Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 210. Khiến Tổ Chức Mất Mặt

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chương Nam nhìn Tề Lỗi, cho rằng hắn không cách nào tiêu hoá được những đạo lý cao thâm này, lại sợ hắn vì thế mà tinh thần sa sút.

Chầm chậm bước tới, ôn nhu nói:

- Đứa nhóc, dì biết cháu có thành kiến với dì, cho rằng dì đưa cháu đến lớp thứ 14 mục đích chủ yếu là tách cháu và Thiến Thiến.

- Thế nhưng, cháu trách oan dì rồi, dì là một người mẹ, nhưng ít ra trong trường học này, dì là một người giáo viên của nhân dân!

- Cháu là đứa trẻ rất có thiên phú, nói cháu có thiên phú lãnh đạo, cũng tuyệt đối không phải lời nói dối.

- Có điều, có thiên phú chỉ là một khởi đầu, chỉ là một khả năng có thể ưu tú hơn người khác một chút mà thôi.

- Thiên phú lãnh đạo của cháu là chỉ có thể lãnh đạo một đám đứa nhỏ ngốc, chỉ có thể lên kế hoạch cho một trại hè không cần phải chịu trách nhiệm, một cuộc nói chuyện cao cấp chỉ cần giả ngu là có thể hoàn thành, hay là tương lai làm quan một phương như chú Từ của cháu, hoặc càng có thành tựu hơn ông ấy! Đi tiên phong một thời đại!?

- Đó là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt. Điều này cần sự tôi luyện, mài giũa không ngừng nghỉ, cần sự vấp ngã, bò dậy, lại vấp ngã, lại bò dậy!

Nhìn xung quanh Nhị trung:

- Tại trong trường học này, đứa trẻ có thiên phú nhiều lắm, đáng tiếc phần lớn đều đang phung phí thiên phú!

- Mà điều dì có thể làm được, chính là trong phạm vi năng lực, giúp các cháu biến thiên phú thành năng lực, đây mới gọi là người giáo viên nhân dân!

Tiếp tục nói:

- Không nhiều người có thiên phú lãnh đạo, tại môi trường Nhị trung này, ngoại trừ hai con đường tắt là hội học sinh, ban cán bộ này ra, cơ hồ không có đất dụng võ.

- Mà cơ hội giống như lớp thứ 14, thật sự không nhiều.

Tề Lỗi càng nghe càng muốn khóc hơn:

- Hiệu trưởng, có phải cháu làm hỏng rồi hay không?

Chương Nam:

- Gọi dì đi! Coi như làm hỏng rồi.

- Cháu rất khó có thể tìm được một kiểu người giống như Lưu Ngạn Ba nữa, kẻ thù có thể khiến cháu trong vòng 4 ngày đứng vững ở lớp thứ 14, có lẽ cả đời này cũng không gặp được lần thứ 2.

Tề Lỗi muốn chết rồi.

Mà Chương Nam dường như cũng không tiếc nuối, nếu như Đường Thành Cương ở đây, cũng sẽ giống như bà, chỉ có động viên.

- Chuyện tốt, trải qua một lần, bảo đảm cả đời khó quên!

- Huống hồ, thông qua lần này, dì nghĩ cháu cũng nên học được cách nhìn nhận vấn đề từ góc độ toàn diện. Trước đó nếu như cháu đưa tầm nhìn ra xa một chút, xem kĩ càng hơn một chút, sẽ không có kết quả như hôm nay.

- Cũng nên hiểu rằng, ở vị trí nào thì nên làm chuyện đó, không nên vươn tay quá dài.

Tề Lỗi không nhịn được:

- Dì ơi, nhà dì đều lợi hại như vậy sao?

Thất vọng xót xa đập vô trán, nói một câu không đầu không đuôi:

- Khiến tổ chức mất mặt rồi!

Chương Nam cho là hắn đang nói đùa, nói tổ chức này là hắn và Chương Nam. Thật tình không biết, Tề Lỗi nói là tổ chức trùng sinh.

Nhớ tới từ khi trùng sinh làm được không ít chuyện, nhưng chuyện mất mặt cũng chẳng kém gì.

Trong nhóm người trùng sinh, người duy nhất bị bạo lực gia đình

Bây giờ lại trở thành người duy nhất được giáo dục đầu rạp xuống đất!!

Mất mặt!

