Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Haizz, bỏ đi!
Xốc lại tinh thần:
- Có lẽ là tôi hơi quá tham vọng rồi.
Cười xòa, chuyện này coi như kết thúc rồi.
Nhưng, Tề Lỗi lại hơi để tâm.
Thuốc bắc có được trồng không? Đó là một ý tưởng thực sự hay.
Trước hết, là một người từng trải, trong quá trình làm công tác tin tức tương lai, tình cờ biết một chút về số liệu của ngành dược, Tề Lỗi biết về triển vọng to lớn của thị trường thuốc Đông y hơn ba ông bố.
Ở các thế hệ sau, thị trường dược phẩm trong nước chủ yếu được chia thành ba loại là thuốc Tây, thuốc sinh học và thuốc Đông Y.
Trong 3 loại này thì thuốc Tây chiếm tỷ trọng lớn nhất, chiếm 2/3.
Theo sau đó là Đông y, ít nhất là dược phẩm sinh học.
Tuy nhiên, mặc dù Đông y chỉ đứng thứ hai, nhưng quy mô thị trường hàng năm là 500 tỷ nhân dân tệ.
Nếu ai đã từng đến bệnh viện để khám bệnh, không khó để nhận thấy rằng các bác sĩ thích sử dụng thuốc Đông y hơn, dù là kê đơn hay không kê đơn.
Còn nguyên nhân, không phải là điều mà một người ngoài ngành như Tề Lỗi có thể biết được.
Tuy nhiên, quy mô 500 tỷ cũng đủ minh chứng cho một vấn đề, đó là nguồn tài nguyên hoang dã hoàn toàn không thể nuôi một ngành công nghiệp lớn như vậy, và việc trồng dược liệu tập trung là xu hướng tất yếu.
Thứ hai, nếu bố không thể mở miệng, con có thể!
Bố vợ… ừm, bố vợ con mặt dày, ông ấy mở miệng được.
- Hắt xì!!
Từ Văn Lương đang tiếp đón một nhóm chuyên gia để khảo sát công nghiệp chuẩn bị vụ mùa đông và trồng nấm mùa đông của Bạch Hà Tử, đột nhiên bị hắt hơi.
Ai đang nói về tôi vậy kìa?
————————
Ngày hôm sau, bố mẹ nghỉ ngơi một hồi ngắn ngủi lại bắt đầu bận rộn, trước Tết cơ bản sẽ lại không ở nhà.
Tề Lỗi và Ngô Ninh ở nhà đợi Từ Thiến, Dương Hiểu và Trình Nhạc Nhạc.
Khác với vẻ giản dị ở trường, ba cô gái đều ăn vận ít nhiều, khá là tinh tế.
Từ Thiến mặc một chiếc quần dạ baggy phối với một đôi bốt da. Chiếc áo lông dáng ngắn màu trắng ôm sát cơ thể mà không mất đi vẻ đẹp.
Dương Hiểu ở một thái cực khác, với quần jeans bó, áo khoác da, không đội mũ mà quấn khăn, hoàn toàn giải thích được thế nào là "người đẹp băng giá".
Tề Lỗi nhìn thấy cô mà rét run.
Quả nhiên, Dương Hiểu không ngốc, lấy chiếc mũ len trên đầu Tề Lỗi đội lên đầu mình:
- Go!
Tề Lỗi:
"..."
Năm người đi tới tiệm nét của Triệu Na, lôi tên Đường Dịch phơi phới ra.
Tên này vừa nhìn thấy Tề Lỗi, liền hỏi:
- Thế nào? Tâm trạng của ông già nhà tao có ổn không?
Mọi người đều trợn tròn mắt, cậu cũng được coi là cực phẩm rồi đấy.
Còn Triệu Duy vô cùng phấn khích khi cuối cùng cũng nhìn thấy Tề Lỗi:
- Cậu đến rồi!
Nói xong hắn ta cho mọi người vào phòng, lúc này phòng máy đã đóng cửa, trừ những người này ra không có người ngoài.
Thật ra thì đã đóng cửa từ tháng 12 rồi.
Máy móc thực sự hỏng hóc quá nhiều, Tề Quốc Đống không thể bảo trì nó, vì vậy Triệu Na dứt khoát bảo chú ấy đóng cửa cho rồi.
Đợi cô ấy được nghỉ lễ về đây, cô ấy vứt hết máy đi, năm tới cũng không chuẩn bị mở cửa nữa.
Dù sao thì bây giờ Triệu Duy cũng đã có thu nhập rồi.
Đương nhiên Tề Quốc Đống không có ý kiến gì với việc này, số máy tính hỏng hóc này đã khiến chú ấy sắp phát điên đến nơi. Có nhiều thời gian hơn, lâu lâu còn có thể đến Cáp Nhĩ Tân ở cùng Triệu Na vài ngày.
Đây chẳng phải là lần đầu tiên đến đây nữa, sau khi vào nhà, mọi người cũng không khách khí, tự tìm một chỗ ngồi trong phòng máy trống trải.
Còn Triệu Duy thì mặt vẫn hằn học, than thở với Tề Lỗi:
- Tôi chưa từng thấy ông chủ nào như cậu!
