Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhưng mà, Tề Lỗi không ngờ rằng, sáng sớm hôm sau, Trình Nhạc Nhạc lại có thể ném một bản kiến nghị lên trên mặt hắn:
- Nhìn đi!
Tề Lỗi xem xét, phía trên có chữ kí của Cục trưởng Cục giáo dục Trình Đại.
- Vãi. Mày tự viết à!?
Trình Nhạc Nhạc trừng mắt:
- Nói cái mẹ gì vậy? Bố tao tự mình ký đấy!
Tề Lỗi:
“...”
Đây chắc chắn là thu hoạch ngoài ý muốn, Cục trưởng Cục giáo dục so với Đường Thành Cương càng có sức thuyết phục hơn.
Thế nên, một kì thi chấn động nhất từ khi Nhị trung Thượng Bắc được thành lập đến nay, cứ như vậy xảy ra.
Không phải thi đại học, cũng không phải thi cấp ba, không phải thành tích tốt đột phá phía chân trời, mà là 9 môn học, 567 tờ giấy trắng, thành tích bình quân của của lớp là “0” điểm!
Không sai, Dương Kim Vĩ muốn làm bài kiểm tra, chỉ cần đoán mò đúng vài câu trắc nghiệm, hắn ta sẽ là người có tổng thành tích đứng thứ nhất cả lớp.
Đáng tiếc, Phương Băng tranh chấp với hắn ta, xé luôn bài thi của Dương Kim Vĩ, xé hết 9 môn.
Toàn bộ học sinh lớp 10 liền sôi trào, lớp thứ 14 mười bốn cũng trở thành sự tồn tại trong truyền thuyết.
Tốt thôi, mặc dù truyền thuyết này không quá hào nhoáng.
Nhưng mà, loại chuyện cả lớp 0 điểm này, đoán chừng là từ xưa đến nay chưa từng có, về sau cũng không có.
Chủ yếu vẫn quá thần cmn kỳ, không ai nghĩ ra được. Có lẽ cũng chỉ lớp cặn bã mới có thể nghĩ ra cách chơi kì lạ như vậy.
Mà cùng lúc các học sinh kém của lớp thứ 14 bị đẩy lên đỉnh đầu ngọn gió, Lưu Ngạn Ba, cùng với các giáo viên bộ môn của lớp thứ 14, cũng đều trở thành tiêu điểm.
Đừng nói có ngóc đầu lên nổi không, ít nhất, ảnh hưởng đã đạt đến mức độ tồi tệ.
Bất luận là trong học sinh, hay là giáo viên, lời đồn đại đều ở khắp mọi nơi.
Có lời truyền, từ lúc khai giảng đến giờ lớp thứ 14 chưa từng có tiết học nào nghiêm túc.
Lại có tin đồn, sở dĩ lớp thứ 14 bị ném tới dãy phía tây trường học, là bởi vì đầu của cả lớp đều bị bệnh rồi, là thiểu năng.
Hoặc, cầm đầu chuyện này là con trai của thị trưởng, đặc biệt nhắm vào giáo viên của lớp thứ 14.
Dù sao thì lời đồn nào cũng có, hơn nữa càng truyền càng phóng đại, Hắc Quả Phụ gần như phát điên.
Tuyệt đối không nghĩ tới, bà ta vẫn chưa động thủ với Tề Lỗi, thằng oắt con kia đã đánh đòn phủ đầu trước.
Chỉ có điều, bà ta càng tuyệt đối không thể nghĩ rằng, lúc này mới chỉ là bắt đầu.
Sự kiện giấy trắng ngày thứ hai, hơn 30 vị phụ huynh lớp thứ 14, bao gồm Đường Thành Cương, một doanh nhân nổi tiếng ở Thượng Bắc, theo tập thể đến trường, ngồi trong phòng học của lớp thứ 14.
Nhìn thấy những đứa trẻ khác đều đang hưởng sung sướng ở toà nhà chính, con của bọn họ phải ở trong cái phòng học rách như ổ gà thế này, trong lòng có thể dễ chịu sao?
Có phụ huynh không còn lý trí nữa, ngay lập tức liền đến phòng làm việc giáo viên làm ầm ĩ, ầm ĩ đến phòng giáo dục, ầm ĩ đến văn phòng phó hiệu trưởng.
Đồng thời đòi một lời giải thích, cũng bắt buộc trường học cần phải trừng phạt nghiêm khắc giáo viên có trách nhiệm trong lớp thứ 14, cần phải cải thiện môi trường học tập của lớp thứ 14, cần phải đối đãi công bằng.