Đối với cái này, mặc dù Chương Nam không biết hắn đang châm biếm cái gì, nhưng vẫn như cũ, vẻ mặt lộ ra vài phần đắc ý, trong nét tươi cười hoàn toàn chính là sự kiêu ngạo và khoe khoang:

- Thế nào? Hối hận rồi phải không?

Nếu nói Chương Nam trả thù Tề Lỗi vì đã ủi củ cải nhà mình, như vậy sẽ không ném Tề Lỗi vào lớp thứ 14, loại cách làm kia quá thấp kém.

Sự trả thù của bà thực ra là ngay lúc này!

Dùng hành động thực tế để nói cho Tề Lỗi, cậu còn quá non! Bây giờ chỉ cần Tề Lỗi tùy tiện trả lời một câu, bà liền sẽ lập tức phản công lại, nói cho hắn biết những thứ cần học còn rất nhiều, đừng lãng phí tâm tư ở chuyện như có như không, tình cảm nam nữ.

Càng đừng bắt nạt Thiến Thiến, người mẹ đây không dễ đối phó đâu?

- Hối hận rồi phải không?

Chỉ chờ Tề Lỗi đáp lại, để bắt đầu đợt ném bom tiếp theo.

Kết quả

Tề Lỗi tung ra một câu:

- Không hối hận!

Chương Nam suýt chút nữa nghẹn họng:

- Không, không hối hận!?

- Đúng!

Cùng lúc Tề Lỗi thất vọng buồn phiền, cũng nghĩ rõ ràng một đạo lý, Chương Nam quả thật là đang dạy hắn, nhưng chung quy Chương Nam không phải hắn! Càng không phải lớp thứ 14!

- Dì à. Thật sự không hối hận! Càng khó thì là càng khó thôi! Nhưng mà nếu được làm lại, cháu vẫn chọn thế này, nhất định phải khiến Lưu Ngạn Ba rời đi! Một ngày cũng không được ở lại thêm!

- Tại sao?

Tề Lỗi:

- Dì biết rõ chúng cháu hút thuốc ở sân trường, cũng biết rõ ngày đó Lư Tiểu Soái gào thét điên cuồng thì chắc chắn dì cũng nhìn ra trạng thái của lớp thứ 14 rồi chứ?

- Quá ngột ngạt. Có người căn bản không thể kiên trì!

Chương Nam:

“…”

- Cho nên cháu không hối hận, vậy càng khó khăn hơn. Nhưng mà, ít nhất là nhìn thấy một tia hi vọng, không phải sao? Một số người không phải cháu, cũng không phải là dì để có trái tim rộng lớn, có người dựa vào một tia hi vọng đó để sống tiếp. Nếu như không thể nhìn thấy, đời người xem như kết thúc rồi.

Chương Nam nghiêm túc lắng nghe, gật đầu:

- Điểm này, quả thật dì không suy nghĩ chu toàn.

Thấy ánh mắt Tề Lỗi có chút phức tạp, vốn định giáo dục thêm một làn sóng khác, kết quả lại bị chiếu tướng!

Do dự thật lâu:

- Lại dạy cho cháu một nguyên tắc quan trọng nhất!

Tề Lỗi:

- Nguyên tắc gì?

Chương Nam:

- Bất luận là làm chuyện gì, trước hết phải nghĩ đến đường lui, cũng chính là kế hoạch B!

Tề Lỗi không hiểu:

- Gì, kế hoạch B gì?

Chương Nam trừng mắt liếc hắn một cái:

- Chính là đừng hi vọng một đứa nhãi 16 tuổi có thể không phạm sai lầm!

Tề Lỗi:

“…”

Lúc này, một già một trẻ đã đi được nửa vòng sân trường Nhị trung, mắt thấy vẫn còn một đoạn nhỏ nữa là tới dãy phòng học phía Tây của lớp thứ 14.

Chương Nam thừa nước đục thả câu:

- Trước tiên không nói về kế hoạch B của dì, nếu như dì lại cho cháu một kẻ thù giống như Lưu Ngạn Ba, cháu đã nghĩ xong nên làm thế nào để lãnh đạo học sinh kém chưa?

Chương Nam vốn là không muốn nhiều lời, Tề Lỗi có ý nghĩ của riêng mình. Thực ra, đừng thấy bà đang không ngừng trách mắng Tề Lỗi, nhưng kỳ thực Chương Nam rõ ràng nhất, có thể làm được đến bước này đã tương đối khá rồi.

Đừng nói là một đứa trẻ, rất nhiều người lớn đều không có năng lực này.