Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lúc này, trong nhà Phó Giang, Lư Tiểu Soái ở trong nhà, cơ bản cũng giống như mọi nhà khác.
Chỉ cần cảm thấy bố mẹ mình có chút quyền lực là đã không muốn ở trong cái lớp thứ 14 này rồi, đều đang kể khổ với bố mẹ.
Đáng tiếc, tư duy của người lớn, còn có năng lực phán đoán, là thứ mà bọn chúng không thể sánh được.
Nghe xong tình hình liền có được phán đoán, không đơn giản như thế, bọn họ ra mặt cũng vô dụng.
Con trai thị trưởng, con gái của cục trưởng cục giáo dục đều ném vào lớp này, chúng ta nhiều chuyện cái gì chứ?
Ngô Tiểu Tiện thì ngược lại, về nhà cái gì cũng chẳng nói, cậu ta đi theo Tề Lỗi.
Một nguyên nhân khác, chính là, chuyện chính sự của ba ông bố đã đến thời khắc mấu chốt, đang tiến hành bước đàm phán cuối cùng với quan viên phụ trách thị chính.
Cho dù Tề Lỗi không nói, Ngô Tiểu Tiện cũng không định tạo thêm áp lực cho gia trưởng trong nhà.
Mà Tề Lỗi…
Nói thật, khoảnh khắc bước vào phòng học phía Tây, còn có cách Lưu Ngạn Ba tuyển chọn cán bộ lớp, cộng thêm việc bảo cậu thu tiền, đúng là Tề Lỗi đã tuyệt vọng, trong nháy mắt nghĩ đến việc từ bỏ.
Vẫn là câu nói trước đây, các người có thể thử thách tôi, tôi cũng rất vui nhận lấy thử thách. Nhưng mà, rõ ràng biết là sẽ thua, cậu cũng không ngốc.
Chẳng qua, tính cách Tề Lỗi làm cho cậu không thể chỉ dựa vào cảm xúc nhất thời mà đưa quyết định ngay lập tức.
Bĩnh tĩnh xử lý mọi việc, suy nghĩ thận trọng.
Cho nên, tuy rằng tuyệt vọng, cậu cũng không quả quyết như trước, mà đầu tiên phải thám thính từ Chương Nam.
Nếu như Chương Nam thật sự từ bỏ lớp thứ 14, vậy thì không còn gì để nói, đến cả hiệu trưởng còn buông bỏ, cậu ta còn tự hành hạ chi cho mệt?
Nhưng mà, nếu như Chương Nam không từ bỏ, vậy thì thú vị rồi.
Ít nhất thì trong lòng của Tề Lỗi đã có tính toán, cũng biết tiếp theo nên làm gì.
----
Từ chỗ Chương Nam trở về, Tề Lỗi an tâm không ít.
Tuy rằng còn không biết Chương Nam muốn làm gì, nhưng cũng có chút suy đoán mơ hồ, chỉ là không biết đoán chính xác không.
Đúng vậy, Chương Nam cùng Từ Văn Lương cho rằng Tề Lỗi chưa thể tưởng tượng đến mức độ sâu xa như thế, càng không thể bố trí phức tạp như vậy. Nhưng mà, bọn họ không biết Tề Lỗi kỳ thật nghĩ đến, hoặc nói là đoán được một chút.
Vừa rồi Tề Lỗi đã thăm dò qua, trong cuộc đối thoại với Chương Nam, có mấy vấn đề Chương Nam không trả lời, cũng cố ý lảng tránh.
Tựa như Từ Tiểu Thiến nói, mẹ cô là một người khinh thường nói dối. Tất cả những câu nói đều là sự thật. Nhưng mà, sự thật từ trong miệng bà nói ra rốt cuộc có phải là theo nghĩa đen hay không, vậy thì không biết được.
Chương Nam khẳng định còn đang giấu diếm cái gì đó, có lẽ không nói cùng Tề Lỗi được, không liên quan đến chuyện của hắn. Có lẽ, Chương Nam cho rằng còn chưa tới thời cơ, hiện tại nói cũng vô dụng.
Tóm lại mặc kệ nói như thế nào đi, Tề Lỗi an tâm rồi, cũng có thể buông tay ra, ít nhất Chương Nam không vứt bỏ lớp số 14.
Nếu không, ai sẽ tốn công tốn sức quan tâm đến một đám học sinh sắp bị đuổi, không thể hoàn thành xong ba năm học ở Nhị trung chứ?
Chỉ cần không phải là Chương Nam lừa hắn, không phải lừa lớp số 14, vậy Tề Lỗi liền dám chắc.
Có hiệu trưởng ở phía sau nâng đỡ, vậy còn sợ cái gì?
Làm là xong rồi! Thông qua cuộc nói chuyện với Chương Nam, Tề Lỗi còn xác định một điểm, Lưu Ngạn Ba không phải là người tốt, nhận thức này hắn và hiệu trưởng Chương có chung phán đoán, hơn nữa trong lời nói của hiệu trưởng Chương truyền đạt ra thông điệp, cũng làm cho Tề Lỗi đoán được, rốt cuộc bà muốn làm gì!
