Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tề Lỗi thấy bố Đường muốn đi, nhanh chóng ăn mấy miếng cơm liền đuổi theo.
Hai bố con một người đi học một người đi làm, sánh vai đi ra khỏi con phố nhỏ.
- Bố Đường, có chuyện cần cầu cứu bố.
Đường Thành Cương nghi ngờ nhìn cậu:
- Chuyện gì? Sao phải dùng tới cầu cứu luôn?
Tề Lỗi khuôn mặt đau khổ:
- Chuyện này, con cũng không biết đối với bố có ảnh hưởng hay không, bố cứ nghe con nói trước nhá?
Đường Thành Cương vui vẻ, đối với người nhà Tề Lỗi rất hiếm khi nói chuyện cẩn thận và dè dặt như vậy, ngược lại bắt đầu tò mò, rốt cuộc cậu muốn nói chuyện gì.
Thế là, Tề Lỗi đem câu chuyện nói với bố Đường một cách đơn giản.
.....
- ..... Tình huống đại khái chính là như vậy. Có thể là dì Chương muốn rèn luyện con một chút, cũng có thể là là muốn thông qua con để giải quyết mấy con sâu làm rầu nồi canh.
Đường Thành Cương dù sao cũng là người từng trải, trình độ tiếp nhận mọi việc tương đối cao, nếu như nói chuyện này với bố mẹ đẻ, đoán chừng Quách Lệ Hoa sẽ nổ tung ngay tại chỗ, cho rằng Chương Nam đang hãm hại Tề Lỗi.
Được rồi, thật ra Đường Thành Cương nghe xong cũng giật mình.
Một là, ông thật sự không biết mẹ Từ Thiến là hiệu trưởng của Nhị trung, càng không biết cô bé là con gái của Từ Văn Lương.
Thứ hai, cũng là cảm thán. Đầu Đá thay đổi quá nhiều, đã tiếp xúc với nhiều thứ khác ngoài việc học tập, chỉ có thể nói Chương Nam rất nhìn xa trông rộng.
Cẩn thận phân tích tình huống mà Tề Lỗi vừa kể một chút, liền phát hiện, Tề Lỗi làm không sai, nhưng cũng chỉ vẻn vẹn là không sai, có thể cậu đã hiểu lầm ý của Chương Nam.
- Hiệu trưởng của bọn con có nói rõ với con rằng, bà ấy muốn con loại bỏ những người giáo viên kia không?
Tề Lỗi lắc đầu:
- Cái đó thì không! Chủ yếu là mấy người giáo viên kia quá quá đáng, con thật sự chịu không nổi nữa, nhất định phải loại trừ bọn họ!
-Ha!
Bố Đường vui vẻ:
- Được, tính bốc đồng này rất giống bố!
Sau đó lại từ từ bình tĩnh trở lại, gần như có một phán đoán tương đối chính xác, nói thế nào nhỉ? So với cách nghĩ của Tề Lỗi có chút sai lệch.
- Nhưng mà, con đấy......
Đường Thành Cương cười:
- Có phần này mạnh mẽ là đủ rồi.
Ông không có ý định nói cho Tề Lỗi sai lầm ở đâu, bởi vì có những chuyện dựa vào lí lẽ suông là vô dụng.
Thoáng suy tư một lát, ngược lại cổ vũ Tề Lỗi:
- Cứ dựa theo suy nghĩ của con mà làm đi!
Nghĩ nghĩ lại nói:
- Chờ chuyện này đi qua, hai bố con chúng ta sẽ nói chuyện đàng hoàng.
Tề Lỗi khẽ giật mình, phát hiện sự do dự của bố Đường, hỏi:
- Sao vậy? Có phải có chỗ nào con làm sai rồi không?
Đường Thành Cương nở nụ cười, ăn ngay nói thật:
- Đều đúng! Nhưng mà, nói thế nào đây nhỉ?
- Đúng thì đúng, chỉ là, ở bên trong còn rất nhiều lựa chọn. Xuất phát điểm của con rất tốt, loại trừ u ác tính, n lớp thứ 14 sẽ là một mảng trời quang. Nhưng mà, nếu đổi lại là bố, có thể bố sẽ không giống vậy.
- Không sao đâu, dù sao tuổi tác của bố con ta khác nhau, góc độ cân nhắc vấn đề cũng không giống nhau.
Ý của Đường Thành Cương là, ở độ tuổi nào thì sẽ có phong cách làm việc của độ tuổi đó, bao gồm vị trí khác nhau, cũng có cách suy nghĩ vấn đề khác nhau.
