Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mà đợi đến khi Tề Lỗi bước vào phòng, cả lớp lặng ngắt như tờ.

Có chút sợ.

Cái tên chết tiệt này là kẻ tàn nhẫn, tuyệt đối tàn nhẫn, tên nhàn nhẫn không nói một lời liền chạy thẳng đến phòng hiệu trưởng!

Loại người như Vương Đông cũng đều tự nhủ, mẹ nó, về sau không nên chọc đến hắn!

Mà đối mặt với ánh nhìn chằm chằm như lửa đốt của cả lớp, Tề Lỗi đột nhiên đi vào và đứng trước tấm bảng đen, khuôn mặt trở nên nghiêm túc.

Tất cả mọi người đều ngưng đọng, không tự chủ nín thở.

Kết quả, Tề Lỗi thốt ra một câu:

- Nhìn cái gì? Có phải lại đẹp trai rồi không?

- Ọe ~~~!

Một mảng tiếng nôn khan.

.....

————

Sau tiết tự học buổi sáng, tiết học chính thức đầu tiên của lớp 10 là tiếng Anh, đồng thời cũng là tiết của Lưu Ngạn Ba.

Chỉ tiếc, người tới rồi, nhưng mà không dạy.

Hắc Quả Phụ dẫn đến một bạn học mới, là một nam sinh, nhìn có vẻ khá ngoan, còn thực tế là dạng gì thì chưa biết.

Cái này cũng coi là chuyện bình thường, thi thoảng sẽ có học sinh dự thính hoặc học sinh đến từ Cáp Nhĩ Tân nhưng không cần nhập học theo thời gian khai giảng.

Trường hợp này đã được coi là sớm, đôi khi học qua một nửa học kỳ rồi mới đến xếp lớp.

Lưu Ngạn Ba đứng ngoài cửa gọi Tài Chính ra, dặn dò vài câu liền chạy đi.

Đúng vậy, tạm thời cô ta không còn mặt mũi để dạy lớp thứ 14, phải hoà hoãn một chút.

Trước cứ để đó đã! Coi như cô ta vãn hồi lại chút thể diện cuối cùng của giáo viên chủ nhiên, lập chút uy thế.

Chỉ là, khổ thân cho bạn học sinh mới tới, đây là lớp học gì vậy?

Trái tim đều nguội lạnh.

Đầu tiên, nhìn đứa nào đứa nấy đều không giống người tốt, cô giáo đang đứng ở cửa, mà đám này nên làm gì thì làm cái đó, có người còn đi đi lại lại trong lớp.

Hơn nữa ánh mắt của Lưu Ngạn Ba cũng không quá đúng.

Còn nữa, tên Tài Chính này là lớp trưởng, có gạt người không vậy?

Lưu Ngạn Ba vừa đi, Tài Chính đưa cậu ta vào trong lớp, tiếp đó nói một câu với người bạn cùng lớp tên Tề Lỗi:

- Đầu Đá, mày phụ trách!

Lại sau đó, cậu ta liền trở về chỗ ngồi, không quan tâm gì nữa.

Mà cậu bạn tên là Tề Lỗi kia càng trâu bò hơn, đi lên quan sát cậu ta vài lần, thấy vóc dáng không cao, trực tiếp ra lệnh cho bạn học ở hàng trước:

- Lư Tiểu Soái, cút ra đằng sau đi!

- Yes Sir~!

Lư Tiểu Soái tuân lệnh chạy đi, nhường lại vị trí cho bạn học mới.

Cậu nhóc ngồi ở chỗ kia cả buổi cũng chưa lấy lại tinh thần, cuối cùng hỏi bạn cùng bàn Đổng Vĩ Thành:

- Người kia là ai vậy? Cũng là lớp trưởng?

Đổng Vĩ Thành khẽ cười, nói đùa:

- Nó á! Còn to hơn lớp trưởng.

Cậu nhóc:

“......”

Còn to hơn lớp trưởng, vậy chẳng phải là chủ nhiệm lớp, càng thêm ngơ ngác.

Thêm nữa, rõ ràng là tiết tiếng Anh, nhưng ngay cả một giáo viên cũng không có, trong lòng càng thấy vô vọng.

Không phải đều nói nhị trung là trường trọng điểm sao? Đây là cái lớp gì vậy?

Trong 3 ngày tiếp theo, lớp thứ 14 rất yên tĩnh, là yên tĩnh kiểu không có ai gây sự.

Còn về kỷ luật lớp học và không khí học tập, khỏi phải nói.

Ba ngày này, Tề Lỗi không có quấy rầy Lưu Ngạn Ba, mà Lưu Ngạn Ba cũng đang cố hết sức làm nhạt mâu thuẫn.