Được rồi, Chương Nam tuyệt đối không ngờ tới, Tề Lỗi nghĩ như vậy, đoán như vậy!
Vừa rồi, Tề Lỗi nói với bà sẽ xem xét lâu dài, làm cho Chương Nam rất yên tâm.
Chỉ có điều, một già một trẻ đối với khái niệm đo lường thời gian hình như xuất hiện một chút sai lệch....
Tề Lỗi "Tính toán lâu dài", so với Chương Nam "Sấm sét nhanh chóng", còn ngắn hơn!
Ngắn đến...
Chỉ có ba ngày!
——————————
Ngày hôm sau, Lưu Ngạn Ba phải dậy sớm, đến trường lúc giờ tự học đã được một nửa.
Cái khác không nói, chỗ ngồi vẫn phải xếp. Không thể chờ đợi cho các giáo viên khác đến dạy học, mà chỗ ngồi vẫn chưa xếp xong.
Hùng hổ lao vào phòng học, vừa đi vào, định quát hỏi, hôm qua là ai tự chủ trương, cho cả lớp về?
Kết quả.
Ơ? Phát hiện chỗ ngồi không giống như ngày hôm qua, rõ ràng là đã sắp xếp lại.
Lưu Ngạn Ba dù sao cũng là giáo viên, vẫn trấn định được.
Nhíu mày suy nghĩ một chút, cho rằng là Tài Chính lớp trưởng này phát huy tác dụng, cũng không nói cái gì.
Chẳng qua, mượn cơ hội tuần tra, lại sửa lại một ít cho phù hợp.
Ví dụ: Trình Nhạc Nhạc vốn ngồi ở hàng thứ tư, được cô điều đến hàng đầu tiên.
Tài Chính, Phó Giang, Lư Tiểu Soái, Ngô Ninh đều được điều lên phía trước.
Về phần Tề Lỗi... Được rồi, đối với Tề Lỗi tuy nói cô ta không có ưu đãi đặc biệt gì, nhưng nói như thế nào cũng là bí thư sinh hoạt, để hắn từ hàng thứ sáu điều lên hàng thứ ba, cũng coi như cho một quả táo tàu ngọt ngào.
Thành thật mà nói, góa phụ đen làm như vậy không hợp lý.
Ngoại trừ Tài Chính thấp một chút, Trình Nhạc Nhạc coi như còn được, còn lại mấy người kia đều là cao lớn, chắn một nửa bảng đen.
Thế nhưng, thanh danh của Hắc Quả Phụ treo ở đó, tâm đen tay cũng đen, mọi người chỉ có thể chịu đựng.
Nhưng mà, trong lòng lại càng lấp đầy một tầng sương mù.
Mẹ kế nuôi lớp số 14, kẻ ngốc đều nhìn ra sự đối đãi khác biệt.
Mà bọn họ, những người bình thường như vậy, không có quyền không có thế, cũng chỉ có thể nhịn, nhìn thôi.
Mặc dù bởi vì Chương Nam cố ý lựa chọn, trong lớp gần như không có một người nào tốt để học hỏi, nhưng mà không công bằng chính là không công bằng, trong lòng đều không thoải mái.
Tuy nhiên, không thoải mái là không thoải mái, một số người trong tình huống này sẽ chọn lựa phản kháng, nói với cha mẹ, náo loạn trường học, sinh ra tâm lý đối nghịch với giáo viên.
Đáng tiếc chính là, không phải ai cũng là đấu sĩ, tiểu dân chỉ biết ẩn nhẫn nhát gan, trong lòng mắng vài câu, nguyền rủa vài cái, sau đó, lại lâm vào trong vòng tròn kỳ lạ trước kia, được ngày nào hay ngày ấy.
Không có cách nào, đối với họ, cuộc sống không công bằng quá nhiều, đây chỉ là một trong số đó.
Thậm chí còn tệ hơn, không có suy nghĩ về sự công bằng và không công bằng. Ví dụ như Vương Đông, người anh em này còn rất cao hứng, thầy cô coi cậu ta như là không khí, vậy thì không thể tốt hơn. Giống một con mèo phía sau, muốn làm gì thì làm.
Đem sách giáo khoa hoàn toàn mới đặt lên bàn để che đậy, phía dưới để một quyển võ hiệp, mĩ mãn nhìn.
Về phần Tề Lỗi, mọi người cũng thấy rõ, người ta cùng cán bộ lớp là một nhóm, cũng là có tiền có thế. Không thể so sánh, cũng không thể so sánh.
Nói đi cũng phải nói lại, cứ như vậy đi!
Bảo đảm không đồng đều, ngày hôm qua biểu hiện tốt như vậy chính là giả bộ cho mọi người xem, khắp nơi đều là người dối trá, Tề Lỗi nói không chừng chính là người dối trá nhất.
Điều này làm cho nhân khí mà Tề Lỗi vất vả lắm mới tích góp được, bị giảm đi rất nhiều.
Lớp số 14 đang chia cắt, được rồi, cho tới bây giờ cũng không tụ cùng một chỗ, chẳng qua càng thêm phân biệt rõ ràng.