Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đối với cái này, Lưu Trác Phú tự nhiên vẫn là muốn mượn việc phát huy.
Không để lại dấu vết đi đến gần Ngô Ninh, Dương Hiểu, nhỏ giọng tán gẫu kèm theo ép buộc.
- Hai đứa phải thêm chút sức nữa! Không so được với Tề Lỗi, chẳng lẽ không qua được Chu Chi Châu?
Ngô Ninh nghe xong muốn tìm một cái lỗ để chui vào cho quên đi.
Cái gì gọi là không so được với Tề Lỗi? 3 năm cấp 2 của lão tử, vẫn luôn tra tấn Tề Lỗi đó được không?
Dương Hiểu cũng là không biết nên nói gì, lão Lưu không nói cũng được, cô còn không có suy nghĩ nhiều. Nhưng bây giờ, tương tự là tới từ thành phố Cáp Nhĩ Tân, càng chưa thấy Chu Chi Châu cố gắng bao nhiêu, tại sao kém nhiều như vậy chứ?
Lão Lưu nhìn biểu cảm của hai người, liền biết đã có tác dụng, bỏ lại một câu:
- Không tranh được màn thầu, lẽ nào còn không tranh được khẩu khí sao? Để ý một chút, còn làm không lại hắn?
Nói xong, để lại 2 đứa quỷ nhỏ hừng hực sức lực, lại lảo đảo đến bên cạnh Tài Chính, Trình Nhạc Nhạc.
Bắt chước làm theo, đổ thêm dầu vào lửa.
Cứ như vậy, phần trên và phần dưới của lớp thứ 14 đột nhiên có sự thay đổi nhỏ bé.
Vương Đông, Đổng Vĩ Thành, Phương Băng mấy ngày sau, đều kém một chút là đạt tiêu chuẩn, được lão Lưu một màn khen ngợi, đột nhiên có chút ham muốn với chuyện đạt tiêu chuẩn này.
Mà những người đứng đầu cũng bắt đầu cạnh tranh bí mật.
Chu Chi Châu muốn làm Tề Lỗi đi xuống
Ngô Ninh muốn làm Tề Lỗi và Chu Chi Châu đi xuống
Dương Hiểu nghĩ đến làm Chu Chi Châu đi xuống
Tài Chính, Trình Nhạc Nhạc, đều muốn làm bọn họn đi xuống!
Người trong đại viện chính phủ không thể sợ được!
Mà những người khác, mặc dù suy nghĩ khác biệt, thế nhưng vẫn nhìn thấy hi vọng ở một số người.
Ví dụ như mấy người Lư Tiểu Soái, Tưởng Hải Dương, ít nhất hiểu rõ một đạo lý, lớp thứ 14 không phải không thể có người xuất hiện ở top 100.
Hơn nữa trình độ cũng không cách biệt so với mình lắm, xông thẳng lên. Vậy bọn hắn cũng có thể xông đi lên, lão tử tại sao không thể?
...
Những thay đổi này, Lưu Trác Phú đều nhìn thấy hết, an tâm không ít, mà Uông Quốc Thần có chút hâm mộ.
Thân làm một người giáo viên coi như vẫn còn trẻ tuổi, ông hy vọng rằng công việc của mình có thể có một chút tính thử thách.
Nhất là những người giáo viên của thập niên tám mươi chín mươi, tinh thần miệt vườn, ý nghĩ trồng nên những đoá hoa của tổ quốc, vẫn còn đậm nét.
Ông vẫn thật sự hy vọng mình là giáo viên chủ nhiệm của lớp thứ 14, mỗi ngày nhìn đám oắt con này được huấn luyện dưới bàn tay của mình, so với việc dạy một đám học sinh khá giỏi, không nhìn thấy tiến bộ, xong xuôi còn bị khủng hoảng phải vượt qua, còn tốt hơn nhiều.
Lần kiểm tra tháng này, Uông Quốc Thần có sự mong chờ với lớp thứ 14, ông đã từng nói, lớp thứ 14 có mấy học sinh như vậy sẽ có khả năng xếp hạng cao trong năm học.
Sự thật cũng chính là như vậy, những cái tên ông chỉ đích danh kia, quả thật là không tệ.
Thế nhưng, cái xếp hạng cao mà ông nói, cũng chỉ là danh sách đối với hơn 1000 học sinh của khối lớp 10, có thể xếp hạng trong top 350 trường, thật không nghĩ tới có thể lọt vào top 100.
