Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Không còn cách nào khác, khi kết quả được công bố, lão Lưu buộc phải ngụy biện:
- Các em thật sự cho rằng điểm của bài kiểm tra hàng tháng của các em chính là điểm trên giấy sao? Đó là giáo viên chấm thi cổ vũ các em, sợ các em tự ti!
- Nếu trả lời không sai biệt lắm hoặc không phải vấn đề lớn sẽ được cộng điểm. Trong bài kiểm tra thật, các em có thể vượt qua ai?
Như thế nào mà mọi người lại không tin đây?
Có sao? Mình đã viết nó rõ ràng, phải không?
Nhưng, điểm này. Con m* nó thật sự có chút giả!
Không phải lớp học của chúng ta chỉ học những điều cơ bản thôi sao? Chỉ làm những câu hỏi cơ bản? Vậy tại sao bản thân làm được rất nhiều câu hỏi trung đẳng trong các bài kiểm tra hàng tháng? Thậm chí hơn một nửa, phải không?
Ví dụ như Ngô Ninh, cậu ta đạt 97 điểm trong bài kiểm tra vật lý, có tin được không?
Một ví dụ khác là Tài Chính, tiếng Anh 125 điểm là cái quái gì?
Điểm môn tiếng Anh của Tài Chính ở cấp 2 không vượt ngưỡng tiêu chuẩn, 10 điểm.
Hẳn là. Cho nhiều điểm hơn, phải không?
Làm cho trong lòng mọi người càng ngứa hơn. Còn tưởng ra đi dạo một vòng đại bảng a!
Chỉ có thể nói, trừ Tề Lỗi là người biết rõ, thầy Lưu nhất định không kìm được nội tâm của mình còn những người khác đều bị hình ảnh trung thực và lương thiện của thầy Lưu lừa dối. Họ đã bị thầy Lưu chèn ép đắn đo.
Thấy mọi người thực sự tin tưởng, Lão Lưu thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục đánh lừa.
- Lớp chúng ta, điểm số tương đối thực cũng không phải là không có, mà là thiểu số.
- Chỉ có Vương Đông, Đổng Vĩ Thành, Phương Băng, những người còn lại phải cố gắng hơn nữa!
- Nhìn xem đi... Nếu như tháng sau còn có tiến bộ tôi liền cho các em một loạt bài tốt.
Nghe nói vậy ba người Phương Băng nội tâm đều thật tốt đẹp. Điểm của mình là điểm thật? Không bị thổi phồng? Vậy rất không tồi!
Chà, ba người này đứng thứ nhất, thứ hai và thứ ba từ dưới đếm lên trong lớp.
Tổng 9 môn phải đạt 1080 điểm. Vương Đông thi đạt 590 điểm. Hơn điểm trung bình thực tế là 50 điểm, tức là gần đạt tiêu chuẩn.
Đổng Vĩ Thành đứng thứ hai từ dưới lên với 611 điểm cũng rất nhanh đạt đến tiêu chuẩn
Phương Băng 634 điểm xếp thứ ba từ dưới lên.
Nếu kết quả này không phải là giả thì cậu ta rất hài lòng. Ít nhất cậu ta đã xử lý được Vương Đông và Đổng Vĩ Thành.
Nhìn bộ dạng ba cậu bé khờ khạo khoe khoang, Lão Lưu càng thêm đắc ý.
Có thổi phồng không?
Không được thổi phồng!
Mọi điểm số của lớp thứ 14 đều là thật nhưng hiện tại không thể để cho bọn nhỏ thả lỏng được.
Tất nhiên, vẫn có những trường hợp ngoại lệ cần được khen ngợi và động viên.
Cũng giống như Vương Đông, Đổng Vĩ Thành và Phương Băng. Họ chính là ba người mà Uông Quốc Thần lo lắng nhất.
Một ví dụ khác.
Lúc này, Lưu Trác Phú mới trở nên nghiêm túc.
- Trong lần kiểm tra tháng này lớp chúng ta còn có ba người đáng khen ngợi.
- Bởi vì ... họ lọt vào danh sách 100 người đứng đầu của trường.
"!!!"
- Cái quái gì vậy?
Phương Băng gần như nhảy dựng lên:
- Nói đùa đi?
Động tác không nhỏ:
- Trước 100 người của trường học?
Từ Thiến khẳng định là ở đó. Hơn nữa rất có thể là hạng nhất.
Chính là ngoài Từ Thiến, còn có...? Vớ vẩn?
Mẹ nó còn có tận hai người? Như vậy lại càng vớ vẩn hơn đi?
Lớp thứ 14 không còn có ai có thể lọt vào top 100.
----
Top 100 mà lão Lưu ngày nào cũng nhắc tới, đó là nhóm người gần nhất với tỷ lệ “7%”.
7% tỷ lên ghi danh vào trường đại học có tiếng.