Không phải cô ta rộng rãi gì, mà là đang quan sát, tìm kiếm bước đột phá. Cô ta đã nhận định, Tề Lỗi là khối u ác tính, nhất định phải loại bỏ ngay lập tức.

Chỉ là không vội mấy ngày nay, trước sau gì cũng sẽ chỉnh đốn tên đó.

Mà Tề Lỗi ba ngày này cũng đang quan sát, Lưu Ngạn Ba này nhân phẩm không ra sao, trình độ dạy học như thế nào chỉ mới nghe người khác nói, vẫn chưa được mở mang, ba ngày này xem như biết thêm kiến thức.

Tổng kết lại bằng một câu nói, là cái gì đều không có!

Đứng trên bục giảng, nghiêng người, cầm quyển sách liền bắt đầu bài giảng, tốc độ nói cực nhanh, hơn nữa mí mắt đều không nâng lên, thậm chí câu hỏi cũng chẳng muốn hỏi.

Cô ta chính là đọc một lèo, thật sự một chút kỹ năng dạy học cũng không có, nghe cô ta dạy 10 phút là có thể ngủ ngon rồi.

Mà mỗi tiết học cô ta chỉ giảng đúng 10 phút, viết rải rác vài hàng lên bảng.

Nếu đổi lại là La Diễm, một tiết học không viết kín hai bảng đen thì chính cô cũng không thoải mái.

Mười phút hoàn thành giáo án, Lưu Ngạn Ba bình thường sẽ đứng bên cạnh những học sinh có xuất thân ở mấy hàng đầu, phụ đạo một đối một.

Tóm lại, đảm bảo con của lãnh đạo không tụt lại phía sau là được rồi.

Về phần học sinh khác muốn đặt câu hỏi, không có cửa đâu, Hắc Quả Phụ sẽ coi như không nhìn thấy.

Nhìn thấy rồi, tránh không được nữa, cũng chỉ qua loa vài câu rồi thôi.

Thậm chí có lúc còn trực tiếp mắng chửi:

- Là kiến thức trung học cơ sở, em cũng không biết à? Học hành cái gì vậy? Tự mình lật lại sách giáo khoa cấp 2 đi!

Càng khốn nạn chính là, tiếng Anh, Ngữ văn, Toán số, Toán hình, Vật lý, Hóa học, Địa lý, Chính trị, Sinh học, toàn bộ giáo viên của chín môn căn bản đều chỉ dạy cho có.

Nhiều nhất là nửa buổi liền hoàn thành tiến độ dạy học, tiếp sau đó liền chuyên tâm phụ đạo hàng phía trước.

Chọc mấy người Tài Chính được chăm sóc đặc biệt tức giận, đây chẳng khác gì đặt đám bọn họ ở trên lửa và nướng? Mẹ nó, ai cần phụ đạo thêm chứ?

Những bạn học khác có thể không ý kiến sao?

Những bạn học khác của lớp số 14 đã không còn là vấn đề có ý kiến hay không nữa, mà là hoàn toàn thấy rõ.

Lớp học tồi tệ nhất, giáo viên mục nát nhất, sự phân biệt đối xử trần trụi nhất, có chút bi ai.

Mà cuối cùng, Tề Lỗi cũng không còn ôm lấy bất cứ ảo tưởng gì nữa, hạ quyết tâm muốn làm chút chuyện .

Tiếp tục như thế này là không được, lớp thứ 14 vốn dĩ đã kém rồi, sao có thể chịu đựng được sự chậm trễ như vậy của mấy người?

“Bàn bạc kỹ hơn......”

Ừ, đám tôn tử này gây họa cho lớp thứ 14 như vậy đã đủ rồi!

Giữa trưa ngày 4.

Ba anh em về nhà ăn cơm, vừa vặn Đường Thành Cương đang ở nhà.

Mấy ngày gần đây, Đường Thành Cương đi miền Nam một chuyến, hình như có một cuộc họp kinh doanh, liên quan tới ngành sản phẩm đóng gói.

Bố Đường một mặt là đi tìm hiểu triển vọng thị trường của sản phẩm đóng gói, mặt khác, chủ yếu vẫn là liên hệ với nhà máy sản xuất thiết bị ở một số quốc gia.

Bây giờ đã tiến vào giai đoạn cuối cùng của việc xây dựng nhà máy đóng gói.

Sáng nay Đường Thành Cương mới trở về, buổi sáng chỉ ngủ mấy tiếng, lúc này lại bò dậy, chuẩn bị đi nhà máy bên kia.