Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chỉ thấy Tề Lỗi tiếp tục mặt dày mày dạn:

- Những lời mà dì mới nói, nếu như lược bỏ đi ngữ điệu và thần thái, thì chưa có câu nào đề cập đến việc dì muốn từ bỏ lớp thứ 14.

- Hơn nữa, dì nắm rõ tình hình của lớp thứ 14 trong lòng bàn tay như thế, làm gì là thái độ không muốn quản đâu chứ?

- Nói thật, mấy bạn trong lớp trông như thế nào, con còn chưa nhận ra hết nữa, càng đừng nói đến chuyện họ tên gì, có tình huống cụ thể như thế nào.

Chương Nam:

"…"

Tề Lỗi:

- Con đi đây ạ! Dì ơi, dì vẫn nên để tâm thêm một chút, lớp thứ 14 có thể đi đến cuối cùng hay không, còn phải phụ thuộc vào dì.

Nói xong, đẩy cửa ra, nhanh chân chạy mất.

Chương Nam bị tấn công bất ngờ, chạy vài bước tới cửa, sắc mặt xanh mét, hét lớn một tiếng:

- Quay lại đây!!

Làm cho Tài Chính và Phó Giang đang trốn ở một bên chờ Tề Lỗi cũng giật nảy mình.

Tình huống gì đây? Tề Lỗi làm gì Từ Tiểu Thiến rồi sao? Dì Chương từ trước đến giờ chưa từng nổi giận như vậy.

Tề Lỗi bên này bị gọi lại, muốn chạy nhưng cũng không dám, chỉ đành phải ngoan ngoãn quay trở lại.

- Dì ạ, không nên tức giận, con là trẻ con mà!

Chương Nam:

- !!!

Trong đầu sinh ra một sự xúc động muốn xông lên bóp chết cậu.

Tới nước này rồi, Chương Nam làm sao còn không nhìn ra, Tề Lỗi hôm nay tới căn bản không phải là để đầu hàng, cậu đến là để thám thính.

Hơn nữa, thái độ căng thẳng và khó khăn lúc nãy đều là giả vờ mà thôi.

Sắc mặt khó coi đến cực điểm, sau một lúc lâu, cuối cùng mới có thể khôi phục lại sự bình tĩnh:

- Tiếp theo, cậu định làm như thế nào?

Tề Lỗi suy nghĩ cẩn thận:

- Lần này không giống với việc bán hàng ở chợ đêm, con phải tính toán cẩn thận rồi mới có thể nói được, phải có kế sách lâu dài! Dù sao có dì chống lưng, con cũng yên tâm hơn nhiều rồi.

Chương Nam:

"…"

Ngực phập phồng lên xuống, thật lâu sau:

- Cần tôi chỉ cách không?

Tề Lỗi:

- Tạm thời không cần ạ.

- Vậy lúc cần thì cứ đến tìm tôi.

- Được ạ!

- Cút đi!

- Vâng ạ!

"…"

Chương Nam đóng cửa “phịch” một tiếng, dội thẳng vào lỗ tai của Tề Lỗi.

Khẽ mắng:

- Lão thái thái này, khẩu xà tâm phật, có chuyện gì không thể ngồi xuống đàng hoàng nói chuyện sao?

Mà ở trong cánh cửa.

Chương Nam…

Lão thái thái…

“Cậu ta kêu mình là lão thái thái?”

Lông mày nhíu chặt lại, ngồi lại ghế sô pha.

Từ Văn Lương đeo tạp dề, đi ra từ phòng bếp, nhịn không được mà muốn cười:

- Ăn cơm!

Chương Nam:

- Không ăn uống gì nữa!

- Ha ha ha!

Rốt cuộc thì Từ Văn Lương cũng không nhịn được nữa:

- Anh nhiều chuyện vài câu, tên tiểu tử kia thật gian ác, bị lừa rồi đúng không? Ha ha!!

Nói thật, người có thể làm cho Chương Nam mắc mưu cũng không nhiều lắm.

- Phụt!!

Chương Nam cũng cạn lời, bật cười, đúng là chưa từng gặp qua tình huống này bao giờ.

Trợn trắng mắt nhìn Từ Văn Lương một cái:

- Còn không phải là do con gái ngốc của ông sao, trêu chọc phải thứ gì đây?

Trong lòng oán hận, sớm muộn gì cũng phải dạy cho Tề Lỗi một bài học mới được.

Hai vợ chồng cười đủ rồi, Từ Văn Lương lại nghiêm túc trở lại:

- Có gì nói đấy, chuyện tên nhóc kia lo lắng cũng chính là điều mà anh lo lắng, cũng là điều mà nhiều người khác lo lắng nữa.

Lớp thứ 14! Cái lớp chăn dê này, nếu đặt ở một chỗ, ai cũng đều không rảnh để liếc mắt nhìn một cái, thậm chí còn ghét bỏ mà chạy đi rất xa.

