Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kết quả là đúng như dự đoán, trước Tết Nguyên đán, thư mời đấu thầu mua sắm đã đến.

 

Điều này khiến Vệ Béo càng vui vẻ. Còn đấu thầu? Để cho chúng ta đấu tranh nội bộ sao? Đó chỉ là giấc mộng xuân thu của mấy người thôi!

 

Về vấn đề khác, có thể Vệ Béo không có tự tin, nhưng riêng mấy người buôn bán ở phố Nam Thông, gã đều đi guốc trong bụng hết rồi!

 

Ở thành phố Cáp Nhĩ Tân và tỉnh Long Giang, những người có thể ăn được hơn 10.000 máy tính đều sẽ nghe theo gã.

 

Làm sao? Bọn họ còn có thể chơi lớn đến đâu? Cuối cùng còn không phải là nhìn sắc mặt của gã hay sao?

 

Nhưng, con m* nó, cái chính là cả một con phố đều nhận được thư mời, mỗi mình gã, Vệ Béo lại không có. Chuyện này có chút không chịu nổi!

 

Nói một câu không dễ nghe chính là: “Còn chưa leo lên đến đỉnh mà đã đòi làm chúa sơn lâm”?

 

Theo suy nghĩ của gã, không phải Công ty Tam Thạch không hiểu, mà là bọn họ không có đầu óc.

 

Lúc này, Vệ Béo đã tập hợp tất cả những người bán máy tính trên phố Nam Thông lại với nhau.

 

Đúng, Vệ Béo hơi có điểm lấn lướt.

 

-         Các người không thấy sao? Đây là đang nhắm vào chúng ta! Muốn hạ giá sao? Còn con m* nó sẽ đấu thầu đặc biệt? Chơi thật là vui vẻ!

 

Mọi người bật cười:

 

-         Tôi không nghĩ bọn họ có thể chơi tốt, Cáp Nhĩ Tân còn không phải do chúng ta định đoạt!

 

-         Đúng vậy!

 

 Vệ Béo rất vui vẻ:

 

 

-         Cho nên, chúng ta phải để cho công ty Tam Thạch này có thêm nhiều kinh nghiệm!

 

Thuộc hạ nói:

 

-         Đó là điều chắc chắn, đều nghe lời anh Vệ!

 

-         Tốt quá!

 

Ánh mắt Vệ Béo trở nên ngưng trọng:

 

 

-         Vậy nói trước, đến ngày đấu thầu chúng ta ai cũng đừng đi. Cứ để bọn họ leo cây, chờ họ tới cầu xin chúng ta!

 

-         Tốt!!

 

 

-         Tốt!

 

-         Một lời đã định!

 

 

Tất cả mọi người hô hào đầy chính khí, đều coi Vệ Quang Minh như Thiên lôi, chỉ đâu đánh đấy. Có thể thấy Vệ Béo cũng có một chút năng lực lãnh đạo.

 

Thật đáng tiếc, trong căn phòng này, gã là lão đại. Nhưng nếu bước ra khỏi cánh cửa này, vậy thì chưa biết được.

 

Mọi người vừa ra khỏi cửa nhà gã.

 

-         Ông có đi hay không?

 

-         Đừng hỏi tôi? Ông có đi không?

 

 

-         Tôi nhất định phải đi! Nếu không, chúng ta nhất định sẽ để cho bọn buôn máy tính nơi khác cướp hết đơn hàng?

 

-         Ha hả, tôi cũng đi!

 

 

Vệ Quang Minh không biết, nhưng trên thư mời đã viết rất rõ ràng, mời tỉnh Long Giang và các đại lý máy tính trên toàn quốc tham gia.

 

Thật tiếc là không ai nói với Vệ Béo về chuyện này. Vệ Béo chỉ nghĩ là chỉ mời các đại lý từ thành phố Cáp Nhĩ Tân tham dự thôi!

 

Còn cảm thấy rất Trâu Bò đây này!

...

Trong chuyện này cũng đừng trách các đại lý khác bán đứng Vệ Béo. 10.000 máy tính, một năm đơn đặt hàng. Coi bọn họ là kẻ ngốc hay sao? Chỉ một câu của Vệ Quang Minh mà đã muốn tất cả họ ngồi im bất động?

