Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cơn tức giận của các phụ huynh đã được Chương Nam điều khiển trong nháy mắt, cuối cùng đều hài lòng quay về.
Trước khi đi còn không quên đưa ra lời nhắc nhở với bọn nhóc lớp 10/14 đã thắng trận ở cửa và có tinh thần cao.
- Lần này xem bọn mày còn nói gì nữa!!?
- Có thầy cô tuyệt vời nhất! Có lớp học đồng hành tuyệt vời nhất!
- Nếu còn không chăm chỉ học, về nhà xem tao xử tụi mày như thế nào!
Nhưng mà cái đám này sẽ lắng nghe sao? Giờ lớp bọn họ thực sự rất trâu bò. Xử lý cô giáo chủ nhiệm, loại bỏ toàn bộ các giáo viên bộ môn, hiện tại cả đám đều ở trên mây hết rồi.
Thậm chí có người còn đang suy xét, mấy giáo viên mới nên thành thật một chút, nếu dám gây chuyện, xử luôn.
Lúc này, họ như những con bò tót trong cuộc chiến, giành lại “cảm giác tồn tại” và ngây thơ nghĩ rằng thế giới thực sự nằm dưới chân mình.
Đáng tiếc là cái ý nghĩ vừa ngu ngốc vừa coi thường kia chỉ tồn tại trong hai phút.
Đúng vậy! Thêm một giây nữa sẽ thành tham vọng.
Ngay sau khi phụ huynh ra về, cô hiệu trưởng cũng rút lui, đám học sinh vui vẻ trở lại lớp học.
Sau khi vào lớp, vừa lúng túng vừa vặn vẹo, giống như vẫn còn được nuôi thả như trước kia, không hề để ý đến Lưu Trác Phú đang đứng trước bàn một.
Ngay cả kẻ hung ác, nghe tin phải sợ mất mật như Hắc Quả Phụ đều bị bọn họ chém giết, thì nói chi đến ông thầy giáo bé nhỏ kia?
Đổng Vĩ Thành lặp lại thủ đoạn cũ, rụt cổ, hất cằm lên với vẻ mặt láo lếu.
- Thầy.. thầy tiết, tiết, tiết, tiết, tiết này là tiết, tiết hóa. Thầy, thầy dạy gì thế ạ?
Thật ra cậu ta biết đây là giáo viên Ngữ văn. Hàm ý là tiết hóa, giáo viên Ngữ văn vào đây làm gì?
Về phương diện này, thái độ Lưu Trác Phú cực kỳ điềm nhiên, gió thoảng mây trôi, chắp tay sau lưng. Cười nhìn Đổng Vĩ Thành:
- Em tên Đổng Vĩ Thành, được đặc cách nhập học. Đúng không?
Đổng Vĩ Thành nhướng mày, thầm nghĩ: Ồ, biết... biết nhiều đấy nhỉ?
- Thầy, thầy xem thường thường... học sinh đặc cách nhập học hả? Thành, thành, thành tích của em tốt, tốt lắm đấy, thi tuyển sinh vào lớp 10 còn được ba, ba trăm, trăm bảy mươi điểm!
- Ha ha ha ha!
Mấy người ngồi ở cuối lớp, Phương Băng, Kỳ Tuyết Phong, Hách Đồng và Lưu Lâm đều không nhịn được mà cười ồ lên.
Tốt cái con khỉ! Trong lớp, Dương Kim Vĩ đứng nhất từ cuối lên, Vương Đông đứng thứ hai, thành tính của Đổng Vĩ Thành xếp thứ ba, đương nhiên là tính từ dưới lên.
Nếu là một giáo viên khác có lẽ đã bùng nổ từ lâu rồi. Đáng tiếc đây là thầy Lưu!
Vẫn không có sóng gió, khi mọi người về chỗ ngồi, ánh mắt thầy quét qua lớp, cuối cùng dừng lại trên người Tề Lỗi.
Lưu Trác Phú cười híp mắt nhìn Tề Lỗi, khiến trong lòng Tề Lỗi hồi hộp không thôi, sao cứ có cảm giác không tốt vậy nhỉ?
Đột nhiên, Lưu Trác Phú móc ngón tay về phía Tề Lỗi:
- Đi cùng thầy.
Tề Lỗi tái xanh cả mặt.
Trong phút chốc, nét mặt những học sinh tràn đầy vẻ nghi ngờ, cả lũ im lặng.
Đổng Vĩ Thành cũng sững sờ tại chỗ, trong lòng thầm nói, chuyện gì xảy ra vậy? Không dưng gọi "đầu đàn của lớp" làm gì?