Vừa nói, hắn ta vừa đi ra phòng sau, lấy ra một viên "gạch" từ trong túi báo, ném vào tay Tề Lỗi.
- Tổng cộng 43 nghìn tệ, cậu đếm đi!
Dương Hiểu, Từ Thiến và Trình Nhạc Nhạc không biết Triệu Duy đang làm việc cho Tề Lỗi.
Nhìn thấy Triệu Duy ném "gạch", họ không hề nghĩ đến chuyện tiền bạc.
Trình Nhạc Nhạc đã quen tùy tiện nên không coi mình là người ngoài, trước khi Tề Lỗi mở ra, cô ta đã lấy trước.
- Nó là gì vậy?
Kết quả là, chỉ với một cái lắc nhẹ và một cái quẹt, những tờ tiền hàng trăm nhân dân tệ đã vương vãi khắp sàn nhà.
Trình Nhạc Nhạc sững sờ mất một lúc, đứng đó không nhúc nhích.
- Sao, sao nhiều tiền dữ vậy? Tớ không biết...
Tề Lỗi nở nụ cười:
- Sợ gì? Chưa thấy tiền bao giờ à?
Cùng mọi người nhặt lấy:
- Đây là số tiền mà bốn người chúng tớ kiếm được từ việc kinh doanh tất với Chu Đào.
Không có gì phải che giấu, hơn nữa cũng không có người ngoài.
Ban đầu Từ Thiến thấy khá khó hiểu, nhưng nghe xong, cô lập tức nhớ ra ở chợ đêm mùa hè, đúng là Chu Đào có nói chuyện với Tề Lỗi về chuyện làm ăn.
Nhặt tiền lên, mọi người xúm quanh quầy rượu, nhìn đống tiền.
Hơi hốt hoảng, nhưng Trình Nhạc Nhạc cảm thấy tự ti hơn.
Bạn nghĩ xem, tất cả họ đều mười sáu hay mười bảy tuổi, người ta đã bắt đầu kiếm tiền, thậm chí còn có cả nhân viên.
...
Rất nhiều tiền, nhưng vẫn chưa hết.
Gộp 40 nghìn tệ lại với nhau, Tề Lỗi cởi chiếc cặp đang đeo trên vai, mở khóa kéo và đổ ra ngoài.
- Mơ hồ cả nửa năm, mọi người còn không biết mình kiếm được tổng cộng bao nhiêu tiền, đúng không?
Rầm rầm, tròn 140 nghìn tệ.
"..."
"..."
“…”
Lần này ngay cả Đường Dịch cùng Ngô Ninh đều sửng sốt:
- Sao lại có nhiều dữ vậy!?
Hai cậu biết một chút về phiếu bánh trung thu, cũng biết đã kiếm được tiền, nhưng không hỏi chi tiết.
Vốn dĩ cả hai không hề coi trọng nó!
Đối với ba cô gái...
- Chúng tôi đến đây làm gì vậy chứ?
- Tề Lỗi, cậu còn là người hả?
Ở đó có hơn 20 mươi cọc tiền nhỏ, tuy rằng ba cô gái không phải gái quê chưa trải sự đời, nhưng vẫn hơi không tiếp nhận nổi.
---
Mà Tề Lỗi thật sự không coi ra gì, trong này cũng chỉ Dương Hiểu và Trình Nhạc Nhạc là quan hệ hơi xa.
Nhưng đều là anh em... và vợ của anh em, cũng không sai biệt lắm.
Về phần Từ Thiến, hắn càng không có ý định giấu diếm cô cái gì.
Nói với ba người Đường Dịch, Ngô Ninh, Triệu Duy:
- Vừa lúc đều ở đây, anh em dù thế nào cũng không thể hồ đồ sống qua ngày, chúng ta tính toán một chút.
Giương mắt lên nhìn Triệu Duy:
- Mày lưu lại không?
Hắn ám chỉ, Triệu Duy có lưu lại tiền từ 43 nghìn kia hay không.
Triệu Duy vừa nghe thì vui mừng:
- Không giữ lại, lần trước mày cho tao ba nghìn kia, còn chưa tiêu hết! Phiếu mua bánh trung thu chị tao lấy mười nghìn, cũng cho tao một chút, không thiếu tiền.
- À.
Tề Lỗi gật gật đầu, nói:
- Mười nghìn kia là của chị mày, không liên quan gì đến tao! Điều đó có nghĩa là mày chỉ lấy ba nghìn?
Triệu Duy cắn răng:
- Ừ!
Hắn ta biết, Tề Lỗi là muốn chia tiền cho hắn ta, hắn ta cũng không chối từ.
Nhưng chia bao nhiêu, trong lòng Triệu Duy còn chưa đếm được.
Dù sao, khi đó Tề Lỗi nói chia đều cho bốn người, hắn ta không có đồng ý. Mà bây giờ hơn 100 nghìn! Còn chia đều? Nghĩ thật đẹp.
Cho hắn ta một tháng ba ngàn, Triệu Duy cảm thấy quá nhiều.