Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kết quả, vốn dĩ cảm thấy chuyện này rất có lý. Vừa đến văn phòng Uông Quốc Thần nói chuyện đã bị thầy ấy mắng xối xả.

- Người ta làm ra là bản lĩnh của người ta! Em tới kiện cáo cái gì? Đúng là ăn gan hùm rồi. Còn không biết xấu hổ mà đi kiện cáo?

Cuối cùng, thầy ấy còn ném ra một câu khiến Vương Học Lượng sửng sốt:

- Cùng là lớp trưởng như nhau. Cố mà học hỏi người ta cho tốt!

Vương Học Lượng rất ủy khuất. Lớp bọn họ không làm theo quy định. Tức là lớp bọn họ sai. Em có gì sai đâu?

Ha hả. Thú thật, chuyện này không thể nói rõ là ai đúng ai sai. Có thể, không ai sai?

Ủ rũ đi về, trừng mắt hung tợn nhìn lớp thứ 14. Trong lòng thầm mắng to: "Một lũ cặn bã!"

Học tập không tốt, còn chuyên môn gây chuyện. Có bản lĩnh thì nâng thành tích chính mình lên đi? Không so chết mấy người!

Kết quả là mắng nhiếc, không những không khiến mình sảng khoái mà còn càng thêm chán nản.

Vì mọi người làm việc vất vả, Tề Lỗi đã đi ra ngoài và mua hai ấm đun nước, hai bình nước và một giá sắt. Còn có mười mấy hộp phấn không bụi.

Kẻ từ đó, lớp thứ 14 có thể uống nước nóng bất cứ lúc nào trong mùa đông. Giáo viên và học sinh cũng có nước nóng để rửa tay.

Giá sắt đặt sau bếp, mọi người có thể treo găng tay, quần áo lên giá để hong, không lo bị ẩm hay bị ướt.

Còn mua phấn không bụi, đó cũng chỉ là một việc thuận tay thì làm. Coi như là một món quà dành tặng cho các giáo viên.

Vương Học Lượng càng nhìn càng khó chịu!

Mẹ kiếp, học tập chả ra sao nhưng chiêu trò thì nhiều!

Trở lại lớp, thấy trong lớp của mình cái gì đều không có, càng khó chịu, nói:

- Ngày mai một người đóng năm tệ làm quỹ lớp. Mùa đông chúng ta cũng mua thứ gì đó.

- Đóng con m* mày!

Có người nhất thời liền phản ứng.

- Không phải khai giảng vừa mới nộp hay sao? Còn nộp tiếp? Mày muốn làm gì?

Người không biết còn tưởng rằng tên nhóc này học không giỏi lại muốn tham ô.

Hơn nữa thu tiền cũng là giáo viên chủ nhiệm lớp thu. Cậu ta chỉ là lớp trưởng. Thật sự cho rằng mình là cán bộ hay sao?

Con m* nó. Chuyện chính đã không làm được còn muốn lấy tiền?

---

Vấn đề thu quỹ lớp quả thật là việc mà giáo viên chủ nhiệm phải thu xếp. Lớp trưởng như Vương Học Lượng không có một chút quyền nào.

Huống hồ thời điểm này, học sinh lớp số 1 đúng là có ý kiến với hắn ta. M* nó, sống không rõ ràng, đòi tiền còn rất tích cực!

Nếu có năng lực thì cậu ta cũng nên kiếm cho lớp họ một cái bếp lò lớn như lớp thứ 14 đi?

Có người rất không tình nguyện hỏi:

- Muốn tiền làm gì?

Vương Học Lượng cũng không có biện pháp, đành đem chuyện sử dụng tiền như nào nói ra. Lại không nghĩ rằng cả lớp số 1 không chút hứng thú:

- Không mua! Cậu cứ thành thật lấy của trường dùng là xong. Có cần không?

Vương Học Lượng:

"..."

Cậu ta quá khó khăn!

Tại sao họ làm việc chăm chỉ như vậy để lớp thứ 14 được nhận?

Nghĩ kỹ lại, tuy rằng có chút hâm mộ đãi ngộ của lớp thứ 14, nhưng chẳng phải cũng chỉ là một mùa đông thôi sao? Nhẫn nhịn rồi sẽ qua.

Đáng tiếc, học sinh lớp thứ 14 lại không nghĩ như vậy.

