Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Không còn cách nào, giáo viên hậu cần bắt đầu tìm kiếm nó từ dãy nhà phía nam. Tìm từ lớp này sang lớp khác.
Ông muốn nhìn xem, tên khốn kiếp nào dám trộm đồ của trường học?
Tìm kiếm gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng tìm được lớp thứ 14 ở đầu dãy nhà phía tây.
Kết quả
Được rồi!
Tìm thì tìm thấy rồi. Nhưng không thể lấy lại nó.
Bố của Vương Đông làm việc vốn rất nhanh nhẹn. Hơn nữa Phương Băng như một tên trộm đã bí mật cầm ghi lò và vòng lò trở về trước.
Tề Lỗi vừa thấy:
- Nhanh nhanh!! Bùn sống, hỗ trợ tớ! Tất cả đều con mẹ nó đào lên cho tớ!
Vì vậy, đám con trai lớp thứ 14 cứ như Saiyan, điên rồi.
Vương Đông và Phương Băng đem cái xẻng đào lên. Lưu Lâm và Hách Đồng lao vào phòng nước để lấy nước với tốc độ chạy nước rút 100 mét.
Không tới một lúc, bùn đất đỏ đã được hòa tốt. Sau đó, để cho nhanh, lấy chậu rửa mặt mang vào trong lớp.
Bố của Vương Đông đương nhiên cũng hiểu lớp thứ 14 đang nghĩ gì. Các lớp khác đều là bếp hai lò, mấy tên nhóc lớp thứ 14 này muốn làm bếp ba lò.
Nhất thời cũng vén tay áo, tăng nhanh tốc độ.
Vương Đông và Phương Băng bên cạnh sợ rằng bố của Vương Đông dùng xẻng nhỏ để vớt bùn quá lâu. Vì vậy họ đã cầm sẵn bùn tiến về phía trước đưa cho ông ấy.
Chỉ mất một lúc, trước khi phụ huynh của các lớp khác bắt đầu, bếp lò của lớp thứ 14 đã được dựng lên.
Ba bộ ghi lò, một cái bếp lò dài khoảng hai mét. Nếu cố ý đốt cả ba thì mùa đông năm nay lớp thứ 14 không lo bị lạnh. Mà là nên lo lắng mấy đứa trẻ sẽ bị nướng cháy.
Chờ lúc giáo viên hậu cần đến, hiện trường đã được thu dọn sạch sẽ và bịt kín ống khói.
- Cái này phải đốt bao nhiêu than?
Giáo viên hậu cần nhe răng.
Bếp càng lớn thì càng tốn than, than cấp cho lớp thứ 14 chắc chắn không đủ.
Về vấn đề này, Phương Băng hoặc Tề Lỗi đều cười hắc hắc. Da mặt so với tường thành còn dày hơn.
- Thầy giáo không cần lo lắng chuyện này. Sau khi than đốt xong chính chúng em sẽ đến phòng lò hơi khiêng đi.
Phải! Ngay cả lấy than đá ở đâu cũng đều nghĩ kỹ rồi.
Giáo viên hậu cần không có cách nào. Mọi người đã xong xuôi, phụ huynh cũng đi rồi, phải làm sao đây? Tháo dỡ và xây dựng lại? Để lấy lại bộ lưới đó?
Không thể làm như vậy!
Cuối cùng không còn cách nào khác, đành nén một bụng tức giận, cũng chỉ còn cách giữ lại "con cự thú nuốt than" này.
Hằn học ném một câu:
- Chuyện này không thể để yên, chờ trưởng khoa xử lý các cậu đi!
Nói xong chắp tay sau lưng bỏ đi.
Các cô gái đang lắng nghe, ngay sau khi giáo viên rời đi, Dương Hiểu, Từ Thiến và Trình Nhạc Nhạc cũng vây quanh, có chút lo lắng:
- Không sao chứ? Thật sự sẽ không báo cáo với văn phòng khoa phải không?
Nếu kinh động đến văn phòng khoa thì chắc chắn sẽ bị phê bình.
Đối với chuyện này, Tề Lỗi lắc đầu:
- Thích kiện thì kiện đi, không phải chịu khổ mới là thật sự!
Ai chỉ trích thì kệ? Có thể làm gì?
Dù sao hắn cũng là một người trọng sinh nghịch ngợm. Còn sợ gì phê bình?
