Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lư Tiểu Soái rít một hơi, khiến đầu lọc thuốc đỏ bừng, gào to về phía sân trường đen kịt.

Đáng tiếc, chủ nhiệm phòng giáo vụ yêu thích đi lang thang trong đêm tối lại không thể đến bên này, Lư Tiểu Soái khiến căn phòng có một chút kích động.

Về sau, Tài Chính, Phó Giang, Trình Nhạc Nhạc cũng nhích lại gần, một đám người ngồi trên hành lang hình răng cưa.

Chuông vào học vang lên, chẳng ai nhúc nhích.

Bởi vì không cần nhúc nhích, cũng bởi vì không ai quan tâm xem liệu bọn họ có phải đang tự học hay không.

Có khi cả lớp trốn học cũng chẳng ai biết, càng không quan tâm.

Ngột ngạt! Trời sao đêm nay lộ ra vẻ ngột ngạt vô cùng, có thể khiến người ta phát điên.

Cuối cùng, Tề Lỗi nói chuyện.

- Không bộc phát trong sự trầm mặc, thì sẽ biến mất trong sự trầm mặc!

Lư Tiểu Soái:

- Đừng lảm nhảm nữa!

Bây giờ hắn ta căn bản không muốn nghe Tề Lỗi ở đó nói nhảm nhí nữa.

Con mắt trừng một cái:

- Bộc phát thế nào? Anh đầu đá, có phải anh muốn nói, học tập đàng hoàng, dọa bọn họ hú hồn một phen? Cảnh cáo mày, mau chóng xóa bỏ tư tưởng đó đi!

Trình Nhạc Nhạc cũng trừng mắt nhìn Tề Lỗi:

- Loại lời nói ngốc B này, nghe lần nào buồn nôn lần đó. Nếu mày không thể nói chuyện, mau im miệng lại!

Lúc này, ngay cả Trình Nhạc Nhạc có chút cáu kỉnh, không khách khí chút nào.

Tề Lỗi cũng là cạn lời:

- Mẹ nó, mấy cái này đều là bọn mày nói? Liên quan gì đến tao?

- Ý của tao là: “Còn kìm nén nữa sẽ xảy ra án mạng đấy, phải ồn ào, tạo ra một chút động tĩnh mới được!”

Tất cả mọi người khẽ giật mình, Lư Tiểu Soái ngừng tàn thuốc giữa không trung:

- Ý gì?

Tề Lỗi cười, giống như một tia sáng trong bóng đêm.

- Không phải đều muốn một bước đúng chỗ sao? Vậy thì bước một bước đúng chỗ đi!

Con ngươi mọi người đều sáng lên, trong nháy mắt được Tề Lỗi nhóm lửa.

Ngay cả Vương Đông cũng nhìn lại, chỉ là không ai nhìn thấy cậu ta có biểu cảm gì. Là tràn đầy mong đợi, hay là vẫn thờ ơ không quan tâm như cũ.

Ngô Ninh tương đối bình tĩnh:

- Nhanh như vậy? Khai giảng mới qua được 4 ngày thôi đó!

Quá nhanh, vẫn là muốn đối phó với giáo viên, còn là chủ nhiệm lớp.

Lo lắng nói:

- Có phải hơi qua loa hay không? Không phải mày nói là cần có kế hoạch cụ thể sao? Cũng đừng nóng vội, chuyện này làm không cẩn thận là tự quăng mình đi đấy.

Mọi người không nói chuyện, rõ ràng cũng có lo lắng giống Ngô Ninh.

Nhưng không nghĩ, Tề Lỗi lắc đầu nói:

- Chính là phải nhanh, chậm thêm là bỏ lỡ cơ hội đấy.

Hắn đã nói đến mức độ này, mọi người liền không nói gì nữa, liền chấn chỉnh tinh thần.

Lư Tiểu Soái có chút kích động, lần trước một đúng chỗ vẫn hiện ra rõ mồn một trước mắt.

- Mày nói xem làm sao xử lý được, ai không nghe mày, tao chôn đứa đó!

Trương Tân Vũ cũng ồn ào:

- Hắc Quả Phụ Ngốc B, anh mày không muốn thấy bà ta thêm một ngày nào nữa!

- Đúng!

Trình Nhạc Nhạc lại tỏ ra mạnh mẽ:

- Mau mang bà ta đi khỏi đây đi, bà ta phiền lắm rồi!

Tề Lỗi lại nở nụ cười:

- Hoặc là không làm, muốn làm, thì cùng làm hết 9 người!

- Cái gì?

Một đám người đều nhảy dựng:

- Chín…Chín người!? Không phải chỉ là một mình Hắc Quả Phụ?

Bọn hắn cho rằng, loại bỏ một Lưu Ngạn Ba đã là quá dữ rồi, không ngờ, Tề Lỗi thực sự dám nghĩ đó!

