Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 208. Nhanh, Chưa Hẳn Đã Tốt

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ra khỏi phòng học, nhìn thấy một đám nhãi ranh kiêu ngạo và cố chấp của lớp thứ 14, Chương Nam suy nghĩ, nở một nụ cười, tìm được Tề Lỗi trong đám người:

- Đi theo cô.

Tề Lỗi kinh ngạc trong phút chốc, liền bước đi theo, đi sau lưng mẹ vợ, một già một trẻ cứ như vậy đi bộ không mục đích dọc đường hành lang bên cạnh sân trường.

Chương Nam chỉ là bắt đầu nhìn hắn một cái, khóe môi nhếch lên, nở một nụ cười không rõ ý tứ.

Cuối cùng, Tề Lỗi có chút chịu không nổi, nhếch miệng nở nụ cười:

- Dì ơi, cháu giúp dì mà, sao trông dì không giống như đang vui vẻ vậy?

Chương Nam:

- Gọi hiệu trưởng.

- Dạ!

Tề Lỗi trầm tiếng đáp lời:

- Hiệu trưởng.

Chương Nam thở dài một hơi:

- Cháu nói đi, cháu giúp dì chuyện gì?

Tề Lỗi:

- Không phải dì muốn chấn chỉnh đội ngũ giáo viên sao? Không phải muốn thanh trừ đám người Lưu Ngạn Ba kia sao? Cháu làm được rồi! Chẳng lẽ. Không phải ạ?

- Phù

Chương Nam thở dài:

- Không sai.

- Vậy dì còn…

Chương Nam không vội trả lời, Tề Lỗi ngược lại có chút gấp:

- Hiệu trưởng, nếu cháu làm sai, dì cứ nói đi?

Chương Nam thật ra đang suy nghĩ, phải dùng thái độ như thế nào để nói lời kế tiếp với Tề Lỗi.

Tiếp tục khích tướng khiêu khích như trước đây, hay là đổi sang một loại phương thức ôn hòa, thẳng thắn nói chuyện đàng hoàng với Tề Lỗi một lần.

Cuối cùng, Chương Nam vẫn là chọn cái sau.

Bởi vì bà phát hiện, cục diện ngày hôm nay, kỳ thực bà có trách nhiệm, là sự khích tướng của bà mới khiến cho Tề Lỗi nảy sinh ra lòng háo thắng.

Ngữ khí xoa dịu:

- Thu lại sự khôn ngoan của cháu đi. Dì đã được lĩnh giáo rồi.

- Mánh khoé giống nhau, tại chỗ dì, chỉ có thể dùng một lần.

Được thôi, lần trước ở trong nhà, Tề Lỗi đã từng ra vẻ khôn ngoan một lần, lừa gạt Chương Nam.

- Tề Lỗi, từ trước tới nay dì chưa bao giờ coi cháu là một đứa trẻ bình thường, cháu cũng không cần ra vẻ với dì.

- Hai chúng ta nói chuyện đàng hoàng, có được không? Thật ra bây giờ cháu đang chột dạ đúng không!?

Khuôn mặt Tề Lỗi khẽ cứng đờ! Sau đó sụp đổ, cuối cùng không che giấu nữa, sánh vai cùng Chương Nam mà đi.

- Thật ra cháu không phải chột dạ, chỉ là không phải chỉ có một người nhắc nhở cháu, làm cho một chút tự tin của cháu bị biến mất. Không xác định được, chuyện lần này rốt cuộc có đúng hay không.

Chương Nam nở nụ cười, nụ cười chân thành, cuối cùng đã cạy mở được phòng tuyến của Tề Lỗi, hai người lúc này đã không còn là phụ huynh và đứa quỷ nhỏ vì Từ Tiểu Thiến mà ngầm đấu đá nữa, càng hướng về một cặp thầy trò, đặt lý lẽ lên trên bàn, cùng tranh tài với nhau.

Chương Nam sắp xếp lời nói:

- Cháu không làm sai, chỉ có điều, làm chưa đủ tốt.

- Hả?

Tề Lỗi không hiểu:

- Giải thích thế nào ạ?

Chương Nam chắp tay sau lưng:

- Chỗ chưa tốt, chủ yếu có hai điểm.

- Thứ nhất, tầm nhìn của cháu chưa đủ cao, chỉ chăm chú vào mảnh đất nhỏ của riêng mình, mà không phóng tầm mắt quan sát tình hình chung; Thứ hai, tay cháu duỗi quá dài, không nên quản vấn đề ngoài phạm vi mảnh đất của cháu.

Tề Lỗi:

“..”

Đây là lời của giáo viên dạy ngữ văn sao? Không mâu thuẫn à?

Tầm mắt không đủ cao, rồi duỗi tay vượt phạm vi, không mâu thuẫn sao?

Chương Nam thấy Tề Lỗi có chút mơ hồ:

- Dì hỏi cháu một câu.

- Cháu cảm thấy, thân là hiệu trưởng, lại có quan hệ của chú Từ nhà cháu, nếu như dì chỉ là muốn thanh trừ mấy con sâu làm rầu nồi canh, có cần phải mượn tay cháu để đạt thành mục đích không?

