Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chỉ dùng bốn ngày, liền khiến cho hơn 60 kẻ gây rối khó xử lý nhất đi theo hắn nộp giấy trắng, phá hoại giáo viên? Không dễ dàng.

Cho nên, không khách khí chỉ ra những điểm thiếu sót của Tề Lỗi, đồng thời Chương Nam cũng quyết định, vẫn nên hướng dẫn thoả đáng tiếp sau đây nên làm thế nào.

- Cháu nghĩ xong nên làm sao chưa?

Tề Lỗi suy nghĩ một chút, quả thật có một vài ý nghĩ.

Nhưng mà mẹ vợ nói đúng, không còn Lưu Ngạn Ba, dường như quả thật khó khăn không nhỏ.

Nghĩ một chút, đột nhiên muốn nghe ý kiến của mẹ vợ.

- Hay là, dì nói ý kiến của dì đi?

- Ừ.

Chương Nam trầm ngâm một chút, lại khôi phục sự tự tin, bày ra phong cách trưởng bối:

- Dì ấy, không thể ý kiến cụ thể, còn phải xem chính cháu phát huy.

- Nhưng mà…

Chuyển chủ đề:

- Có lẽ có thể cho cháu một chút gợi ý.

- Dì nói đi ạ.

- Kể cho cháu một câu chuyện.

- Được ạ!

Tề Lỗi lập tức đáp lời, nhớ tới câu chuyện Từ Tiểu Thiến kể cho hắn nghe.

Chương Nam đi về phía trước, một bộ dáng uyên thâm:

- Câu chuyện này rất có ý nghĩa.

- Ngày xưa có một ngọn núi, dưới chân núi có sai dịch của quan phủ cản đường, không cho người dân lên núi.

Tề Lỗi:

“…”

- Nhưng mà, có một người hái thuốc, nhất định phải lên núi. Ngày đầu tiên…

Tề Lỗi:

“…”

Nghe đến khuôn mặt đều tái rồi! Hai mẹ con dì không những thích kể chuyện, câu chuyện vẫn là một câu chuyện mà?

Nhưng mà, dụng ý của Chương Nam, Tề Lỗi hiểu rồi.

Vừa nghe xong câu chuyện, lập tức cướp lời!

- Câu chuyện này thật sự rất hay! Vô cùng có triết lý!

- Đối phó với sai dịch khác nhau sẽ có cách khác nhau, hơn nữa có rất nhiều cách, tìm ra một cách phù hợp nhất.

Chương Nam có chút cứng đờ, ngộ…. tính giác ngộ khá cao đó?

Nhíu mày:

- Cháu đã từng nghe rồi?

Tề Lỗi:

- Không có!

Chương Nam có chút thất vọng:

- Đúng vậy chính là ý này. Cháu quả nhiên là một đứa trẻ có thiên phú mà.

Tốt ạ, Tề Lỗi được khen có chút đỏ mặt.

Đã đi tới trước cửa lớp thứ 14, Chương Nam và Tề Lỗi tách ra.

- Bây giờ, dì lại cho cháu thêm một con dao, nhưng tuyệt đối đừng làm mất nó nữa đấy.

Chương Nam đi và quay lại, lúc này, lão Đổng nói chuyện tương đối với hội phụ huynh rồi, chỉ chừa lại vấn đề cuối cùng vẫn chưa tìm ra biện pháp giải quyết thoả đáng.

Thấy Chương Nam trở về, có phụ huynh táo bạo mở miệng:

- Hiệu trưởng Chương, chuyện bà làm thì không có gì để nói, nhưng tôi vẫn còn một chuyện, muốn nói ra, bà xem có thể thương lượng được hay không?

Chương Nam:

- Ngài nói đi.

Phụ huynh:

- Tôi sẽ hỏi một câu, tại sao 13 lớp khác đều ở toà nhà chính, chỉ có lớp thứ 14 ở dãy phòng phía tây?

Một tiếng vo ve, phía dưới truyền đến ý kiến thảo luận, vị phụ huynh này quả thật đã hỏi đến điểm mấu chốt.

Đối với cái này, Chương Nam cũng không giấu diếm:

- Thành thật mà nói, nguyên nhân chủ yếu là do thiếu hụt tài nguyên phòng học ở toà nhà chính. Do số lượng học sinh khối 12 quá đông nên một phần phòng học của lớp 10 và lớp 11 đã bị chiếm dụng.

- Nói lời thật lòng, chúng tôi cũng không muốn. Nhưng mà, mong mọi người hiểu cho, tình huống của lớp 12 tương đối đặc thù, trường học nhất thiết phải bật đèn xanh cho lớp 12, ưu tiên thỏa mãn nhu cầu của họ.

Giải thích rất đầy đủ, nhưng trong thâm tâm của một số bậc cha mẹ, họ vẫn không thể vượt qua rào cản đó. 