Ngô Ninh cau mày:

- Loại bỏ cả ổ?

- Đúng!

Tề Lỗi kiên định:

- Loại bỏ cả ổ! Hơn nữa là một bước đúng chỗ!

- Nhưng mà…

Lại chuyển chủ đề, khiến cho trái tim đang kích động của mọi người cũng co rụt lại:

- Nhưng mà, có một điều kiện tiên quyết vô cùng quan trọng. Nếu như làm không được, vậy nói gì cũng đều phí công.

- Điều kiện gì vậy?

Lư Tiểu Soái có chút hoảng:

- Khó làm lắm sao?

Chỉ thấy Tề Lỗi đột nhiên nhìn về phía Vương Đông ở xa xa,

- Bọn nó vô dụng, cần mày giúp một chuyện.

Vương Đông sững sờ, mấy ngày nay, trên cơ bản hắn ta cùng Tề Lỗi chưa hề nói chuyện, nên không tính là quen.

- Chuyện gì?

Tề Lỗi nhìn phòng học, nụ cười có chút bỉ ổi:

- Đi tìm Dương Kim Vĩ nói chuyện, dẫn thằng đó đi dạo.

Vương Đông nhướng mày, hiểu rồi!

Mọi người cũng hiểu ngay lập tức, tên đó chính là tai mắt của Lưu Ngạn Ba, phản đồ!

- Trời đất!

Lư Tiểu Soái thở dài ra một hơi:

- Mày có thể bớt dài dòng một chút không! Doạ tao sợ muốn chết.

- Đánh nó!

Tưởng Hải Dương la lối ồn ào, một đám vây quanh Tề Lỗi, thay nhau chà đạp.

Mà Vương Đông đã đứng lên, quăng tàn thuốc, bước mấy bước vào phòng:

- Dương Kim Vĩ!! Đến đây, đi cùng tao đến pháo đài.

Dương Kim Vĩ run cầm cập, muốn khóc đến nơi.

Nhưng mà, lớp trưởng ấy, lại không dám lộ vẻ sợ hãi ở trước mặt cả lớp thể, nhắm mắt để Vương Đông mang đi.

Hắn ta vừa đi, lớp thứ 14 về căn bản đều cùng một lòng.

Tề Lỗi dẫn mọi người bước vào phòng học, ánh mắt từng người một đều là hưng phấn.

Đứng trước bục giảng, thẳng vào chủ đề:

- Tôi muốn làm một chuyện, liên quan đến nhóm giáo viên, có ai muốn làm cùng tôi không?

Đám gia súc của lớp thứ 14 nghe xong, đầu tiên là mày nhìn tao, tao nhìn mày, chờ phản ứng lại, nhãn cầu đều phát ra ánh sáng màu xanh lá.

Không chỉ mấy người đang đứng phía trước bức bối, mấy ngày nay, trong lớp đều thiếu đi tiếng hi hi ha ha.

Hơn nữa, vốn dĩ bọn hắn không phải người tốt lành gì, cộng thêm việc bị phân vào một lớp cặn bã như vậy, hai ngày nay cũng đã nghĩ thông rồi, vậy thì chẳng còn gì để mất!

Về phần chuyện kia mà Tề Lỗi nói là cái gì? Nói nhảm! Ngày đầu tiên Tề Lỗi coi như đã làm rõ, hắn muốn chống lại giáo viên chủ nhiệm.

Không mới mẻ!

Lúc này, mọi người đều đang kìm nén sức mạnh, nếu đã không để chúng tôi tốt, vậy đừng ai mong tốt cả.

Phương Băng nheo mắt đứng lên:

- Cậu nói xem, cần làm như thế nào?

Tề Lỗi:

- Hai bước!

- Hai bước nào?

- Thứ nhất, buổi kiểm tra thử ngày mai, cả lớp nộp giấy trắng!

- Ồ~~!!

Cả phòng kinh ngạc hô to.

Ngay cả bọn Tài Chính cũng đều trợn tròn mắt, khuôn mặt không thể tin nổi nhìn Tề Lỗi.

Nửa buổi mới bắn ra một câu:

- Cái này cũng… quá kích thích rồi!?

Tề Lỗi:

- Là nói, dám hay không dám?

Phương Băng ngay lập tức dựng đứng tròng mắt:

- Đứa nào không nộp giấy trắng, đứa đấy là cháu trai!

- Đúng!

Tiếng phụ hoạ càng ngày càng nhiều:

- Đứa nào không nộp giấy trắng đứa đấy là cháu trai!

Tài Chính liếm môi:

- Anh còn chưa từng nộp giấy trắng đâu!

Ngô Tiểu Tiện cười:

- Vậy có phải là lớp chúng ta sẽ có một đứa cháu trai hay không?

Tất cả mọi người sững sờ, sau đó cười to.

Ai vậy? Dương Kim Vĩ đó!