Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chỉ nghe Chương Nam tiếp tục nói:

- Bây giờ tốt rồi, kẻ địch chung đó đã bị cháu đánh chạy trước, mà bây giờ cháu còn cách xa mục tiêu của mình lắm.

- Cháu chỉ là thủ lĩnh làm liều của bọn chúng, cùng cháu chống lại giáo viên, cùng cháu ngồi trên sân trường hút thuốc, la hét như điên! Nhưng còn lâu mới đạt đến bước vì một hành động, một câu nói của Tề Lỗi cháu mà buông bỏ bản thân, phấn đấu tiến bộ.

Tề Lỗi:

“…”

Chương Nam:

- Những chuyện này, giáo viên không có cách nào làm được. Học sinh và giáo viên có thiên hướng đối địch tự nhiên, dì có tìm giáo viên giỏi cho lớp thứ 14 đi chăng nữa cũng là vô ích, chỉ có cháu mới tiến vào trong nội bộ của chúng được.

Tề Lỗi:

“…”

Chương Nam:

- Từ góc độ của dì mà nói, tất nhiên hy vọng đám người Lưu Ngạn Ba biến khỏi Nhị trung càng sớm càng tốt. Bởi vì khi đó, dì liền có thể sớm mượn vấn đề để nói chuyện, bắt đầu chỉnh đốn đội ngũ giáo viên.

- Nhưng mà dì cảm thấy, cứ thả bọn họ đi như vậy có chút đáng tiếc, có thể lợi dụng một chút, cho cháu, cho lớp thứ 14 làm một cái bàn đạp. Nếu đặt loại người như Lưu Ngạn Ba ở trước mắt cháu, mà cháu còn không thể đem lớp thứ 14 bện thành một sợi dây thừng, thì đó chính là dì đã đánh giá sai năng lực của cháu!

- Đáng tiếc, cháu quá nhanh, thành tựu của dì, nhưng cháu lại tự mình đào hố. Nhiệm vụ dì giao cho cháu không những không hoàn thành, ngược lại càng trở nên gian nan.

- Đây chính là nguyên nhân tại sao mà dì nói tầm nhìn của cháu không đủ xa, tay vươn quá dài.

- Nếu như cháu có thể đứng từ góc độ toàn cục nhìn kĩ một lần, cháu liền sẽ phát hiện, Lưu Ngạn Ba tất nhiên ác, nhưng có giá trị lợi dụng, là một con dao trong tay cháu!

- Mà lúc nào thanh trừ Lưu Ngạn Ba, đó là việc của dì, không đến lượt cháu phải lo lắng, cũng không cần cháu nhúng tay. Cháu chỉ cần làm tốt chuyện bên trong nội bộ thôi, đứa trẻ à! Dùng năng lực lãnh đạo của cháu để làm lãnh đạo tinh thần cho lớp thứ 14!

Tề Lỗi:

"…"

Tề Lỗi muốn khóc!!!

Không đơn thuần chỉ là sự mất mát khi không nhận được bất kỳ lợi ích nào. Nhiều hơn đó là, người mẹ vợ này sao mà nghĩ nhiều quá vậy, quá đáng sợ rồi!

Kết quả Chương Nam lại bồi thêm một câu:

- Cháu suy nghĩ một chút, nếu không phải khai giảng ngày thứ sáu, mà là lúc lớp thứ 14 đã thật sự nằm trong tầm kiểm soát của cháu, lại phát giác ra một cảnh như hôm nay. Vậy sẽ có hiệu quả gì?

- Lớp thứ 14 sẽ gào khóc theo cháu xông về phía trước! Sẽ bất chấp tất cả mà chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng!

Tề Lỗi trực tiếp vò đầu! Ảo não vô cùng.

Có chút bướng bỉnh:

- Hiệu trưởng, dì không phải Gia Cát Lượng ở đây lừa cháu đó chứ? Sao mà cháu thấy khó tin như vậy?

Chính xác là hắn không tin, bà mẹ vợ cũng quá quỷ quyệt, như này ai chơi lại nữa?

- Cháu thật sự không tin!

Chương Nam:

- Cháu nên biết rằng, từ trước đến nay dì đều khinh thường việc lừa dối người khác.

Tề Lỗi:

- Vậy dì nói cho cháu, nếu như bây giờ cháu không mượn thế lực của phụ huynh, đuổi Lưu Ngạn Ba đi, sau một học kỳ, cũng giống dì nói, có chỗ đứng vững vàng ở lớp thứ 14, trở thành đứa trẻ cầm đầu.

- Nhưng khi đó nếu Lưu Ngạn Ba không phạm sai lầm gì lớn thì sao? Nếu như không đủ sai lầm để bị đuổi đi thì làm thế nào?

Đây là kẽ hở duy nhất mà Tề Lỗi có thể tìm thấy trong lời nói của Chương Nam.