Đúng vậy, Tề Lỗi không phải là lớp trưởng, cho nên Phương Băng đã đặt biệt danh khác cho hắn là "đầu đàn của lớp".
Lúc này, Lưu Trác Phú đã quay lưng bước ra khỏi cửa. Tề Lỗi không thể không lúng túng đi theo.
Tất cả mọi người trong lớp 10/14 đều nhướng tai và căng cổ lên lắng nghe màn đối đầu kinh thiên động địa đầu tiên giữa giáo viên chủ nhiệm mới và đầu đàn của lớp.
Đừng quên là cuộc đối đầu đầu tiên của Tề Lỗi và Hắc Quả Phụ là cách đây vài ngày. Hắc Quả Phụ không chiếm được chút hời nào, mà còn bị đầu đàn của lớp đánh bại.
Tất cả mọi người mơ hồ có chút hưng phấn, không biết lần này, Lưu Trác Phú sẽ bị đầu đàn của lớp thu phục thế nào.
Không một ai nghĩ đến, câu đầu tiên vừa rồi có hơi sai sai rồi.
Bên ngoài, đầu đàn của lớp phát ra một câu với giọng điệu nịnh nọt:
- Thầy Lưu, trùng hợp ghê!
"…"
"…"
Lớp 10/14, người này nhìn người kia, người kia nhìn người nọ, thầm nghĩ, không phải chứ? Sao chưa bắt đầu mà đã sợ người ta rồi?
Còn chưa hình dung ra chuyện gì thì đột nhiên nghe thấy tiếng quát lớn của Lưu Trác Phú vang vọng khắp nơi.
- Ai cười đùa với cậu hả? Tôi nể mặt cậu quá rồi hay gì mà còn dám chơi xấu thầy cô? Cậu còn có chút gì gọi là tôn sư trọng đạo không hả?
...
- Tôi không cần biết lý do của cậu là gì. Nếu giáo viên làm không đúng, phụ huynh có thể báo cáo, hiệu trưởng có thể đuổi việc, nhưng không đến lượt cậu xen vào!!!
...
- Sao vậy? Còn định vặn lại cả tôi à?
- Vậy thì cứ chống đối đi! Tôi ở chỗ này, thử cho tôi xem nào?
"…"
Chửi xối xả vào mặt Tề Lỗi, từ đối đầu với giáo viên đến kích động phụ huynh; từ việc không học hành trong kỳ nghỉ hè đến mức độ cục súc khi không buộc dây giày, cả phòng học đều ú ớ không hiểu chuyện gì.
- Trời đất! Vãi! Dữ vậy trời?
Đổng Vĩ Thành hơi hoảng hốt, mình có phải đã bốc đồng rồi không? Người người, người… Người này hình như không dễ gây vào? Đầu đàn của lớp sắp bị chết chìm trong đống nước bọt rồi kìa!
Cậu ta "bơi" đến bên cạnh Ngô Ninh, với một tiếng run rẩy:
- Anh Ninh. Ý anh là gì? Chuyện này có vẻ không dễ xử lý?
Đột nhiên hắn ta không hề nói lắp tí nào.
Ngô Nhinh trợn tròn mắt:
- Mày còn muốn xử ông ta? Cút cút cút cút, cứ ngồi yên một chỗ đi! Đó là khắc tinh của đầu đàn đấy.
Ngay khi lời nhận xét này được đưa ra, không chỉ Đổng Vĩ Thành hoảng sợ mà cả lớp đều hoảng sợ. Đầu Đá hung ác như vậy mà còn có khắc tinh ư? Vậy cứ thành thật một chút đi!
Mà bên ngoài vẫn chưa dừng lại:
- Ban nãy cái cậu Đổng Vĩ Thành kia, là cậu bảo cậu ta làm thế à?
Tề Lỗi:
- Không. Thật sự không phải!
Lưu Trác Phú nói:
- Dù có phải hay không thì tôi đều coi là như vậy. Sau này trong lớp còn có ai vi phạm, tôi sẽ không phạt bọn nó, mà tôi sẽ phạt cậu!
Tề Lỗi lo lắng:
- Thưa thầy, thầy thế này thì vô lý quá?
Lưu Trác Phú:
- Vô lý? Tôi thấy cũng có lý mà. Cậu có ý kiến gì à?
- Giờ tôi phải đi họp đây, cậu cứ liệu mà làm đi. Tôi trở lại mà còn bộ dạng như này, thì không xong với tôi đâu!
Nói xong, Lưu Trác Phú thu tay về, lững thững rời đi.
Khi đi ngang qua cửa sổ, còn không thèm nhìn vào bên trong, khí tức khác thường.