Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 332. Chua Đào Muốn Mở Quán Net

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chu Đào.... gần đây trong lòng có chút hoang mang.

Khi mùa đông đến, các chợ sáng và chợ đêm trên khắp vùng Đông Bắc đều mai danh ẩn tích, việc kinh doanh kiếm bộn tiền với Tề Lỗi đương nhiên cũng không thành.

Triệu Duy trở về Thượng Bắc, chị tiểu Đào còn lại chút công việc bán buôn ở trung tâm mua sắm dưới lòng đất.

Theo lý mà nói, công việc bán buôn của cô ta không tệ, mỗi ngày bán ra hơn một nghìn, thu nhập một tháng vài nghìn tệ. Mức thu nhập này cho dù ở trong tỉnh, cũng hoàn toàn được coi là vô cùng khả quan.

Thế nhưng, con người chính là như thế, từ đơn giản đến sang trọng thì dễ, từ sang trọng về đơn giản thì khó.

So với việc Tề Lỗi bán tất tặng ô, cô ta đây liền trở thành quy mô nhỏ, Chu Đào có chút không vừa mắt .

Hơn nữa, Chu Đào rất rõ ràng, việc bán tất tặng ô này, tương lai kỳ thực cũng không lạc quan.

Giống như khuyến mãi giá rẻ lúc ban đầu, dù hàm lượng kỹ thuật không cao, nhưng có thể kiên trì lâu như vậy, là bởi vì cô ta đã sớm hoạt động, bắt đầu lôi kéo được một nhóm thương nhân cấp thấp.

Sau khi tạo được quy mô, người khác lại muốn học, muốn tiến vào, cũng không dễ dàng như vậy.

Thế nhưng, trải qua một mùa đông hoà hoãn, đầu xuân năm sau còn có thể tiếp tục hot như vậy hay không, ngược lại không ai có thể nói chính xác được.

Đến lúc đó phải làm thế nào?

Tên nhãi ranh Tề Lỗi kia, còn có thể có biện pháp gì có thể khiến người ta há mồm kinh ngạc không?

Chu Đào cảm thấy, khả năng không lớn.

Cho nên, trong thời gian mùa đông này, Chu Đào một bên trông chừng tiệm, một bên cũng đang suy xét lối ra mới.

Đúng vậy, cô ta đã không hài lòng với cửa tiệm bé xíu, một tháng chỉ kiếm được vài nghìn tệ, 2 thủ đoạn marketing kia của Tề Lỗi chẳng những làm cho Chu Đào kiếm được tiền. Còn khiến cô ta hiểu ra một đạo lý.

Cửa hàng bán buôn của cô ta, có thể ấm no, nhưng lại không kiếm được nhiều tiền, đã đến lúc nên thay đổi tư duy, theo kịp bước chân của thời đại.

Thế là, thời gian gần đây, Chu Đào vẫn luôn tìm cách kiếm tiền mới, xem xem có thể nắm bắt được một hai cơ hội giống như Tề Lỗi hay không.

Đương nhiên, cây rụng tiền Tề Lỗi, Chu Đào cũng sẽ không buông tha, mặc dù khả năng không lớn, nhưng ngộ nhỡ hắn vẫn còn có chút tà ác thì sao?

Gọi điện thoại cho Tề Lỗi, chỉ coi là có táo mà không có cuống táo thôi!

Thế nhưng, hai lần trước Tề Lỗi vẫn chưa nghỉ định kỳ, nghe nói đang chăm chỉ học tập, để cho Chu Đào chờ đợi.

Đợi đến khi Tề Lỗi được nghỉ, Chu Đào lại đánh, tuyệt!!

Cả ngày lẫn đêm đều không có ai tiếp, lại để cho Đường Dịch báo lại 2 lần, nói là đi Cáp Nhĩ Tân chơi, tạm thời không về được.

Chu Đào đúng thật cạn lời, m* nó nhãi ranh nói chuyện bế tắc thật mà, một chút chữ tín đều không giải thích, không phải đã nói để chị đợi rồi sao? Lão nương không cần mày nữa nha!

Chu Đào giận dỗi, không tìm nữa, thích làm gì thì làm.

Đúng lúc buổi tối không có việc gì ngắm nhìn tiết mục "chuyến bay đêm ở Long Giang", nhìn thấy một đoạn quảng cáo.

- Liên minh quán net?

Chu Đào cau mày, có chút để tâm.

Bởi vì, tháng trước có tham dự một buổi gặp gỡ, nghe một người bạn kinh doanh cũ nói, đổi nghề làm quán net, ở bên phía trường học.

