Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau đó, Tề Lôi chán nản quay trở lại phòng học, đối mặt với ánh mắt ngơ ngác của cả lớp, đột nhiên ném sách bài tập về phía Đổng Vĩ Thành:
- Sau này mày bớt nói chuyện đi!
Đổng Vĩ Thành cũng không nói nên lời, cả người đều khẽ run:
- Tao, tao, tao, tao, tao cũng không ngờ là ông thầy này ác thế!
Khiến cả lớp đều vui vẻ, Phương Băng khom người đi sang:
- Chuyện này không phản được sao? Như vậy không phải là quá xem thường đầu đàn lớp mình à!
Tề Lỗi cạn lời, cậu phản thành thói quen rồi à?
Hét lớn với cả lớp:
- Nếu ngay cả chuyện này cũng muốn làm phản, thì sau này sẽ không còn ai thèm quan tâm đến chúng ta nữa đâu!
- Ồ.
Phương Băng rụt cổ, lui về sau, vừa đi vừa nói:
- Không phản thì thôi! Mày coi mày kìa, bị ăn chửi của thầy chủ nhiệm, trút giận lên người bọn tao làm quái gì?
Tất cả mọi người đều không ai quan tâm cậu ta, nhưng trong lòng cũng hơi hiểu.
Việc này không dễ xử lý, phải ngồi yên vài ngày để xem tình hình rồi bàn sau.
Được rồi.
Thực ra những gì mọi người nghe được chỉ là một phiên bản rút gọn.
Cuộc đối thoại thực sự là như thế này:
Tề Lỗi (lớn tiếng):
- Thầy Lưu, trùng hợp ghê.
Lưu Trác Phú (nói nhỏ, âm mưu):
- Đừng nói nhảm, lớp này kiểu gì đấy?
Tề Lỗi (nói nhỏ, thông đồng):
- Một đám gai, không dễ xử lý lắm.
Lưu Trác Phú (nói nhỏ, lo lắng):
- Vậy công việc này của thầy không dễ dàng bắt đầu chút nào! Phải làm gì đây
Tề Lỗi (nói nhỏ, cạn lời):
- Thầy Lưu, thầy giả nai thế, có âm mưu gì thì cứ nói thật ra đi.
Lưu Trác Phú (nói nhỏ, lộ nguyên hình):
- Lấy em ra lập uy được không?
Tề Lỗi (nhỏ giọng, ủng hộ chính nghĩa):
- Cái này... Có thể có!
Lưu Trác Phú vừa nghe vậy hét lên một tiếng, cực kỳ hung ác: - Ai cười đùa với cậu!? Cậu đủ lông đủ cánh rồi hả? Còn chơi xấu cả giáo viên cơ à?
"..."
Chà, lớp 10/14 ngây thơ và đáng thương đã bị chính đầu đàn của lớp cùng thầy chủ nhiệm đánh lừa.
Khi Lưu Trác Phú trở về sau cuộc họp, đã là tiết học cuối cùng của buổi sáng.
Hôm nay là Chủ nhật, buổi chiều không có tiết học.
Trường Nhị Trung thực hiện chế độ “nghỉ hàng tháng”, nghĩa là trong ba tuần đầu mỗi tháng, chỉ nghỉ buổi chiều Chủ nhật, nghỉ nửa ngày trong tuần.
Tuần thứ tư, kỳ nghỉ lễ bắt đầu từ chiều thứ sáu, kéo dài hai ngày rưỡi, để thuận tiện cho học sinh nội trú mỗi tháng về quê một lần.
Vì vậy, sau khi học xong buổi học cuối cùng sẽ không cần đến nữa.
Còn lớp 10/14, buổi sáng không nghiêm túc lên lớp, buổi học cuối cùng cũng không phải là tiết học của thầy chủ nhiệm, mọi người về tự học.
Khi Lưu Trác Phú bước vào lớp học, ông cảm thấy rõ ràng đã khác hẳn so với ban đầu, chúng không còn chống đối như trước nữa mà trông khá là thành thật.
Ừ thì đầu đàn của lớp đã bị xử lí rồi, mấy con tiểu hồ ly cũng không ngu, thêm nữa, giáo viên chủ nhiệm mới này cực kỳ "trượng nghĩa", cả lớp vi phạm không phạt mà chỉ phạt đầu đàn của lớp, kiếm đâu ra chuyện tốt như vậy chứ?
Cơ mà, ngày đầu mà, giữ mặt mũi cho đầu đàn của lớp, sau này còn nhiều cơ hội.
Lưu Trác Phú đặt giáo án lên bàn giáo viên và nhìn lướt qua cả lớp, ông có vẻ khá hài lòng với biểu hiện của mọi người.