Nhưng, nếu cái lớp này mà bị chơi hỏng, vậy, trách nhiệm chủ yếu sẽ đổ dồn lên đầu của Chương Nam.

Từ Văn Lương tận tình khuyên bảo:

- Đội ngũ giáo viên của Nhị Trung không chịu trách nhiệm, cùng với vấn đề giảm tỷ lệ lên lớp, không phải chuyện ngày một ngày hai, lão Cao cũng muốn giải quyết, nhưng trước sau vẫn không có tiến triển,

- Hiện tại em làm như thế, đúng là có chút mạo hiểm.

- Mạo hiểm hả?

Lòng tin của Chương Nam có chút dao động.

- Vậy anh nói thử xem, mạo hiểm ở đâu?

- Là vấn đề ở Lưu Ngạn Ba, hay là không nên xuất hiện lớp thứ 14?

Từ Văn Lương trầm ngâm:

- Đều không phải!

- Mà là em quá tin tưởng đứa bé kia rồi. Cho dù thằng bé có bản lĩnh đến đâu đi chăng nữa, cũng không ngờ em lại phải làm đến bước kia.

Chương Nam suy tư:

- Vốn dĩ em cũng không tin cậu ta hoàn toàn, cần phải hướng dẫn cậu ta.

- Vốn dĩ em cũng không trông cậy vào việc cậu ta có thể dẫn dắt lớp thứ 14 trở thành trại hè thứ hai!

Nói trắng ra, tình huống quá phức tạp, mặc dù vừa rồi Chương Nam đã mượn cơ hội nói hết tình hình lớp thứ 14 từ đầu đến đuôi cho Tề Lỗi nghe. Nhưng mà, giải quyết vấn đề như thế nào lại không phải thứ ở tuổi này cậu có thể hiểu thấu được.

Còn cần phải có người dẫn đường, cần phải chậm rãi hướng dẫn.

Vừa mới gọi Tề Lỗi lại, hỏi cậu bước tiếp theo muốn làm như thế nào, có cần phải chỉ không, thật ra là không yên tâm.

Nhưng mà, như thế chỉ mới bắt đầu, thậm chỉ có thể nói còn chưa bắt đầu. Về sau còn muốn làm như thế nào, mới là chuyện Chương Nam lo lắng.

Bị Từ Văn Lương kéo đến bàn ăn, miễn cưỡng ăn vào mấy đũa, đột nhiên hỏi Từ Văn Lương một câu:

- Em có già không?

Từ Văn Lương ngẩn ra, đây là vấn đề chí mạng?

Trả lời theo bản năng:

- Không già!

Vô cùng kiên định!

Cùng lúc đó, nhà họ Tài.

Tài Chính Lâm đang nghe con trai kể khổ.

Mặt mũi Tài Chính nước mắt đầm đìa:

- Ba à, ba phải ra mặt cho con! Cái trò này là sao chứ? Ném con vào lớp thứ 14, không còn chút tình cảm nào cả!

Lông mày của Tài Chính Lâm nhăn lại, hồi lâu khẽ xoa xoa giữa đầu lông mày.

Cuối cùng nói:

- Trước cứ ở yên đó đi! Nhạc Nhạc, Tiểu Giang không phải đều ở lớp này sao? Người ta ở được, tại sao mày không ở được?

- Ơ…

Tài Chính là bé ngoan, ba nói không được, thì chính là không được. Cũng không có quá nhiều tranh luận:

- Vậy con đi chơi đây.

Chọc cho Tài Chính Lâm tức giận, vừa ngu vừa dốt, lại không biết làm chuyện chính.

- Học hỏi anh trai mày đi, đừng chơi bời cả ngày như thế!

Chờ Tài Chính đi rồi, mẹ Tài lúc này mới oán trách chồng mình:

- Rốt cuộc Tiểu Chương đang làm cái gì thế?

Tài Chính Lâm vung tay:

- Yên tâm đi, hai người kia cũng không phải là đèn cạn dầu, chắc chắn có dụng ý.

Nói xong, nhấc mắt lên:

- Có khi nào bà thấy Chương Nam bỏ rơi người khác chưa?

Nhà của Trình Nhạc Nhạc.

Trình Nhạc Nhạc cũng đang tố khổ cũng đại cục trưởng Trình:

- Bây giờ con như thế là xong rồi, ba xem liệu mà làm đi!

Cục trưởng Trình trừng mắt, liếc nhìn Trình Nhạc Nhạc, nói một câu:

- Cứ ở yên đó đi!

Mắng cho Trình Nhạc Nhạc một trận, lúc này mới giải thích với vợ mình:

- Trước đó Chương Nam đã nói chuyện với anh rồi, cho cô ấy một chút thời gian.

Cục trưởng Trình nói sao thì cũng là lãnh đạo của Chương Nam, là trường trung học trọng điểm ở Thượng Bắc, có những động thái gì thì trước tiên cũng phải thông báo cho ủy ban giáo dục.

Vẫn là câu nói kia, Chương Nam vẫn có chút cẩn trọng,