Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mọi người đều tưởng mình nghe lầm, thầm nói, ông thầy này được đấy! Hiểu chuyện đấy!!

Đừng thấy đó chỉ là nửa tiết học, nhưng bạn có biết với học sinh điều gì là sướng nhất không?

Đầu tiên, tất nhiên là kỳ nghỉ.

Thứ hai, không phải là tiết thể dục, mà là khi các lớp khác vẫn ở trong lớp mơ mơ hồ hồ và bị giáo viên chi phối, còn bọn họ có thể ném cặp sách, hát ca, nhộn nhịp chạy ra ngoài cổng trường.

Chậc chậc, đôi mắt ghen tị đó chắc chắn có thể thỏa mãn sự phù phiếm của hầu hết bọn học sinh.

Khi lớp 10/14 phấn khích lao ra khỏi phòng học thì bắt gặp bọn súc vật lớp 10/1 đang "chuyển nhà".

Người người đeo cặp, ôm sách và đang tiến về phòng học ban đầu của lớp 9/6!

Bọn họ nghĩ gì, ghét gì, họ không biết và cũng chẳng quan tâm.

Dù sao thì đám cầm thú lớp 10/14 vừa nhìn liền thấy rất thoải mái, cuối cùng cũng có bạn đồng hành!

Phương Băng khoác vai bá cổ mấy người, cùng xem náo nhiệt, bình luận lớp kia.

Không nhìn thì không sao, vừa nhìn, Phương Băng liền cảm thấy mất cân đối.

- Má, không phải nói đó là lớp mũi nhọn sao? Sao cứ như tham gia cuộc thi sắc đẹp thế nhỉ?

...

Hách Đống bên cạnh:

- Mẹ nó! Vô lý vãi, sao có lắm gái xinh thế không biết!

Lớp 10/1 quả thực có rất nhiều bạn nữ xinh đẹp, vừa có nhan sắc vừa có khí chất, đã thế còn học giỏi nữa chứ.

Khiến bọn lớp 10/14 thấy mà tự ti:

- Mợ nó, cái thói đời gì vậy chứ!?

Phương Băng chỉ vào một trong những cô gái dễ thấy nhất, có khả năng cạnh tranh đỉnh cao về ngoại hình nhất khối 10. Đôi mắt nhìn thẳng:

- Bạn đó, cái bạn tóc ngắn kia! Má, anh rung động rồi đấy.

Hách Đồng thấy vậy:

- Đừng giành! Tao chấm bạn đó rồi nha!

Phương Băng:

- Gây thù à?

Hách Đồng:

- Sao? Thử cố gắng xem nào?

Hách Đồng cũng đến từ Cáp Nhĩ Tân, và có mối quan hệ tốt nhất với Phương Băng.

Hai người có thể gọi là đã chẳng biết xấu hổ nữa rồi.

Trương Tân Vũ bên cạnh thì lắc đầu cạn lời, song không nói gì.

Kết quả, Lư Tiểu Soái tiến lên bình luận:

- Hai bọn mày đúng là hết nói nổi.

Phương Băng hất tóc:

- Anh là một người đàn ông đẹp trai, rất có triển vọng.

Lư Tiểu Soái:

- Hay là cá cược đi, nếu bạn đó nhìn mày thêm một cái thì coi như tao thua!

Phương Băng làm sao có thể chịu được điều này:

- Mày xem thường ai?

- Có cá cược không?

- Cược!

Lư Tiểu Soái lại nhìn về phía Hách Đồng:

- Còn mày? Nếu nhìn mày một cái sẽ thắng 5 tệ.

Hách Đồng nghĩ, nếu là đối thủ thì không có hy vọng, nhìn một cái chắc là không thành vấn đề chứ nhỉ?

 

- Cá cược!!

Lư Tiểu Soái:

- Đừng chỉ nói mồm thôi, mau lấy tiền ra đi chứ!

Trong khi nói, cậu ta tự lấy ra trước 10 tệ, Phương Băng và Hách Đồng cũng không yếu thế, mỗi người lấy ra 5 tệ.

Kết quả, Lư Tiểu Soái cướp lấy rồi đi luôn:

- Cảm ơn nha!

Hai người ngớ ra:

- Ý, ý gì đây? Còn cướp của nữa à?

Nhưng Tưởng Hải Dương lại từ phía sau đi tới, túm lấy hai người bọn họ, lắc đầu thở dài:

- Cưng đáng thương quá, thế là thua mất 5 tệ rồi? Có tiền thì đưa cho tao? Tao còn cảm ơn mày đấy!

Phương Băng:

- Cái thằng mất dịch đó cướp đi đấy!

Tưởng Hải Dương không chịu nổi nữa, hất cằm chỉ vào cô gái tóc ngắn:

- Giới thiệu chút, đó là con gái rượu của hiệu trưởng Chương đấy.

Phương Băng:

"!!!"

Hách Đồng:

"!!!"

Mẹ, sao không nói sớm.

Thôi, tốt nhất không nên nhìn, quá đáng sợ.

Ngay lập tức phản ứng lại, bị Lư Tiểu Soái gài rồi, phút chốc định chạy theo đánh người.

