Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bây giờ, không biết có bao nhiêu phụ huynh nhắm vào lớp 10/14!

Đừng thấy bảng xếp hạng không cao, chỉ đứng thứ 10 toàn khối, mà còn phải xem nội tình bên trong lớp 10/14 nữa chứ?

Tiến bộ quá lớn.

Hơn nữa, lớp 10/14 là lớp mà tất cả học sinh đều qua môn, học sinh xếp bét lớp cũng lọt vào top 900. Phụ huynh của học sinh yếu kém sao mà không ghen tị cho được?

...

Rốt cuộc Đường Thành Cương cũng không đuổi kịp Đường Dịch, khi trở lại phòng khách, việc đầu tiên là móc túi ra.

Hai cái thằng thừa nước đục thả câu đã được thưởng rồi, người được đứng nhất sao không thưởng to cơ chứ?

Kết quả là hết rồi, ba ông bố không móc ra được đồng nào.

Thì vốn dĩ ai để nhiều tiền trong túi làm gì đâu?

Đường Thành Cương hơi xấu hổ, đứa không nên cho lại cho, đến lượt đứa nên cho thì lại không có.

- Bố nợ trước nhé, ngày mai bố Đường sẽ gấp đôi cho con!

Đáp lại, Tề Lỗi cười lúng túng:

- Bố Đường, thôi ạ, con không thiếu tiền.

- Như vậy không được!

Đường Thành Cương không nghe:

- Chuyện nào ra chuyện ấy.

- Hơn nữa tiền trong tay ba đứa là rất nhiều tiền, đừng có tiêu xài lung tung.

Ba thằng có 30 nghìn tệ trong tay, ông biết chuyện này vì chính tay ông đã đưa nó cho họ.

Tề Lỗi:

"..."

Tề Lỗi hơi lúng túng, hắn muốn nói, mình thật sự không thiếu tiền, 30 nghìn tệ đó đã biến thành hơn trăm nghìn tệ rồi.

Nhưng đúng như hắn nghĩ trước đây, nếu đổi 30 nghìn tệ thành 40 nghìn tệ thì sáu vị phụ huynh sẽ chấp nhận, đột nhiên lại thành hơn 100 nghìn tệ có thể khiến người ta sợ chết khiếp.

Nên không thể nói ra được.

Trong lòng nghĩ hay là cứ đợi tiếp, đợi đến năm sau mới công bố chuyện này.

Nhưng hắn lại chưa từng nghĩ rằng, chuyện này một khi đã giấu thì trong vòng 2,3 năm sẽ không có cơ hội để nói ra nữa.

Hơn nữa, cuối cùng phải làm bố mẹ ngạc nhiên.

Vô cùng ngạc nhiên!

——————

Sau khi vui vẻ, cuối cùng ba ông bố cũng bình tĩnh lại và tiếp tục bàn bạc công việc.

Tề Lỗi không vội trở lại phòng, hắn ngồi ở bên cạnh nghe một hồi.

Lúc ấy hắn mới biết bố mình đi vào nam lần này còn thu hoạch được rất nhiều, không những thế còn lấy lại được một trong ba kỹ thuật viên cũ. Hơn nữa, đây được coi là một chuyến khảo sát các cơ sở sản xuất thuốc phía nam, ông đã nhìn thấy rất nhiều và học hỏi được rất nhiều.

- Không thấy thì không biết, quan niệm của người miền Bắc chúng ta đúng là khác xa với họ.

- Tôi đã đến thăm rất nhiều nhà máy dược phẩm nổi tiếng. Người ta không chỉ gần gũi hơn với thị trường về mặt quản lý, mà hầu hết đều có ngành trồng thuốc Đông y của riêng họ, về mặt nguyên liệu đã đáng tin cậy hơn nhiều so với chúng ta rồi!

Trước đây đã từng nói rồi, Thượng Bắc nằm ở rìa dãy Trường Bạch, có nguồn dược liệu thảo mộc hoang dã phong phú, chẳng hạn như ngũ vị tử bắc, soán địa long và các loại thuốc thảo dược khác của Đông Y, có thể mua từ người dân miền núi vào mỗi mùa, không cần lo lắng về nguồn cung cấp hàng hóa.

Trước đây, cho dù là Đường Thành Cương hay Tề Quốc Quân đều cảm thấy đây là lợi thế của nhà máy dược phẩm.

Tuy nhiên, chỉ sau khi Tề Quốc Quân đi ra ngoài kia một vòng, ông mới nhận ra rằng ý tưởng chỉ dựa vào những gì có sẵn nó ngây thơ cỡ nào.