- Coi như lớp 10 phải có một lớp tới dãy phòng phía tây, vậy dựa vào cái gì mà phải là lớp thứ 14 chứ?

Điều kiện bên này quả thật rất tệ, thân làm cha mẹ, chẳng ai muốn con mình chịu tội.

Điều này, lão Đổng có chút không nói nên lời:

- Hách Tiểu Lục Nhi, em đừng làm càn làm bậy!

Tốt rồi, đặt câu hỏi này cũng là học sinh của lão Đổng, lão Đổng không chút khách khí với hắn ta.

- Cái này quả thật khiến cho trường học khó xử. Nếu như là lớp khác tới, những phụ huynh khác cũng sẽ đến tìm chúng tôi, nói chúng tôi phân biệt đối xử giống mọi người vậy, vậy anh nói xem nên xử lý thế nào?

Vị phụ huynh họ Hách kia bỗng chốc liền không nói nữa, không phải hắn ta không có lí lẽ, là tại lão Đổng này không có lí lẽ, ai bảo người đó là thầy giáo của hắn ta chứ?

Đối với cái này, Chương Nam đến nghĩ cũng không nghĩ. Trên thực tế, bà đã sớm biết sẽ có phụ huynh lấy chuyện này ra nói, hơn nữa đã sớm có chuẩn bị.

Chẳng những có chuẩn bị, hơn nữa thứ chuẩn bị chính là thứ cùng Tề Lỗi nói, đó là đưa cho Tề Lỗi con dao thứ 2.

- Như vậy đi!

Chương Nam tiếp tục câu chuyện:

- Tôi nghĩ đến một phương pháp giải quyết, mọi người xem thử xem có thể hay không?

Nói xong, Chương Nam quay đầu nói sau lưng Lưu Trác Phú:

- Tiểu Lưu, thầy đi gọi thầy Vương của lớp 7/6 sát bên cạnh qua đây.

Lưu Trác Phú không biết hiệu trưởng Chương muốn làm gì, nhưng vẫn là ngoan ngoãn đi gọi người.

Không đầy một lát, thầy Vương lớp bên cạnh tiến vào phòng học:

- Hiệu trưởng Chương, bà tìm tôi có việc à?

Chỉ thấy Chương Nam nở nụ cười nhạt, nhìn về phía thầy Vương chủ nhiệm lớp 7/6 và Ưng Quốc Thần chủ nhiệm lớp 10/1.

- Hai người các anh bây giờ liền trở về, tổ chức cho cả lớp chuyển phòng, lớp 10/1 và lớp 7/6 đổi phòng cho nhau!

“…”

“…”

“…”

Lời vừa nói ra, khuôn mặt của tất cả phụ huynh tối sầm, không ngột chết.

Không đưa lớp thứ 14 về toà lầu chính, mà đưa sang lớp bên cạnh? Điều này còn có thể đưa ra lý do gì được nữa?

Chỉ là, bà đây cũng quá tàn nhẫn rồi phải không? Thà điều lớp thứ 1 từ toà lầu chính ra, cũng không đưa lớp thứ 14 quay về?

Mà ngoài cửa sổ, Tề Lỗi đang vểnh tai lên nghe, vừa nghe mẹ vợ nói chuyển lớp thứ 1 qua đây, cả người đều ngơ ngẩn.

Chỉ có thể nói, mẹ vợ tàn nhẫn! Dì thật sự tàn nhẫn đó! Tôi đây là trêu chọc vào thứ gì vậy?

Người mẹ vợ này, thật sự không thể trêu vào!

Hắn vốn cho rằng, Chương Nam nói sẽ lại cho hắn một con dao, lại đứng lên chống lại kẻ thù, sẽ là loại giáo viên có tật xấu nào đó.

Nhưng hắn có nằm mơ cũng chẳng ngờ, Chương Nam gửi kẻ địch là lớp thứ 1 đến đây!

Nghĩ đi, lớp 10/1 đang ở lầu chính êm đẹp, đắm mình trong ánh mặt trời, hát hò, vui vẻ làm thủ lĩnh của cả khối.

Kết quả, đột nhiên có một ngày, đến với một đám thổ phỉ, bởi vì đám học sinh cặn bã lớp thứ 14 bọn mày làm trò yêu ma, bị liên luỵ, nhà cũng bị mất, vô duyên vô cớ bị đày đến dãy phòng phía tây cũ nát.

Mẹ nó, vậy không phải sẽ hận chết đám học sinh cặn bã lớp thứ 14 sao?

Đừng nói thành tích học tập của lớp người ta có thể đè bẹp mặt mũi của lớp thứ 14, nghiền nát bét!

Chỉ cần khạc nhổ từng miếng và ánh mắt, là đủ để lớp thứ 14 uống một trận!

.