 

Đây cũng không phải là việc mà ai có thể  độc chiếm thị trường máy tính ở Cáp Nhĩ Tân liền muốn làm gì thì làm.

 

Tính khí vô lại của Vệ Quang Minh quá nặng, lệ khí cũng nặng. Ỷ vào việc bản thân có nền tảng sâu sắc và mạng lưới quan hệ rộng rãi ở Cáp Nhĩ Tân. Nhưng chung quy vẫn là đầu óc không linh hoạt.

 

Đây không phải là một chủ quán  Internet, kẻ mà bọn họ có thể xâu xé. Càng không phải không có họ thì người ta sẽ không tìm được người bán máy tính. Lượng đặt hàng của Công ty Tam Thạch có thể đi ngang bất cứ nơi nào. Đây là bọn họ phải đi cầu người ta.

 

Nếu họ giành được đơn hàng lớn này, ai sẽ là đại lý bán hàng lớn nhất ở Phố Nam Thông còn chưa biết được đâu?

 

Chỉ tiếc là Vệ Quang Minh không hiểu sự thật này, vẫn đang mơ về giấc mộng Xuân Thu của mình.

 

Tiễn một nhóm người đồng hành đi, Vệ Quang Minh trả lời một cuộc điện thoại từ trụ sở chính của tập đoàn Sướng Tưởng.

 

Là công ty hàng đầu về lắp ráp máy tính trong nước, Sướng Tưởng chưa nhận được thư mời nhưng vẫn có kênh để biết thông tin.

 

Vì vậy, bộ phận kinh doanh của trụ sở đã đặc biệt liên hệ với tổng đại lý của tỉnh Long Giang để nắm rõ tình hình.

 

Về phương diện này Vệ Quang Minh cũng không dám thổi phồng lên trời.

 

Phải biết rằng gã đã tốn rất nhiều sức lực để trở thành đại lý khu vực Long Giang của tập đoàn Sướng Tưởng.

 

Hơn nữa, hiện tại các nhà máy ở miền Nam đều coi trọng thực tế. Họ chỉ nhìn vào lợi ích của mình, mặc kệ bạn có quan hệ hay không quan hệ. Có nhân mạch hay không nhân mạch. Gã là dùng thực lực thật sự để giành lấy.

 

Trong quá trình hợp tác càng không dám trộn lẫn nửa điểm hơi thở giang hồ. Phải thật cụ thể.

 

Về câu hỏi của trụ sở chính về Công ty Tam Thạch thì Vệ Quang Minh không thể nói sự thật.

 

Con m* nó. Các nhà khác đều nhận được thư mời, riêng gã không nhận được thì trụ sở chính sẽ nghĩ như thế nào? Đừng nói về việc mất mặt hay không, mà là sẽ nghi ngờ khả năng kinh doanh của Vệ Quang Minh.

 

Vì vậy không kiên nhẫn được nữa, Vệ Quang Minh nói dối:

 

-         Tôi có nhận được! Tìm chúng ta là người đầu tiên ... chắc chắn là ... Tỉnh Long Giang bên này, chúng ta vẫn có lợi thế tuyệt đối, bọn họ không tìm chúng ta thì tìm ai?

 

Tổng bộ khi nghe tin này cũng nhẹ nhàng thở ra:

 

-         Nếu như vậy, ông có thể thử liên hệ với Công ty Tam Thạch để tìm hiểu xem ngoại trừ danh sách mua sắm được viết trên thư mời, liệu còn có yêu cầu thiết bị nào sâu hơn hay không? Cũng thử một chút phạm vi giá thầu thấp nhất của bọn họ.

 

-         Sau đó, ông gửi fax những gì tìm hiểu được lại đây. Chúng tôi yêu cầu bộ phận sản xuất và bộ phận kinh doanh cùng xây dựng kế hoạch đấu thầu cho ông.

 

 

-         Đơn đặt hàng này, chúng ta nhất định phải tìm cách lấy được!