Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đây là kiểu tuổi còn nhỏ mà trang điểm cực kì đậm, vừa nhìn là biết từ nông thôn đến, vừa không học thức lại không năng lực, liền bán khuôn mặt.
Một công ty mạng dùng loại quầy lễ tân thô thiển này, chỉ có thể nói rõ là công ty này thật không ra làm sao.
Thậm chí kiểu đơn sơ, cộng với khung cảnh tuỳ ý này, trong mắt Chu Đào, nhìn thế nào cũng không giống một nơi làm việc nghiêm túc.
Theo cách nói hiện đại, đây là công ty ma.
Chu Đào có chút bỏ cuộc giữa chừng, không quá đáng tin cậy.
Cái gọi là người dựa vào quần áo, ngựa dựa vào yên, dựa vào khuôn mặt để kiếm cơm không phải là không có đạo lý.
Làm ăn cũng tương tự như thế, ít nhất giống chuyện như vậy, để cho người ta vừa nhìn liền yêu thích. Coi như không yêu thích, cũng phải vượt qua được mới ổn.
Kết quả, công ty này thì tốt rồi, cần gì cũng không có, cho người ta cảm giác không giống một nơi đứng đắn, giống như sẵn sàng đóng gọi chạy trốn vậy. Cho dù không có vấn đề, Chu Đào cũng cho rằng nó không làm ăn được lâu.
Nhưng mà, tới cũng tới rồi, thẳng thắng đi đến quầy lễ tân hỏi thử xem.
Mà Dương Hiểu ở quầy lễ tân cũng nhìn thấy Chu Đào, đứng dậy đón tiếp, mặt không biểu cảm:
- Xin chào, chị tới để tư vấn kinh doanh quán net phải không?
Chu Đào gật đầu một cái, khuôn mặt cảnh giác:
- Đúng.
Dương Hiểu lập tức nhường lối:
- Vậy mời chị đến khu vực tiếp khách bên kia ngồi chờ, sẽ có người phụ trách của chúng tôi đến giải thích cho chị.
Chu Đào cười thầm, quy trình cũng khá nhiều đấy.
- Không cần đâu, tôi tuỳ ý coi thôi, bây giờ rời đi.
Đủ loại dấu hiệu cho thấy, loại công ty gì này thật sự vô nghĩa.
Ở quầy lễ tân nói hai câu này, khiến cho cô một chút hứng thú cũng không có.
Trên thực tế, kiểu đi vào xem xem rồi rời đi giống như này, cũng không phải một mình Chu Đào. Hơn nữa, phần lớn thời gian Dương Hiểu đều nhìn chằm chằm ở quầy lễ tân.
Quả thật không giống chuyện như vậy.
Để cô ấy tiếp điện thoại còn được, nhưng để cô ấy giao lưu trực tiếp với người khác, với phong cách rock mạnh mẽ kia của chị Hiểu, lại trang điểm đậm và ăn mặc cầu kỳ, mặc một bộ đồ vest chuyên nghiệp, nhìn thế nào cũng giống một cô gái ngốc nghếch, không có kiến thức, không thoải mái trên sân khấu.
Ví dụ như bây giờ, Chu Đào nói muốn đi, ít nhất vẫn có thể cố gắng giữ lại bằng cách tìm cách tiếp đãi khách đạt tiêu chuẩn, thế nhưng là chị Hiểu...
- Ồ.
Dương Hiểu giống như người không có chuyện gì, rất nhiều người cũng thuộc dạng chỉ đến xem xem liền rời đi, cô ấy làm gì có thời gian mà đi giữ từng người một?
Trở lại trong quầy lễ tân, viết một tờ giấy nhỏ, cầm đưa cho Chu Đào:
- Sáng mai 9 rưỡi, chiều 2 rưỡi, chúng tôi có 2 buổi họp giải thích rõ ràng.
- Sẽ giải thích rõ chi tiết tham gia và một số quy trình hợp tác tương ứng cho khách hàng, nếu như chị có thời gian, có thể đến nghe thử.
Nói xong, Dương Hiểu liền mặc kệ Chu Đào.
Tề Lỗi kêu làm thế nào thì cô ấy làm thế đó. Cũng không cần thiết phải suy nghĩ chu toàn như vậy.
Mà Chu Đào nhìn vào tờ giấy, thật là cạn lời, thái độ gì vậy?
Lại là không biết tính tình của Dương Hiểu, đây đã là thái độ rất tốt rồi.
