Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trầm ngâm một hồi, không đấu võ mồm với Tề Lỗi:

- Chuyện của lớp các cậu, tôi đã nghe Tài Chính đề cập qua. Cũng nghe bố tôi nói qua, dì Chương muốn để Nhị trung thực hiện một cuộc giải phẫu.

- Cho nên, mấy người Hắc Quả Phụ kia, có thể chính là cố ý lôi ra để giết gà dọa khỉ. Chỉ có điều…

Tài Vĩ có câu nói rất đúng, cậu ta cùng Tề Lỗi cùng thuộc một loại người, cho nên, Tài Vĩ có thể dùng tư duy của học sinh bình thường để phân tích vấn đề cũng không có gì kì lạ.

Tề Lỗi:

- Chỉ có điều cái gì?

Tài Vĩ cau mày:

- Không có gì, là tôi đang cảm thấy, có thể cậu ra tay hơi sớm một chút.

Tề Lỗi:

- Há? Lời thật lòng? Không phải là vì đòn khiêng?

- Tôi khiêng cả ông cậu!

Tài vĩ lườm hắn một cái:

- Tôi là người không có phẩm chất như vậy sao?

- Đúng vậy!

“…”

Không đợi Tài Vĩ phiền muộn xong, Tề Lỗi lại nói:

- Vậy anh nói đi, tại sao lại là hành động sớm?

Tài Vĩ chỉ có thể đem nhục nhã để qua một bên, nghiêm túc lắc đầu:

- Khó mà nói, chỉ là cảm giác nhưng cảm giác của tôi luôn rất chính xác.

Tề Lỗi cũng trở nên nghiêm túc, hắn cùng Tài Vĩ không tính là bạn bè, nhưng mà ít khi có người đồng cảm với hắn, nhưng hắn không có trực giác giống như Tài Vĩ, mà mặt trầm như nước:

- Sớm thì cứ sớm thôi! Không quản được nhiều như vậy, cũng không chờ được!

- Vì cái gì? Phải giữ được bình tĩnh.

Tề Lỗi:

- Tôi giữ được bình tĩnh, lớp thứ 14 không giữ được bình tĩnh.

Cười khổ một tiếng:

- Anh không biết cảm giác bị đi đày là cảm giác gì, mẹ nó, quá là ngột ngạt!

Tài Vĩ:

- Tôi thật sự không biết đấy, thật muốn thử một chút.

Tề Lỗi:

- Điên mẹ rồi!

Tài Vĩ ngược lại không giải thích, đứng dậy hướng về phía ngoài nhà đỗ xe, phút cuối cùng lại theo thói quen uy hiếp.

- Cậu mạng tốt, lớp 10 đã gặp được dì Chương, tôi thì không có cơ hội này.

Rắc! Vô duyên vô cớ làm người ta nghe không hiểu, Tề Lỗi muốn khâu miệng cậu ta lại.

Từ nhà đỗ xe bước ra, trở về phòng học phía Tây, hội phụ huynh có lẽ cũng đã bắt đầu rồi nhỉ?

Cùng lúc đó, trong văn phòng hiệu trưởng của Chương Nam, toàn bộ giáo viên lớp thứ 14 đã biến mất đều ở đây.

Đối mặt với Chương Nam vẫn cười mỉm như cũ, sắc mặt Lưu Ngạn Ba trắng bệch, không nghĩ tới có thể ầm ĩ đến tình trạng này.

Thỉnh thoảng lại giải thích với Chương Nam:

- Hiệu trưởng, đám ranh con kia quá có năng lực, nhất là cái thằng Tề Lỗi kia, không hề giống học sinh một chút nào!

Chương Nam gật đầu, phụ hoạ:

- Nó quả thật không giống học sinh bình thường.

Nhìn một phần tài liệu trên bàn làm việc, sau đó lại ngẩng đầu:

- Mọi người không cần khẩn trương, chẳng qua là phân chia trách nhiệm! Đều là đồng chí lâu năm, cũng nên có giác ngộ này.

Sau khi nghe xong Lưu Ngạn Ba và những người khác miễn cưỡng bày ra một nụ cười cay đắng, trong lòng có chút hoảng.

Nhưng cũng không quá hoảng, dù sao bọn họ đều đã tặng quà cho hiệu trưởng.

Chỉ nghe Chương Nam nói tiếp:

- Được rồi, bên phía lớp thứ 14 có hiệu trưởng Đổng và tôi chăm sóc, mấy người đến phòng họp lớn chờ trước đi! Đợi giải quyết vấn đề của lớp thứ 14 xong, đúng lúc có một cuộc họp cho toàn thể giáo viên, đến khi đó hẵng nói.