- Mọi người đều có một mùa đông thoải mái, đó mới là lợi ích thực tế.
Mọi người nghe vậy, không cần biết trai hay gái, đều chỉ có thể giơ ngón tay cái lên cho Tề Lỗi.
- Vẫn là đầu đàn tàn nhẫn!
Vẫn là câu nói đó: Có một đầu đàn tốt là chuyện thoải mái nhất.
Mà Tề Lỗi còn chưa nói xong, liền nói tiếp với Phương Băng:
- Đi, đi lấy bao lụa. Hiện tại đi phòng lò hơi lấy than. Bảo là giáo viên hậu cần nói đi lấy!
Có nhiều rận cũng không ngứa, dù sao đã làm thì làm đến cùng.
Ngay cả khi trưởng khoa đến cũng không thể để lớp thứ 14 phá bếp lò. Cũng không thể để lớp thứ 14 đông lạnh.
Phương Băng vừa nghe:
- Cậu liền chờ xem!
Sau đó mang người rời đi.
Bây giờ Tề Lỗi nói gì chính là cái đó. Khả năng chấp hành rất mạnh mẽ.
Một lúc sau, một nhóm người nửa cướp nửa lừa thực sự đem than đá về.
Tốt thôi. Có đôi khi Tề Lỗi cũng phải tự thấy không bằng những người này. Hắn không biết làm thế nào để lừa dối phòng lò hơi mang về đầy một chiếc xe đẩy tay.
Mọi việc đã xong, kẻ trộm thật nhanh nhẹn!
…
Khi than đá làm gần xong, đám người Ngô Ninh, Đổng Vĩ Thành cũng quay lại.
Cái sàng thật sự không nhỏ, mấy người khiêng về.
Không cần Tề Lỗi phải phân phó, chỉ cần đặt nó trên một cái rây là sẽ khô.
Lúc này, lớp số 1 cũng như toàn bộ khối 10 đều đang làm công việc của riêng mình.
Chỉ là, khi đi ngang qua trước cửa lớp thứ 14, nhìn thấy một cái sàng lớn như vậy, đều tự nhủ, ngoài học tập không nên hồn thì mấy cái khác lớp thứ 14 đều tốt. Bọn họ lấy đâu ra một cái sàng lớn như vậy?
Lớp số 1 nhìn cái sàng trên tay còn nhỏ hơn cái chậu rửa mặt, không còn tâm tư để làm việc nữa.
Bé như này sẽ phải sàng đến khi nào đây?
Có người tìm Vương Học Lượng đưa ra chủ ý:
- Hay là chờ lớp thứ 14 dùng xong sàng thì chúng ta sẽ lại đến để mượn cái sàng lớn này dùng một chút?
Vương Học Lượng thiếu chút nữa ngất đi:
- Muốn mượn các cậu đi mà mượn? Tớ không có mặt mũi nào mà đi?
Hiện tại bọn họ đang như nước với lửa cùng lớp thứ 14, vậy mà còn không biết xấu hổ đi tìm người ta để mượn đồ sao?
Đáng tiếc. Vương Học Lượng xấu hổ không dám đi mượn nhưng toàn bộ khối 10 đều không biết xấu hổ!
Chưa đợi lớp thứ 14 dùng xong. Mấy lớp khối 10 đã đến liên hệ. Còn xếp thành hàng dài, lớp số 1 có muốn mượn cũng không được.
Hơn nữa, điều khiến cả lớp số 1 chán nản hơn còn ở phía sau. Lò bếp đất ở lớp thứ 14 là cái quái gì? Có vẻ khoa trương quá đi? Tại sao lớp họ không thể có một lò bếp lớn như vậy?
Các thành viên trong lớp nhìn Vương Học Lượng có chút u oán. Bây giờ cậu ta là lớp trưởng ... Có vẻ hơi yếu!
Vương Học Lượng cũng là đậu má. Lúc bọn họ đi lấy gạch, giáo viên không cho lấy nhiều hơn 1 viên đấy. Vậy nhưng lớp thứ 14 đã lấy được bằng cách gì?
Càng nghĩ càng tức giận, bèn ném cái sàng nhỏ đi đến phòng làm việc tìm Uông Quốc Thần.
Cậu ta muốn kiện. Tất cả phải công bằng. Muốn cho lớp số 1 cũng phải được thêm 1 bộ ghi lò nữa hoặc phải phá bỏ bếp lò của lớp thứ 14 đi.