Cúi đầu nhìn tờ giấy, phía trên có một con số: “84”
Có lẽ cô là người thứ 84 nhận được tờ giấy, cái này coi như là vé vào cửa.
Không khỏi cười khổ, tại sao lại cảm thấy giống làm ‘Amway’* vậy? Chỉ có điều, quầy lễ tân như này, không thể nào phát triển mạnh lên nữa đâu!
*Amway: công ty đa cấp
Lại còn buổi giải thích, còn giảng bài sao?
Càng ngày càng không đáng tin cậy.
Nắm chặt tờ giấy trong tay, đã vo thành hình tròn, quay người muốn rời đi, chuẩn bị ra khỏi cửa liền vứt.
Kết quả vừa đẩy cửa ra, còn chưa bước ra ngoài, một thanh niên trẻ phụ trách tiếp đãi ở phía sau đã bước đến quầy lễn tân:
- Hiểu Nhi, lấy cho tớ cốc nước.
“Hử!!?”
Chu Đào khựng lại một chút. Giọng nói này... Cô ta có chút quen!
Chính xác mà nói, là không thể quen thuộc hơn được.
M* nó ở tại tiệm cô ta nửa năm, Chu Đào có thể không quen thuộc sao?
Đó là giọng nói của Triệu Duy.
Chu Đào đột nhiên quay đầu, tròng mắt trợn tròn:
- Tiểu Duy?
Triệu Duy cũng ngạc nhiên:
- Chị Tiểu Đào? Sao chị lại tới đây?
- Tại sao chị lại tới đây?
Chu Đào ngơ ngác.
Chị còn muốn hỏi, tại sao cậu lại ở đây đó? Không phải cậu về Thượng Bắc rồi sao? Tại sao lại ở Cáp Nhĩ Tân tìm việc làm?
Kết quả, khu làm việc bên kia nghe được hai người gào to, hai cái đầu gần như ngẩng lên cùng lúc, nhìn về phía cửa ra vào.
Chu Đào thấy rõ hai người kia là ai, suýt chút nữa cắm xuống đất.
Chính là Tề Lỗi và cô bạn gái cấu kết làm việc xấu cùng hắn.
Đột nhiên ý thức được gì đó, quét nhìn mặt tiền cửa hàng một lần nữa:
- Đây.... Đây.... Đây không phải là?
- Đúng vậy!
Tề Lỗi trả lời thay cô ấy, từ khoảnh khắc nhìn thấy Chu Đào, tròng mắt Tề Lỗi đều là đèn xanh.
*đèn xanh: tham lam, thèm khát.
Trong lòng mắng to: Đồ óc heo này! Sao mày lại quên đi cô gái này?
Dụ dỗ một chút, cũng không cần làm hại trái tim của 3 ông bố nữa rồi!
Mà Từ Thiến liếc mắt liền nhìn ra Tề Lỗi có chủ ý gì, bản năng liếm môi một cái, nhỏ giọng đặt câu hỏi:
- Cô ấy sao lại tới đây? Cậu muốn làm gì?
Đôi môi Tề Lỗi không cử động, từ trong lỗ mũi phát âm thanh: “Đang thiếu nhân lực đây!”
Từ Thiến, “Hiểu, rồi!”
Mắt cũng bắt đầu bật đèn xanh.
Lại không biết, Chu Đào bên kia vẫn bật đèn xanh đây!
Trong lòng tự nhủ, lũ ranh con!! Bọn mày ăn mảnh à, không sợ ăn phải phân!?
...
——————
Lầu hai.
Đồ vật tạp nham đã được thu dọn từ sớm, Triệu Duy đã bán một số ghế nhựa ở chợ, một mặt bảng trắng, chuẩn bị để ngày mai Tề Lỗi dùng cho buổi giải thích.
Lúc này, lầu hai ngoại trừ Tề Lỗi, Từ Thiến và Chu Đào ra thì không có người ngoài.
- Nói đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Chu Đào lên tiếng trước tiên, có chút đùa giữa.
Không nghĩ tới, Tề Lỗi lại đánh Thái Cực, cùng cười:
- Chị Tiểu Đào, sao chị lại chạy tới chỗ này của em vậy? Có phải là muốn mở quán nét không?
- Ánh mắt này của cậu cũng không tệ!
Thản nhiên thừa nhận.
- Chuyện này em trai đảm nhiệm cho chị, cam đoan để chị kiếm được rất nhiều tiền!
Chu Đào trừng mắt:
- Bớt làm lôi kéo kiểu này với chị, coi chị cậu là người ngoài phải không?