Cũng không có lời thừa thãi nào. Điều đầu tiên là điều chỉnh chỗ ngồi. Tất cả những học sinh mà Lưu Ngạn Ba xếp ở bàn một đã được chuyển trở lại chỗ ngồi ban đầu của chúng và xếp chỗ ngồi chỉ dựa trên chiều cao một cách công bằng.
Sau đó.
- Ban cán sự lớp do giáo viên chủ nhiệm cũ bổ nhiệm sẽ được điều chỉnh lại.
Mọi người nghe xong đều tự nhủ trong lòng, thật giống hoàng đế cùng cận thần!
Đáng tiếc cái gọi là sự điều chỉnh của Lưu Trác Phú đã trở nên gay gắt hơn, tất cả các ban cán sự ban đầu đã bị bãi bỏ.
Cả lớp bắt đầu bầu cử:
- Không quan trọng thành tích học tập, chỉ cần bạn nào muốn và được những bạn khác phục tùng, bạn đó có thể làm lớp trưởng của lớp này.
- Thật, thật ạ?
Đổng Vĩ Thành không ngừng mở miệng:
- Vậy, vậy thì em có thể làm lớp trưởng không?
Lưu Trác Phú trừng mắt nhìn cậu ta nhưng lại nói:
- Chỉ cần em hết bị nói lắp là được!
Đổng Vĩ Thành nghe xong, ôi vãi? Được thật?
- Vậy thì thưa thầy, miệng em thật ra khá sắc bén, không bị nói lắp đâu. Thầy không tin thì để em đọc một bài vè đọc nhịu cho xem. Ăn nho thì không nhổ vỏ nho, không ăn thì nhổ vỏ nho!
"..."
"..."
Cả lớp trợn tròn mắt, lưu loát phết chứ đùa, không thở gấp luôn.
Đáng tiếc là sau khi kêu to xong, Đổng Vĩ Thành chưa kịp đắc ý , Vương Đông ở phía sau cuộn sách bài tập lại, bóp một cái rồi đập cậu ta.
- Dừng lại!
Phương Băng cũng nhìn chằm chằm:
- Mày định làm phản hả con?
Đổng Vĩ Thành xoa sau đầu:
- Tao không làm lớp trưởng, thế tao làm lớp phó cho thoả nguyện thì sao?
Về việc lớp trưởng là người nào, cả lớp không ai có ý kiến gì
Chỉ thấy 63 ngón tay đồng loạt chỉ vào Tề Lỗi.
Về vấn đề này, Tề Lỗi cũng khiêm tốn:
- Đừng chọn tao, tao không muốn làm!
Phương Băng liền phun ra một câu:
- Đừng đấu tranh nữa, chấp nhận đi!
Tài Chính cũng rất tích cực:
- Đúng vậy ! Mày vờ vịt ấy hả?
Hắn ta sợ chủ nhiệm lớp mới sẽ giống như Lưu Ngạn Ba, là một kẻ xu nịnh, bầu hắn ta làm lớp trưởng một lần nữa.
Cuối cùng, Lưu Trác Phú cũng làm theo ý muốn của "dân", cho Tề Lỗi làm lớp trưởng của lớp 10/14.
Điều này đã giúp ông tăng thêm một ít điểm trong trái tim của học sinh lớp 10/14.
Sau đó, các cán bộ lớp khác cũng được bầu chọn.
(*Từ giờ trở đi, chức vụ trong lớp sẽ gọi là "lớp phó" thay vì "bí thư" như trước nhé. Xin lỗi mọi người vì sự bất tiện này)
Một số không thay đổi, chẳng hạn như Trình Nhạc Nhạc, vẫn là lớp phó.
Ai cũng nghĩ lớp mình chỉ có một bông hoa này, còn khá là nam tính nữa chứ, rất hiếm, làm lớp phó cũng được.
Một ví dụ khác là Ngô Ninh, người vẫn là lớp phó học tập. Học sinh giỏi nhất lớp 10/14 là Chu Chi Châu, nhưng tiếc là cậu ấy lại nghiện tiểu thuyết và truyện tranh, hoàn toàn không muốn làm.
Một số đã thay đổi, chẳng hạn như Vương Đông, Tề Lỗi đề xuất để cậu ta làm lớp phó thể dục.
Không phải là không có cơ sở, người ta nói rằng Vương Đông đã đứng nhất ở nội dung 100 mét, 200 mét, nhảy cao và nhảy xa ba năm liên tiếp trong đại hội thể dục thể thao của trường Tam Trung.
Giải quyết xong chuyện này thì còn nửa tiết học, ai cũng tưởng là sẽ tự học, hoặc là giáo viên chủ nhiệm mới sẽ nói nói mấy câu động viên vô ích.
Không ngờ Lưu Trác Phú nhìn đồng hồ, đưa ra mệnh lệnh ngắn gọn.
- Học sinh trực nhật ở lại, những bạn khác tan học!
"…"
"…"