều là người bình thường, chỉ có cậu là không cam lòng với cuộc sống bình thường này thôi.

Tề Lỗi:

"…"

Chương Nam:

- Đến cùng thì cũng chỉ là một đứa trẻ, còn không thể buông bỏ được sao?

- Được thôi, vậy tôi lại nói thêm vài câu với cậu.

Giơ tay lên, chống lên cằm:

- Ví dụ như, Phương Băng lớp cậu.

- Cậu có biết tại sao cậu ta lại chạy đến trường cấp ba ở Thượng Bắc để học không? Bởi vì cậu ta làm một nữ sinh lớn bụng, không trụ nổi ở cái đất Cáp Nhĩ Tân nữa.

- Lại ví dụ như Vương Đông? Hồ sơ của cậu ta viết như thế này: Mẹ thất nghiệp, cha nghỉ việc, phí nghị giá còn thiếu năm mươi tệ tiền mặt. Mà bản thân cậu ta, ở Tam Trung từng phạm tội hai lần, một lần xử phạt cảnh cáo.

- Tưởng Hải Dương, cấp hai từng đánh nhau ba lần, đều bị trường học cảnh cáo, tin rằng cậu cũng hiểu điều này. Học sinh như cậu ta rất dễ xúc động, bị trường học xử phạt, đến mức bị trường học khai trừ. Cuối cùng, bố mẹ cậu ta lại tiêu tiền đưa cậu ta đến trường trung học tư lập.

- Chu Chi Châu, tới từ thành phố Cáp Nhĩ Tân, chỉ cách tuyến một của trường trọng điểm có một bước. Chính là mẹ cậu ta nói cho tôi biết, cậu ta ở nhà chưa bao giờ học tập, cũng chưa bao giờ nghe lời khuyên của mọi người. Cậu ta là đứa trẻ thuộc dạng có thiên phú. Nhưng mà cấp ba không giống như cấp hai, không cố gắng thì chắc chắn sẽ bị bỏ lại phía sau.

- Kỳ Tuyết Phong… Ồ, đúng rồi, cậu ta với Triệu Tuyết Đồng lớp các cậu yêu sớm. Đã bắt đầu từ cấp hai, hai nhà đều biết, còn đồng ý nữa, lại còn là học sinh nội trú.

- Chậc chậc, có lẽ chưa kịp lên 12 đã về nông thôn lãnh giấy kết hôn, sau đó kết hôn vì lớn bụng.

- Mã Tân Vĩ…

- Trương Liên Kiệt…

- Phó Minh Nguyệt…

- Đổng Lễ Thành…

- Lưu Lâm…

- Hách Đồng…

Chương Nam liệt kê ra từng người trong lớp thứ 14, nói một lần với Tề Lỗi, dường như đang cố gắng chứng minh lý luận của chính mình.

Những học sinh này, đều có lý do để có thể không tiếp tục học nữa, cũng đều không cần phải tốn bao nhiêu tinh lực. Dường như ở lớp thứ 14 là sự lựa chọn tốt nhất, cuối cùng bị đuổi ra khỏi trường cũng là chuyện đương nhiên.

Tề Lỗi lẳng lặng ngồi nghe, khuôn mặt cũng càng hòa hoãn, không khẩn trương như lúc ban đầu.

Chương Nam cho rằng cuối cùng cũng có thể thuyết phục được Tề Lỗi, sau lại cười nghiền ngẫm:

- Sao nào? Bây giờ đã tin tôi chứ? Có phải cảm thấy lớp thứ 14 không thể cứu được nữa? Không đáng để cứu nữa?

Nào biết, Tề Lỗi đột nhiên thở dài một hơi:

- Haizz!

Hưng phấn đứng lên:

- Không có chuyện gì, con đi đây ạ!

Chương Nam ngẩn ra, đi sao? Đi đâu?

- Cậu…

Chương nam đột nhiên bị hành động khác thường của cậu làm cho trở tay không kịp.

Đã thấy Tề Lỗi vừa chạy ra ngoài, vừa nói:

- Có những lời này của hiệu trưởng, thì con an tâm rồi. Đã làm phiền dì, dì mau dùng bữa với chú đi, đã muộn thế này rồi!

"…"

Chương Nam có chút ngây ngốc, tình huống gì đây? An tâm cái gì?

Rốt cuộc cậu có tính toán gì? Là từ bỏ, hay là đã bị bà kích thích, muốn tiếp tục thử tiếp?

- Đợi đã!

Mắt thấy Tề Lỗi ở trước cửa đã xỏ xong giày, Chương Nam cuối cùng vẫn không thể kiềm chế được:

- Cậu… Từ bỏ hả?

- Ha ha.

Tế Lỗi cười cộc lốc:

- Dì ạ, Từ Thiến nói, tuy rằng dì có nhiều suy tính nhưng trước nay chưa bao giờ lừa gạt người khác, đều nói những lời thật lòng,

- Nhưng con thì lại không như vậy, con là một thằng nhóc thối, mặt dày, lại có chút tâm tư, chắc là dì sẽ không để bụng đúng không?

Chương Nam:

- !!!

Đột nhiên cảm giác được điều không ổn.