Nhìn đầu đàn cầm một đống đồ lớn trở về:

- Chậc, chậc, chậc

Dương Hiểu đang bụm miệng ăn. Một bên đem tờ giấy dán cửa sổ đã phết hồ đưa cho Từ Thiến, một bên còn trêu chọc:

- Này, tiểu tử này thật là chu đáo. Ánh mắt không tồi nha!

Từ Thiến phẩy phẩy cánh tay, tiếp nhận giấy, liếc nhìn Tề Lỗi, không chút nào yếu thế nói:

- Giống nhau đi. Miễn cưỡng đủ tư cách!

 Dương Hiểu:

"..."

Ở đằng kia, Trình Nhạc Nhạc đang chọc Ngô Ninh, ngoài miệng cũng không khách sáo:

- Còn cậu thì sao? Sao không học hỏi người ta đi?

Ngô Tiểu Tiện cũng buồn bực:

- Hắn trước kia không có tốt đến như vậy đâu? Ai biết đã thay đổi như thế nào?

- Như mẹ ấp (gà mái già) che chở đàn con!

 …

 ——————

Một điều Vương Học Lượng nghĩ đúng, là ngoại trừ thành tích học tập kém, các mặt khác lớp thứ 14 cũng không hề kém cạnh, thậm chí còn tốt hơn các lớp khác.

Xét về khía cạnh lấy lòng mà nói, không chỉ 13 lớp ở khối 10 không thể so sánh mà không có lớp nào ở trường Nhị trung có thể so với lớp Tề Lỗi.

Nhìn lại quá trình của việc nắm các viên than là có thể thấy được.

Lớp số 1 cũng phải nắm viên than. Nhưng là khi các bạn nữ dán xong cửa sổ rồi, các bạn nam đóng đinh vải nhựa xong. Họ hoàn thành xong công việc của mình thì liền phủi tay làm chưởng quầy.

Vương Học Lượng làm lớp trưởng nhưng không có tiếng nói. Một nhóm người cùng nhau đứng nhìn mười mấy người phụ trách nắm than vẫn đang bận rộn, nhưng không ai có ý định đi giúp đỡ.

Không có cách nào. Việc nắm than này thực sự rất cực khổ. Hiện tại nhiệt độ không khí cũng chỉ trên 0 độ vài độ, nghĩ đến việc nhúng tay vào trong than bùn lạnh lẽo để nắm thôi cũng thấy khó chịu.

Sau đó, những người phụ trách việc nắm than cố tình kéo dài thời gian đến không thể kéo nữa, thì những người khác cũng đều làm xong việc rồi. Vậy là có thể gọi người khác tới hỗ trợ? Sao có chuyện tốt như vậy được?

Lại nói than bùn đó rất bẩn. Làm xong cả tay đều đen, móng tay và các đường vân tay cũng đều đen. Rửa cũng không thể rửa hết. Con gái đều không muốn có một đôi tay đen đâu!

Vốn dĩ lớp số 1 và lớp thứ 14 là trường hợp đặc biệt. Học sinh từ lớp 2 đến lớp số 13 không làm kiểu này. Nếu để họ nhìn thấy chắc không nhịn được cười!

 …

Trái lại, ở lớp thứ 14, là một tình huống khác.

Công việc khác đã xong. Việc nắm than cũng chưa bắt đầu. Tề Lỗi ra lệnh một tiếng, cả lớp cùng nhau làm, không ai đứng ở ngoài.

Dù trai hay gái, xinh đẹp hay không, họ đều xắn tay áo bắt đầu cùng nhau nắm than bùn.

Một nhóm người ngồi xổm ở đó, vừa làm việc, trò chuyện, vừa chơi đùa, trong vòng chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, đống than viên đã hoàn thành.

Một đống than nắm được xếp chỉnh tề ngay ngắn để phơi khô ở trên sân thể dục. Sau đó cả đám người mang theo đôi bàn tay đen xì đi qua nửa cái trường học đến phòng nước rửa tay.

Không ai cảm thấy việc tay và quần áo bị bẩn là điều đáng xấu hổ. Ngược lại cảm thấy được đồng hành cùng mọi người đó là một trải nghiệm không tồi.

Chờ đến khi mọi việc ở lớp thứ 14 xong xuôi thì mới bốn giờ, còn hơn một tiếng nữa là tan học buổi chiều.

Mà lớp số 1 bên kia đâu còn sớm nữa. Chỉ có thể u oán mà nhìn lớp thứ 14 bước chân tản đi.

Đúng vậy, vẫn còn hơn một tiếng nữa. M* nó mấy người không biết tự học sao? Một chút giác ngộ đều không có sao?

Nhưng, lớp thứ 14 thì không!