Lưu Ngạn Ba nghe xong, nhanh chóng nịnh nọt:

- Hiệu trưởng Chương, bảo trọng!

- Ừ.

Chương Nam vẫn cười như cũ:

- Đi trước đi!

Đưa đám người Lưu Ngạn Ba rời đi, ánh mắt dần dần có chút băng lãnh, sau đó chuyển sang kiệt sức.

Lúc này mới vuốt vuốt mi tâm.

Cuối cùng vừa cười, vừa tự mình lẩm bẩm:

- Nhãi ranh, đến cùng vẫn là tuổi quá trẻ? Không giữ được bình tĩnh mà.

Trực giác của Tài Vĩ không sai, Tề Lỗi động thủ sớm rồi.

Có vài phần bất đắc dĩ, và mang theo mùi vị thắng lợi mà cười lắc đầu, cầm điện thoại lên, gọi điện thọai cho chủ nhiệm của lớp chọn, cũng là lớp thứ 1, cùng với một nhóm giáo viên bộ môn của lớp thứ 1, kêu họ lên lầu 4.

Chưa đầy một chốc, giáo viên của lớp thứ 1 tề tụ.

Nếu như Tề Lỗi ở đây, nhất định sẽ im lặng cười khổ, bởi vì mấy người này hắn đều biết.

Ví dụ, chủ nhiệm lớp thứ 1 là giáo viên môn đại số lớp 9 của hắn, đã từng là chủ nhiệm của lớp 9/4.

Giáo viên tiếng anh là La Diễm, La xinh đẹp.

Giáo viên ngữ văn là Lưu Trác Phú!

Thấy người đều đến đông đủ, Chương Nam nở nụ cười xin lỗi:

- Thật xin lỗi, người hiệu trưởng tôi đây phải nuốt lời rồi.

- Vốn dĩ còn nói, cho mọi người thời gian một học kỳ để thư giãn, nhưng bây giờ xem ra, sạp hàng lớp thứ 14 này đợi không được đến học kỳ tiếp theo rồi.

Sau khi nghe xong, giáo viên đại số Uông Quốc Thần, cao giọng cười lớn:

- Hiệu trưởng đây là đang nói gì vậy, thật ra sớm tiếp nhận cũng là chuyện tốt, đuổi kịp tiến độ học kỳ một.

Chương Nam lại không nghĩ như vậy, bất đắc dĩ gật đầu một cái:

- Bây giờ cũng chỉ có thể như vậy.

Cũng không nói lời thừa thãi, nhìn về phía Lưu Trác Phú:

- Tiểu Lưu, thầy đến dẫn dắt lớp thứ 14 đi! Nhưng mà, kế hoạch giảng dạy ban đầu mà chúng ta đã thảo luận có lẽ không áp dụng được, độ khó bây giờ rất lớn, thầy xem tình hình rồi quyết định! Tuy nhiên…

Cúi đầu do dự, giống như đang độc thoại, lại giống như dặn dò:

- Không cần tạo áp lực, cho hắn thêm chút thời gian.

Về phần hắn là ai, ngược lại không ai biết.

Đơn giản dặn dò vài câu, Chương Nam đứng dậy trước tiên:

- Đi thôi, cùng tôi đi gặp phụ huynh lớp thứ 14!

Một đoàn giáo viên lũ lượt gật đầu, nóng lòng muốn thử, tinh thần trạng thái khác hoàn toàn so với đám người Hắc Quả Phụ.

Những người giáo viên này, trừ giáo viên đại số Uông Quốc Thần đã gần tới bốn mươi tuổi ra, tám người còn lại lớn tuổi nhất cũng mới ngoài 30, thuộc độ tuổi bốc đồng nhất, cũng có cá tính nhất.

Hơn nữa, Có gần một nửa trong số họ là từ cấp 2 thăng lên bộ phận giáo viên cấp 3 trong năm nay, đang là thời điểm tràn đầy năng lượng.

Mọi người đi theo sau lưng Chương Nam, mục tiêu nhắm thẳng lớp thứ 14 ở phía tây trường học.

Lúc này, chủ nhiệm phòng giáo vụ đang ở trong lớp nói chuyện riêng với các vị phụ huynh, Đổng hiệu trưởng đứng ngoài canh cửa, sẵn sàng chờ lệnh.

Các học sinh tồi tệ của lớp thứ 14 đang ngổn ngang nhốn nháo ở cửa phòng học, từng cái nhếch miệng, đắc ý đến không tưởng.