Đứng đầu là Đổng hiệu trưởng, chủ nhiệm phòng giáo vụ cùng với các giáo viên, đều sứt đầu mẻ trán, đau đầu không thôi.
Chủ nhiệm phòng giáo vụ càng chửi cho Lưu Ngạn Ba không ngóc đầu lên được:
- Cô đợi trừng phạt đi!
Cả ngày mùng 6, lớp thứ 14 không có đi học. Ồn ào đến tình trạng này, vẫn còn sinh lực đi học?
Lưu Ngạn Ba, còn có những giáo viên bộ môn khác, đều đã biến mất.
Các vị phụ huynh chiếm phòng học, đang cùng lãnh đạo trường “đàm phán”.
Mà bọn Tề Lỗi trái lại không có chỗ đi, đang thả lỏng.
Có điều, chuyện tiếp theo đây, đã không cần Tề Lỗi phải ra mặt.
Có Đường Thành Cương ở phía trước gánh vác, vậy còn cần thằng nhãi đó?
Và bọn Ngô Ninh, Tài Chính đang ngồi xổm ở quầy căn tin trường học, rất giống đám Đường Tiểu Dịch và Lư Tiểu Soái khi học cấp 2.
Chỉ có điều, đối với đám thanh niên này, học sinh Nhị trung đi qua lại chỉ càng thêm né tránh.
Nguyên nhân không đơn thuần bởi vì những người này là cái đám “đầu gấu” trong trường, càng quan trọng hơn là, bây giờ lại tăng thêm một truyền thuyết kinh dị khác, đối đầu với giáo viên, nộp giấy trắng.
Người duy nhất dám đứng ra nói chuyện, chỉ có một người, Tài Vĩ!
Giữa tiết học, Tài Vĩ đến mua nước, đúng lúc thấy đám người Tề Lỗi đang ở trước căn tin, dứt khoát tiến lại gần.
Ngô Ninh và Tài Chính cũng biết chuyện của Tề Lỗi và Tài Vĩ, biết điều đưa mọi người đến nơi khác để thể hiện cảm giác tồn tại.
Chỉ còn chừa lại hai người Tề Lỗi và Tài Vĩ, nhìn nhau nở nụ cười, ngầm hiểu đi về phía nhà để xe bên cạnh căn tin.
Bên đó ít người, thích hợp “Vật lộn”.
Hai người thoải mái tìm ghế sau của hai chiếc xe, dựa vào, trong tay đều đang lắc lư một chai nước, cảm giác có chút giống vua đối đầu với vua.
Tài Vĩ mở miệng trước:
- Vừa khai giảng liền gây ra động tĩnh lớn như vậy, không phải chuyện tốt gì.
Tề Lỗi:
- Ở Bạch Hà Tử, tại sao anh lại chạy trước? Tầm mắt không lớn cho lắm nhỉ!
Tài vĩ:
“…”
Khuôn mặt có chút xanh, mẹ nó! Có thôi đi không? Trong hai ta, rốt cuộc tầm mắt ai nhỏ!?
Kết quả, Tề Lỗi cười khà khà:
- Đùa thôi, đừng coi là thật! Nói đi, vì sao không phải là chuyện tốt?
Tài Vĩ không nói nên lời, nhưng vẫn rất có phong độ trả lời:
- Quá khoa trương, lớp 10 vẫn nên khiêm nhường một chút. Chờ cậu lên lớp 11, vào hội học sinh, thay thế lớp của tôi, rồi lại kiếm chuyện cũng không muộn.
Tài Vĩ không phải đang giả vờ, kiểu học sinh giống Tề Lỗi này, chắc chắn phải vào hội học sinh rèn luyện. Đến lúc đó, chẳng phải thay thế lớp của cậu ta sao?
Được rồi, là đang giả vờ, giả vờ nước chảy thành sông.
Rắc! Tề Lỗi nghĩ trong lòng, tên này không phải người tốt, lời này nghe không thoải mái.
Nói câu:
- Mẹ vợ em nói, tuổi trẻ có thể khoa trương một chút.
Phốc!!
Tài Vĩ phá công:
- Tôi xin ông! Mẹ vợ có thể kêu tùy tiện sao?
Tề Lỗi cười bỉ ổi:
- Ý tứ đều xêm xêm vậy!
Tài Vĩ chỉ vào hắn, nửa ngày không nói nên lời, cuối cùng đưa đầu sang một bên:
- Cậu thật là tên đầu sỏ chết tiệt ( ý của lời này ở Đông Bắc là giỏi lắm)!