Nhưng đây đều là vấn đề mà người lớn nên suy xét, độ tuổi này của Tề Lỗi, xông lên là xong rồi.
Thấy Tề Lỗi có chút mông lung, an ủi nói:
- Thôi đi, đừng suy nghĩ nhiều! Có một số việc, chỉ có trải qua mới có thể rút ra bài học.
- Buông tay mà làm đi, bố Đường ủng hộ con! Bây giờ, con cần bố giúp gì nào?
---
Buổi tối tự học ngày thứ 4.
Lưu Ngạn Ba đến gặp mặt cả lớp, thông báo cho cả lớp rằng ngày mai toàn khối thống nhất sẽ thi thử, sau đó liền về nhà.
Đừng hỏi mọi người sao mà biết được, bà ta đạp xe đạp, đeo túi xách tới.
Thời điểm rời đi, đó là hướng cổng trường, chút năng lực trinh sát này thì vẫn có. Là thứ cần thiết của học sinh được chưa?
Lúc này, tất cả giáo viên của lớp thứ 14 đều không có ở đây.
Bởi vì cấp 2 không có lớp tự học buổi tối, dãy phòng học phía tây chỉ có lớp thứ 14 sáng đèn, bên trong là 64 tên xui xẻo.
Mọi người thảo luận một chút về chuyện thi thử, thật ra cũng không gì có thể thảo luận, đề thi là kiến thức trung học cơ sở, nhằm để giáo viên nắm rõ học lực các môn của học sinh, từ đó thực hiện công tác giảng dạy tốt hơn.
Đối với lớp thứ 14 mà nói, việc này không có gì ý nghĩa cả.
Tiết tự học thứ hai kết thúc, mọi người ra ngoài hít thở không khí trong lành, nhìn một mảnh sân trường đen kịt, lớp thứ 14 lẻ loi trơ trọi sáng đèn, còn có đèn toà lầu chính sáng trưng phía xa xa, cho dù học sinh kém không coi trọng nó, cũng có chút cảm giác thê lương.
Lư Tiểu Soái ngồi xổm ở bên sân trường, nhả ra một vòng khói thân thuộc, cũng ném cho Tề Lỗi, còn có Vương Đông đang bị bỏ lại một điếu.
Tề Lỗi không hút, cầm ở trong tay chơi.
Vương Đông châm thuốc, nhưng không qua cùng mọi người , âm thầm ở xa, không nói lời nào.
Lư Tiểu Soái nhìn toà lầu chính, có cảm giác giống bóng đêm trên con tàu Titanic.
Đột nhiên nói:
- Đầu đá, tao có chút thất vọng! Còn nhớ ngày tin tức truyền ra, tao với mày nói gì không?
Tề Lỗi không trả lời, nhưng hắn nhớ rõ, im lặng, cũng không biết đang suy nghĩ gì.
Lư Tiểu Soái tiếp tục lải nhải:
- Tao nói, mày là anh em cả đời này của tao, tao muốn học tốt!
- Thế nhưng, làm lớp ngốc B, chủ nhiệm lớp ngốc B như vậy, tao học mày học MLGB*!!!
*MLBG: làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn/ lấy xấu làm tốt.
Lư Tiểu Soái nghiến răng nghiến lợi, cậu thật không ngờ rằng, học tốt lại khó như vậy.
Trương Tân Vũ rít một hơi:
- Tao thấy, tao vẫn nên thôi, sang mùa đông dù có phải đi lính, cũng đỡ nhàm chán hơn khi ở lại trường.
Những người khác mặc dù không nói chuyện, nhưng mà, đều rất buồn bực.
Con người chính là như vậy, chen chúc trong đám đông, ghét ồn ào, ghét cãi nhau, muốn trở nên khác thường, giả vờ sầu muộn, tỏ ra cool ngầu. Thế nhưng, một khi rời khỏi đám đông, lại sống không được.
Đặc biệt là giống như mấy vị đang ngồi đây, rất nhiều người, khi ở cấp 2 đều không sợ trời, không sợ đất, giả vờ giả vịt, có thể ngay cả chính bọn hắn cũng không biết, cái này là vì muốn thu hút sự chú ý của người khác thôi.
Suy cho cùng, ở trong cùng một môi trường học tập, bọn hắn không ưu tú, nên đành lấy ưu thế khác bù vào.
Mà bây giờ, ngay cả làm càn cũng không ai thèm quan tâm.