Đương nhiên, trừ Từ Thiến ra, trên thực tế lớp thứ 14 chỉ có 2 người tiến vào được.
Số lượng này, nếu như so sánh với 13 lớp còn lại, tỉ lệ vẫn còn ít.
Giống như lớp 1 của ông, cả lớp hơn 30 người trong top 100, ngạo mạn, xưng hùng xưng bá.
Lớp 2 cũng không kém, không có chói mắt như lớp 1, nhưng mà cũng có hơn 10 người ghi danh. Hai lớp chiếm gần một nửa vị trí.
Còn lại mười hai lớp phân ra chưa đến 60 vị trí, bình quân xuống một lớp cũng 5 người, lớp thứ 14 có 2 người thì thật sự ít, ít nhất cả khối.
Nhưng mà, đây không phải là vấn đề hoàn toàn không thể không xảy ra.
Đừng quên, Chu Chi Châu, người đứng thứ nhất của lớp thứ 14, đều không vượt qua được tuyến trọng điểm. Rốt cuộc cả lớp tả tơi thế nào, có thể tưởng tượng được.
Lần này Tề Lỗi thi được 1012 điểm, xếp hạng 89 cả khối.
Về phần Chu Chi Châu, đứng thứ nhất cả lớp lúc nhập học. Trước đó Chương Nam cũng từng đặc biệt đề cập đến hắn ta, vô cùng có thiên phú, cũng cực kỳ thông minh, chỉ là không được dùng trên việc học.
Trong khoảng thời gian này nhẹ nhàng thêm chút sức lực, tổng điểm liền là 1006, xếp hạng 94.
Mức độ tăng này, có thể gọi là khủng khiếp.
Uông Quốc Thần có thể tưởng tượng được, Lưu Trác Phú chắc đã mừng thầm như thế nào!
Uông Quốc Thần càng mong đợi, lúc này mới khai giảng được hai tháng, lớp thứ 14 đã bắt đầu nỗ lực phát triển, vậy tháng sau thì sao?
...
——————
Trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm 1998 vẫn chưa đến, bước vào tháng mười một, nhiệt độ đã hoàn toàn xuống mức 0 độ.
Mặt đất trơ trụi, tiết trời chỉ chừa lại sự khô lạnh, cảnh tượng nên có của mùa đông đều không thấy đâu.
Lớp thứ 14 vẫn sững sờ trong sự cố gắng.
Bây giờ, mỗi khi Vương Đông có thời gian đều sẽ chủ động đi tìm giáo viên giải đề.
Lần kiểm tra tháng trước, thành tích kia của cậu ta rất vi diệu, suýt chút nữa là đạt chuẩn rồi. Điều này khiến Vương Đông sinh ra một loại ảo giác, hình như tôi cũng có thể đạt tiêu chuẩn đó?
Cộng thêm Tề Lỗi lừa gạt:
- Nếu mày có thể đạt tiêu chuẩn, liền có thể thi lên đại học rồi. Cho dù là trường dạy nghề, hay là đại học chính quy, nói thế nào cũng là đại học!
Vương Đông nói năng như lơ lửng trên mây, tao có thể lên đại học sao? Không nghĩ tới chuyện này đó!
Mà Tề Lỗi thì so tất cả mọi người càng trở nên cố gắng, chăm chỉ có chút doạ người.
Thằng nhóc này buổi sáng đến trường học, chỉ cần ngồi xuống, lúc đứng dậy cũng đã là giữa trưa, đều không cần đi vệ sinh.
Theo lời Dương Hiểu nói:
- Thận tốt thật!
Hơn nữa, ngoại trừ nghe giảng bài, và cùng Từ Tiểu Thiến thảo luận đề, căn bản không ngẩng đầu lên.
Sau khi về đến nhà cũng muốn học đến 12 giờ, làm cho Quách Lệ Hoa trước khi ngủ còn phải đốt lò hơi trong nhà.
Sợ Tề Lỗi lạnh cóng.
Mãi đến giữa tháng mười một, tuyết cuối cùng cũng rơi, mặc dù có hơi muộn, nhưng điều không khiến mọi người thất vọng là, trận tuyết rơi đầu tiên chính là tuyết lông ngỗng.