- Đến lúc đó, phụ huynh đều được dì hoàn thành xong xuôi rồi, cũng đều thờ ơ, cháu lại náo loạn như thế này, nộp giấy trắng như thế này, vậy cũng là vấn đề của cháu, là lớp thứ 14 bọn cháu làm càn, căn bản không liên luỵ đến Hắc Quả Phụ. Đuổi không được bà ta, còn khiến mọi người xấu hổ!

Chỉ thấy Chương Nam liếc mắt nhìn hắn, ngược lại không vì hắn đặt biệt danh cho giáo viên mà trách mắng, chỉ nói:

- Không thể nào, đến lúc đó nhất định sẽ đi.

- Cháu nói nếu như!

- Không có nếu như.

- Đây là dì không phân rõ phải trái đúng không?

- Không phải không phân rõ phải trái, dì là nói, đây là chuyện của dì, cháu nghĩ dì không thể tìm được lý do sao?

- Vậy rốt cuộc là lý do gì, dì nói đi?

Chương Nam có chút nóng nảy, tên nhóc này, tranh cãi đúng không?

- Hối lộ cấp trên, kéo bè kết phái, tạo quan hệ thăng tiến. Tiền biếu và tình huống chi tiết, dì đã đệ trình lên Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật và Hội đồng Giáo dục. Bằng không thì cháu cho rằng, cục trưởng Trình tại sao lại ký tên cho Nhạc Nhạc?

“!!!!!”

Oh shittt!! Tề Lỗi sắp điên rồi.

Phục!

Phục thật sự!!

Mấy vị làm quan cũng dùng đầu óc như thế này sao?

Quá kinh khủng!

Hắn cho rằng tâm hồn 40 tuổi của bản thân, lại là làm tin tức, đã coi là một người có nhiều kinh nghiệm rồi? Nhưng so sánh với bà mẹ vợ, thật sự biến thành một đứa trẻ.

Hơn nữa, Tề Lỗi càng nghĩ càng kinh hãi, bởi vì hắn bén nhạy và phát hiện một chi tiết.

Nhìn Chương Nam giống như nhìn thấy quỷ:

- Chuyện, chuyện cục trưởng Trình kí tên cho Trình Nhạc Nhạc, dì biết?

- Biết.

- Biết cùng ngày?

- Đúng! Đêm cùng ngày đã biết rồi!

Tề Lỗi suýt chút nữa nhảy dựng lên:

- Vậy, vậy tại sao dì không ngăn cản cháu?

Dì đã sớm biết tất cả, dì đã biết một đêm trước khi lớp thứ 14 nộp giấy trắng, sau đó dì không ngăn cản cháu, bây giờ lại quở trách cháu làm không đủ tốt, logic gì vậy?

Chương Nam lập tức cho ra đáp án:

- Bởi vì có một số việc nói lí thuyết suông là vô dụng, chỉ có trải qua mới không phạm phải lần thứ hai!

Tề Lỗi:

“…”

Giống hệt như những lời Đường Thành Cương đã nói với hắn mấy ngày trước.

Tề Lỗi lần nữa lại ý thức được một vấn đề!

Đúng vậy, lần nữa!

Lần trước là đồng ý với Chương Nam đến lớp thứ 14, hắn cảm thấy mặc dù mình là người trùng sinh, nhưng vẫn không đủ, cần rèn luyện.

Mà lần này, hắn là rõ ràng biết bản thân thiếu sót ở chỗ nào.

Mặc dù hắn có hai mươi năm kinh nghiệm, linh hồn trung niên, nhưng chung quy là một người bình thường ở tầng lớp dưới, so sánh với những nhân sĩ giới thượng lưu này, kém quá xa rồi.

Nếu như chỉ là một Chương Nam, vẫn có thể tìm một lý do, mẹ vợ quả thật không phải người bình thường, không so được.

Nhưng mà, nếu như bố Đường chỉ mới nghe hắn nói vài câu, liền nhìn thông suốt vấn đề, chỉ có thể chứng minh, Tề Lỗi vẫn còn cách rất xa với độ cao đó.

Hơn nữa, Tài Vĩ mới vừa nói tới trực giác, thật sự chỉ là trực giác sao?

Vừa nãy hắn cho rằng đây chẳng qua chỉ là thói quen giả vờ giả vịt của Tài Vĩ mà thôi, nhưng mà bây giờ, Tề Lỗi thật sự không dám nghĩ như vậy, đặc biệt là câu kia: "Cậu rất may mắn, lớp 10 lại đụng phải Chương Nam", dường như cũng không phải vô nghĩa.

Má nó, cái này gọi là gì? Đối với một người trùng sinh mà nói, chính là hiện trường xã hội tính tử vong cỡ lớn!

Thế giới này, cường nhân quá nhiều.