Lúc đó Chu Đào đang tìm một công việc kinh doanh mới, cho nên hỏi thêm mấy câu.

Người ta cũng không muốn nói nhiều, chỉ nói tạm được!

Có điều, Chu Đào là một người tinh ranh, nhìn biểu hiện là biết chắc chắn kiếm được tiền, hơn nữa còn kiếm không hề ít.

Vì thế, Chu Đào nhân lúc nhàn rỗi, còn đặc biệt tìm hai quán net để lên mạng, bí mật quan sát một lần.

Kết quả, không nhìn thì không sao, tính toán sơ lược, thực sự là dọa người mà!

Một quán nét khoảng hơn 100 máy, tình trạng gần như là chật ních.

Cho dù tính theo xác suất 70%, phí internet tính theo giá thấp nhất là 2.5 tệ, doanh thu mỗi ngày là hơn 3000 tệ đó!

Chu Đào cực kỳ hâm mộ, thế nhưng, không có cách nào, chuyện máy móc cô ta không chút hiểu biết gì, không dám mạo muội vào cuộc.

Lại không nghĩ, muốn ngủ liền có cái gối, quảng cáo viết khá tốt, không phí gia nhập, máy móc, trang trí, vận hành hậu kỳ gì gì đó đều chuẩn bị giúp, đơn giản chính là cho người ngoài ngành như Chu Đào thiết kế riêng.

Ngay lập tức, Chu Đào liền lấy điện thoại ghi lại.

Đáng tiếc, gọi cả một ngày, tất cả đều là đường dây bận, sững sờ không gọi được, hộp thư thoại càng không trông cậy vào được.

Ngày hôm sau, Chu Đào lại nhìn thấy biển quảng cáo kia, lần này nhớ kĩ địa chỉ.

Cô phát hiện, thì ra cái công ty liên minh này ngay tại đường Tuyên Hóa, cách trung tâm thương mại dưới lòng đất cũng không tính là xa, đi đường mười hai mươi mấy phút là có thể tới.

Cho nên, hôm nay tranh thủ việc buôn bán trong tiệm không tốt, khách hàng tương đối ít, Chu Đào dặn dò nhân viên trông chừng tiệm, bản thân thẳng thừng đi đến đường Tuyên Hóa bên kia xem một chút.

Dựa theo địa chỉ, thật sự là cô đã tìm được, “Công ty trách nhiệm hữu hạn quản lý mạng Tam Thạch”.

Thế là, chị tiểu Đào đẩy cửa vào.

Sau khi đi vào, Chu Đào cũng không vội, đứng ở ngay cửa, quan sát cách bố trí bên trong công ty.

Chị tiểu Đào đây là đang xác nhận công ty này rốt cuộc có đáng tin cậy hay không.

Nhưng mà, ấn tượng đầu tiên không tốt lắm.

Thoạt nhìn chỉ là một tổ chức tạm thời, bởi vì Chu Đào cũng rất quen thuộc với đường Tuyên Hoá, cửa hàng này vốn dĩ là một tiệm làm tóc, chuyển đi chưa được mấy ngày. Điều này đã thay đổi nhanh chóng và trở thành một công ty gì đó.

Trước tiên nói về phương diện bày trí, gần như là qua loa.

Có một quầy lễ tân đơn sơ trơ trụi, ngay cả tên công ty cũng không in lên.

Khu vực tiếp khách bên cạnh, cũng rất đơn sơ, chỉ có ghế sô pha, bàn trà, vẫn là trơ trụi.

Khu làm việc, năm cái bàn làm việc, vẫn là trơ trụi.

Năm cái cái bàn, hai chiếc điện thoại, hai quyển notebook, hai nhân viên bán hàng....

Tốt xấu gì thì cũng nên kiếm chiếc cặp văn kiện cho nó ắt giáp, đồng thời cho nhân viên ngồi đầy mấy cái bán chứ?

Lúc này, hai nhân viên bán hàng, một nam một nữ trông coi vẻn vẹn hai cái điện thoại, đang cúi đầu nghe điện thoại, chỉ lộ đỉnh đầu.

Một anh thanh niên đang ở khu vực tiếp khách để tiếp đón khách hàng, chỉ nhìn thấy bóng lưng, cũng không nghe thấy đang nói gì.

Cô gái nhỏ ngồi sau quầy lễ tân, nhìn khuôn mặt non nớt, trang điểm ngược lại ra vẻ người lớn, nhiều nhất là 18 19 tuổi.

Trong mắt Chu Đào, cô gái quầy lễ tân là đặc biệt không đáng tin cậy nhất.