- Lẽ ra, tôi muốn trở về sau mùa xuân, đi nhiều hơn và xem nhiều hơn.

- Nhưng tôi nghe nói nhóm chuyên gia do Bộ Nông nghiệp tổ chức sẽ đến Thượng Bắc trước Tết? Tôi có một điều muốn học hỏi. Liệu tôi có thể nghĩ ra cách mời các chuyên gia trồng thuốc Đông Y và phối giống nhân tạo không? Chúng ta cũng có thể có nguồn cung cấp ổn định của riêng mình.

Một số loại thuốc Đông y tốt, đều là hoa cỏ hoang dã trên núi. Nhưng có một số, ví dụ, trong một số nguyên liệu chính của y học cổ truyền mà Nhà máy Dược phẩm Thượng Bắc cần, có một số loại sẽ tốt hơn khi được trồng nhân tạo so với mọc hoang.

Đây là những gì mà kỹ thuật viên cũ được Tề Quốc Quân mời trở về từ Trùng Khánh đã chính miệng nói cho ông.

Vấn đề duy nhất, ngành dược phẩm đã yên lặng hơn 20 năm, giờ mới bắt đầu hồi sinh, nên kinh nghiệm trồng trọt thảo dược gần như bằng không.

Hiện nay, không kể trong nam ngoài bắc, trừ một số loại dược phẩm Đông Y thường dùng, đều có kinh nghiệm trồng đại trà, đó là nhân sâm, hoa hồi.

Đúng vậy, đó là hoa hồi, gia vị dùng trong nấu ăn và là một loại dược liệu.

Hơn nữa, không chỉ các công ty dược trong nước có nhu cầu mà cuối những năm 1990, các công ty tân dược nước ngoài cũng nhập hoa hồi từ Trung Quốc để chiết xuất hoạt chất, xuất khẩu lượng lớn.

Tóm lại, đại đa số các loài muốn chuyển từ hoang dã sang nhân tạo đều phải tự mình tìm tòi, không có tiền lệ.

Nhưng đối với một nhà máy sản xuất dược phẩm quy mô nhỏ như Nhà máy Dược phẩm Thượng Bắc, việc đảm bảo công nghệ sản xuất không lạc hậu đã khó rồi chứ nói gì đến việc trồng trọt.

Ý của Tề Quốc Quân là mượn làn gió của dự án thí điểm nông nghiệp và yêu cầu chính phủ đi đầu.

Đây cũng là nguyên nhân chính khiến ba ông bố bà mẹ cứ ở đây tranh cãi.

Đổng Tú Hoa hiểu rõ nhất về dự án thí điểm nông nghiệp:

- Ý tưởng này rất hay, nhưng không dễ để thành hiện thực.

Bà giải thích với ba ông bố:

- Bộ Nông nghiệp và Sở nông lâm tỉnh quả thực đã có rất nhiều nỗ lực trong lần này. Tôi có thể thấy quyết tâm của họ trong việc tạo ra một chút động tĩnh ở Thượng Bắc.

- Sau khi Thứ trưởng Trần đó trở về, nhân danh Bộ Nông nghiệp, ông ấy đã khởi xướng việc hỗ trợ kỹ thuật cho ba đơn vị là Đại học Nông nghiệp Trung Quốc, Đại học Nông nghiệp Cát Lâm và Sở Nghiên cứu Nông nghiệp, ba đơn vị ủng hộ cho chủ thể trụ sở kỹ thuật. Ở trong tỉnh mình cũng thuyên chuyển một số trường đại học như Trường đại học nông nghiệp Bát Nhất và các kỹ thuật cốt cán của đơn vị đến Thượng Bắc.

- Nhưng chính bởi sự giúp đỡ quá lớn khiến những chuyên gia này không tiêu hóa nổi. Nếu như còn mở miệng yêu cầu hỗ trợ thuốc Bắc nữa thì cũng hơi có vẻ được voi đòi tiên, đúng không?

Ba ông bố lắng nghe và gật đầu đồng ý.

Đường Thành Cương thở dài:

- Thật ra, ý tưởng trồng thuốc bắc của Lão Tề thực sự rất tốt, triển vọng rất tốt, nhưng tiếc thật!

Mặc dù Tề Quốc Quân hơi không cam lòng, nhưng dù sao ông cũng là một nhà sản xuất, việc đối phó với thành phố, tỉnh, thậm chí cả chính quyền trung ương là điều ông không làm được.

Vì Lão Đường nói thật đáng tiếc, ông chỉ có thể cho qua.