Nhưng Tưởng Hải Dương kéo lấy hai người bọn họ:

- Đừng đi, tao còn chưa nói xong mà!

Lọt vào tai hai người họ:

- Đó không chỉ là con gái rượu của hiệu trưởng Chương, mà còn là chị dâu của lớp này nữa đấy.

Bộ não của cả hai không đủ dùng, không load kịp:

- Sao lại gọi là chị dâu của lớp?

Đang sững sờ, cô gái tóc ngắn đã đi tới cửa lớp 10/14, Tề Lỗi vừa ra khỏi lớp, hai người đã chạm mặt trực tiếp.

Vì quá đông người, Từ Thiến không thể đi qua dòng người đang xếp hàng để nói chuyện với Tề Lỗi, chỉ làm động tác ra hiệu gọi điện rồi lại vẫy tay với Tề Lỗi.

Ý là chiều gọi điện thoại, cậu đi trước đi.

"…"

"…"

Phương Băng và Hách Đồng nhìn thấy hết tất cả, cuối cùng cũng hiểu tại sao lại gọi là chị dâu của lớp.

Cũng không đuổi theo Lư Tiểu Soái nữa. Thua mất 5 tệ này, không hề uổng phí.

Phương Băng như chết cha chết mẹ, giơ ngón tay cái lên cho Tề Lỗi, nở một nụ cười xấu xí hơn cả khóc:

- Mày ác thật! Đù má mày ác thật đấy!! Ngay cả con gái rượu của hiệu trưởng mà cũng ra tay được?

Hách Đồng:

- Anh Đầu, Đầu, Đầu Đá, trâu, trâu, trâu trâu bò vãi!

Nghe mà Tề Lỗi thấy hơi đau đầu, học theo Đổng Vĩ Thành, nhiều người trong lớp cũng bắt đầu nói lắp theo.

Điểm mấu chốt là chuyện nói lắp của cậu ta là một bí ẩn. Không ai biết khi nào cậu ta sẽ nói trôi chảy và khi nào sẽ bị nói vấp.

Mà Tưởng Hải Dương đã vứt bỏ Phương Băng và Hách Đồng, đuổi kịp Lư Tiểu Soái:

- Chia đều, cho tao 5 tệ đi!

- Này.

Trương Tân Vũ thở dài, cảm thấy hơi tội nghiệp cho Phương Băng và Hách Đồng, vỗ vỗ hai người bọn họ:

- Quen là được.

Nói xong thì chạy vọt đi bắt kịp Lư Tiểu Soái và Tưởng Hải Dương, giật lấy 5 tệ còn lại của Lư Tiểu Soái:

- Tao cũng có một phần!

Lư Tiểu Soái:

"…"

Còn tao thì sao?

----

Ba thằng về tới nhà, Đường Tiểu Dịch và Ngô Ninh ăn vội mấy miếng cơm rồi chạy sang tiệm nét của nhà Triệu Na.

Bây giờ đang được Tề Quốc Đống trông coi, nhưng không thể thường xuyên đi được nên chỉ khi tới ngày nghỉ mới có thể quang minh chính đại đi đến.

Tề Lỗi không đi, vốn dĩ hắn muốn gọi cho Từ Thiến nhưng khi mới ăn xong, bố Đường đã gọi tới.

- Buổi chiều không có tiết hả?

Tề Lỗi:

- Vâng ạ! Bố Đường, chiều nay bố có về không? Bố con mình nói chuyện đi.

Sau cuộc trò chuyện thân mật với Chương Nam, Tề Lỗi thực sự nhận ra rằng, nói chuyện với một người sâu sắc như vậy sẽ hiểu được rất nhiều điều.

Bố Đường trước đây cũng đã nói là sau chuyện này sẽ nói chuyện rõ ràng với Tề Lỗi, lúc này Tề Lỗi khá mong chờ.

Tiếc rằng:

- Buổi chiều à.

Đường Thành Cương do dự:

- Thời gian này bố bận lắm. Ngày mai bố với bố Ngô phải đi Cáp Nhĩ Tân, vài ngày nữa mới về.

Dạo này đúng là rất bận, ba ông bố gần như chẳng có thời gian để ngủ, ba bà mẹ thì tan ca cái là sang nhà máy nhựa để phụ giúp. Mẹ Thôi làm nội trợ hơn mười năm cũng bị gọi đi.

Đường Thành Cương suy nghĩ một lúc:

- Không thì chiều nay con đến nhà máy đi? Hai ta nói chuyện.

- Được ạ!

Tề Lỗi sung sướng đồng ý rồi đặt điện thoại xuống.

Gọi điện trước cho Từ Thiến. Hai người chỉ nói chuyện một lúc, Từ Thiến nghe nói buổi chiều Tề Lôi có chuyện nên cũng không định gặp nhau. Dù sao thì bây giờ chỉ cách nhau có một bức tường, sau này có thể gặp mỗi ngày.

Cúp điện thoại, trước hết Tề Lỗi đi vào phòng bếp, cho vào túi rất nhiều món ăn trưa, sau đó đạp xe đến nhà máy nhựa.