Tề Lỗi:

“…”

Tề Lỗi chết lặng. Quả thật không cần! Nhưng đây không phải là dụng ý mà Chương Nam sắp xếp Lưu Ngạn Ba đến lớp thứ 14 sao?

Lẽ nào không phải?

Chương Nam thấy sắc mặt hắn có khác thường, khẽ cười một tiếng:

- Đừng khẩn trương, không phải dì đang trách móc cháu! Dì nói rồi, cháu làm đúng, giúp dì thanh trừ đám con sâu làm rầu nồi canh, chỉ là chưa đủ tốt.

Tề Lỗi thật sự trở nên nghiêm túc:

- Vậy dì nói kỹ càng một chút.

Chương Nam:

- Nói từ đầu đi, đầu tiên dòng suy nghĩ của cháu là đúng, phán đoán cũng rất chính xác.

- Dì không hề vứt bỏ lớp thứ 14, quả thật cũng là muốn mượn tay lớp thứ 14 để chấn chỉnh lại đội ngũ giáo viên, chấm dứt suy nghĩ tiêu cực của một số giáo viên.

- Mặt khác, dì cũng có dự định, để cháu tự tay tiêu diệt mấy người này.

Lúc này, lời nên nói, không nên nói, Chương Nam đều đang giải thích chi tiết cho Tề Lỗi.

Bà không phải đang nói rõ điều đúng và sai của Tề Lỗi, mà là đang dạy hắn.

- Dì có dự định, tại thời khắc cuối cùng, dạy cháu cách thanh trừ bọn họ như thế nào.

- Nhưng mà, góc nhìn của cháu vẫn quá nhỏ hẹp, không đủ toàn diện, cũng không đủ tỉ mỉ.

Tề Lỗi nghiêm túc lắng nghe, nhưng vẫn chưa hiểu rõ lắm:

- Hiệu trưởng, nếu cháu không làm sai, chỉ là không cần dì dạy, tự mình làm chủ. Không phải khá tốt rồi sao?

Chương Nam nhìn hắn, cuối cùng nói ra mấu chốt của vấn đề:

- Cháu làm quá nhanh.

Tề Lỗi:

“????”

Chương Nam:

- Có đôi lúc, làm nhanh, không nhất định là chuyện tốt.

“????”

- Không hiểu sao? Vậy nếu như dì nói với cháu rằng, thời điểm tốt nhất để những người Lưu Ngạn Ba này rời đi là khoảng cuối học kỳ một, cháu nghĩ thế nào?

Tề Lỗi lập tức lắc đầu:

- Không ổn! Rất không ổn! Cháu không muốn để cho bọn họ lại làm hại lớp thứ 14, mới mau chóng ra tay. Một học kỳ quá dài, chúng ta cần phải lãng phí một học kì cùng bọn họ sao?

Chương Nam nghe xong, cười khổ không biết nên nói gì, lại càng thêm nhu hòa:

- Đứa trẻ ngốc này, cái gì mà mấy đứa lãng phí thời gian với bọn họ?

- Là bọn họ lãng phí thời gian với mấy đứa.

- Vấn đề lớn nhất của lớp thứ 14 không phải có theo được tiến độ học tập hay không, giáo viên có dạy dỗ tốt hay không, mà là mấy đứa có muốn học tập hay không, có thể ở lại cấp 3 hay không!

Tề Lỗi:

“!!!”

Tề Lỗi dường như nắm được thứ gì, lại giống như không hiểu.

Chương Nam:

- Ngày đó tại nhà dì, dì đã nói với cháu, vấn đề của lớp thứ 14 không phải là học tập, mà là vấn đề về tinh thần.

- Nói bóng nói gió, thì điểm của mấy đứa dù rớt xuống một điểm hay cao thêm một điểm, không phải chuyện gì lớn. Chuyện lớn hàng đầu, là thái độ của bản thân các thành viên lớp thứ 14, còn có trở lực khách quan của gia đình.

- Không giải quyết những vấn đề này, chỉ có riêng giáo viên tốt cũng vô ích. Rất nhiều người vẫn như cũ sẽ bỏ dở nửa chừng không kiên trì đến cuối cùng.

- Cháu rõ chưa?

- Cho nên, dì mới sắp xếp cháu ở lớp thứ 14! Cháu là một con cá nheo, cũng là một đội kỵ binh, để những học sinh kém của lớp thứ 14 đoàn kết thành một sợ dây, đồng thời truyền cảm hứng cho những người mong muốn được thúc đẩy. Đây là ước định của dì và cháu, cháu quên rồi sao?

- Mà muốn đưa những vấn đề trẻ con này bện thành một sợi dây thừng đoàn kết, thật ra rất đơn giản, chỉ cần hai điều kiện.

- Một là người dẫn đầu phải có năng lực lãnh đạo, và có chung kẻ địch!!

“!!!!”

Trong đầu Tề Lỗi có tiếng vù vù, toàn bộ đã sáng tỏ.