Ở lớp thứ 14 ngoại trừ Từ Tiểu Thiến ra thì đây là độ cao đến nghĩ cũng chưa có ai từng nghĩ qua.
Mặc dù việc đại học trong nước mở rộng chiêu sinh đã bắt đầu từ năm 1998, nhưng kể từ đó, sinh viên cũng dần dần không còn giá trị như thế nữa.
Thế nhưng, phải cần rất nhiều thời gian để thay đổi quan niệm của con người, đối với kiểu địa phương nhỏ như Thượng Bắc này mà nói, đại học danh tiếng vẫn là một ngọn núi cao.
Cộng thêm, cảnh đêm Đông Bắc như mặt trời sắp lặn, người trẻ tuổi từ nhỏ đã nhìn quê hương xuống dốc từng ngày, ý nghĩ vượt ra ngoài cũng dần dần gieo sâu vào trái tim.
Mà trong tất cả lựa chọn “vượt ra ngoài”, thi đậu đại học danh tiếng, không còn nghi ngờ gì nữa là một sự vượt biên hoàn hảo nhất, cũng vẻ vang nhất.
Cho dù là những người vô lo vô nghĩ như lớp thứ 14, đối với việc có cơ hội lọt vào top 100 đại học danh tiếng, cũng muốn dâng lên vài phần kính sợ.
- Ai vậy??
Phương Băng nghi hoặc hô lên với cả lớp, ai lại mãnh liệt như vậy? Ra đây chiêm ngưỡng một chút nào.
Đối với cái này, Lưu Trác Phú nở nụ cười:
- Ba người này theo thứ tự là Từ Thiến......
Tên thứ nhất vừa vang ra, cả lớp vô cảm.
Cô không vào được mới là chuyện lạ! Dựng thẳng lỗ tai nghe hai cái tên còn lại
Làm Từ Tiểu Thiến có chút oán hận trong lòng, tôi không có cảm giác tồn tại vậy sao?
Không suy nghĩ nhiều, mắt nhìn Tề Lỗi, nhỏ giọng chắc nịch:
- Khẳng định có cậu! Một người nữa là ai?
Cô đối với Tề Lỗi có lòng tin tuyệt đối.
Chỉ có điều, Từ Tiểu Thiến cũng tò mò, một người nữa là ai?
Cuối cùng, Lưu Trác Phú công bố đáp án:
- Tề Lỗi, Chu Chi Châu!
Ánh mắt của lớp thứ 14 lập tức tập trung vào hai người, nhìn Tề Lỗi nửa ngày, lại nhìn Chu Chi Châu nửa ngày.
Hai người các cậu có phải quá lố rồi không?
Tề Lỗi tốt rồi, vừa bất ngờ, cũng không bất ngờ.
Bất ngờ là, Tề Lỗi tiến bộ nhanh như vậy. Càng đáng nói là, phương pháp quản lý thời gian của của cậu rất có hiệu quả.
Mà không bất ngờ là…
Đầu đàn của lớp vốn dĩ là một tên cầm thú mà, lại thêm một chuyện học giỏi, cũng không kì lạ chút nào.
Về phần Chu Chi Châu... thật sự có chút quá lố!
Nhưng mà, khi mọi người vẫn chưa phản ứng lại, một Chu Chi Châu rất ít khi nói chuyện đột nhiên mở miệng.
- Thầy ơi, Tề Lỗi được bao nhiêu điểm?
Lưu Trác Phú chớp mắt, đứa trẻ, cảm xúc của em không đúng lắm! Đi lên hỏi Tề Lỗi liền chứ?
Thản nhiên đáp lại:
- Tề Lỗi cao hơn em, 1012 điểm. Hai người các em vẫn có một chút chênh lệch!
Chu Chi Châu nghe xong, khuôn mặt ngay lập tức tối sầm.
Quả thật có chênh lệch, hắn được 1006, mẹ nó kém 6 điểm!
Uể oải thở dài, má nó! Sao lại kém 6 điểm nhỉ?
Mà ở trong mắt người khác, lại không phải chuyện như vậy.
Hai đứa cháu trai này, không phải người, top 100 đó, dễ dàng như vậy sao?
Cần phải biết, Tề Lỗi xông lên, nghĩ lại ở trên cũng là có thể tha thứ.
Trong kỳ kiểm tra tháng lần trước, Tề Lỗi được hơn 900 điểm, lần này có tiến bộ hơn, đó là điều hợp tình hợp lý .
Thế nhưng Chu Chi Châu, trong mắt tất cả mọi người, tên cháu trai này và mọi người thuộc cá mè một lứa, ai không biết ai chứ? Cũng là hạng người vô lo vô nghĩ.
Sao đột nhiên lại thoát khỏi tổ chức, nằm trong đống học sinh giỏi vậy chứ!?