Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kết quả là đúng như dự đoán, trước Tết Nguyên đán, thư mời đấu thầu mua sắm đã đến.

Điều này khiến Vệ Béo càng vui vẻ. Còn đấu thầu? Để cho chúng ta đấu tranh nội bộ sao? Đó chỉ là giấc mộng xuân thu của mấy người thôi!

Về vấn đề khác, có thể Vệ Béo không có tự tin, nhưng riêng mấy người buôn bán ở phố Nam Thông, gã đều đi guốc trong bụng hết rồi!

Ở thành phố Cáp Nhĩ Tân và tỉnh Long Giang, những người có thể ăn được hơn 10.000 máy tính đều sẽ nghe theo gã.

Làm sao? Bọn họ còn có thể chơi lớn đến đâu? Cuối cùng còn không phải là nhìn sắc mặt của gã hay sao?

Nhưng, con m* nó, cái chính là cả một con phố đều nhận được thư mời, mỗi mình gã, Vệ Béo lại không có. Chuyện này có chút không chịu nổi!

Nói một câu không dễ nghe chính là: “Còn chưa leo lên đến đỉnh mà đã đòi làm chúa sơn lâm”?

Theo suy nghĩ của gã, không phải Công ty Tam Thạch không hiểu, mà là bọn họ không có đầu óc.

Lúc này, Vệ Béo đã tập hợp tất cả những người bán máy tính trên phố Nam Thông lại với nhau.

Đúng, Vệ Béo hơi có điểm lấn lướt.

Mọi người bật cười:

Vệ Béo rất vui vẻ:

Thuộc hạ nói:

Ánh mắt Vệ Béo trở nên ngưng trọng:

Tất cả mọi người hô hào đầy chính khí, đều coi Vệ Quang Minh như Thiên lôi, chỉ đâu đánh đấy. Có thể thấy Vệ Béo cũng có một chút năng lực lãnh đạo.

Thật đáng tiếc, trong căn phòng này, gã là lão đại. Nhưng nếu bước ra khỏi cánh cửa này, vậy thì chưa biết được.

Mọi người vừa ra khỏi cửa nhà gã.

Vệ Quang Minh không biết, nhưng trên thư mời đã viết rất rõ ràng, mời tỉnh Long Giang và các đại lý máy tính trên toàn quốc tham gia.

Thật tiếc là không ai nói với Vệ Béo về chuyện này. Vệ Béo chỉ nghĩ là chỉ mời các đại lý từ thành phố Cáp Nhĩ Tân tham dự thôi!

Còn cảm thấy rất Trâu Bò đây này!

...

Trong chuyện này cũng đừng trách các đại lý khác bán đứng Vệ Béo. 10.000 máy tính, một năm đơn đặt hàng. Coi bọn họ là kẻ ngốc hay sao? Chỉ một câu của Vệ Quang Minh mà đã muốn tất cả họ ngồi im bất động?

Đây cũng không phải là việc mà ai có thể độc chiếm thị trường máy tính ở Cáp Nhĩ Tân liền muốn làm gì thì làm.

Tính khí vô lại của Vệ Quang Minh quá nặng, lệ khí cũng nặng. Ỷ vào việc bản thân có nền tảng sâu sắc và mạng lưới quan hệ rộng rãi ở Cáp Nhĩ Tân. Nhưng chung quy vẫn là đầu óc không linh hoạt.

Đây không phải là một chủ quán Internet, kẻ mà bọn họ có thể xâu xé. Càng không phải không có họ thì người ta sẽ không tìm được người bán máy tính. Lượng đặt hàng của Công ty Tam Thạch có thể đi ngang bất cứ nơi nào. Đây là bọn họ phải đi cầu người ta.

Nếu họ giành được đơn hàng lớn này, ai sẽ là đại lý bán hàng lớn nhất ở Phố Nam Thông còn chưa biết được đâu?

Chỉ tiếc là Vệ Quang Minh không hiểu sự thật này, vẫn đang mơ về giấc mộng Xuân Thu của mình.

Tiễn một nhóm người đồng hành đi, Vệ Quang Minh trả lời một cuộc điện thoại từ trụ sở chính của tập đoàn Sướng Tưởng.

Là công ty hàng đầu về lắp ráp máy tính trong nước, Sướng Tưởng chưa nhận được thư mời nhưng vẫn có kênh để biết thông tin.

Vì vậy, bộ phận kinh doanh của trụ sở đã đặc biệt liên hệ với tổng đại lý của tỉnh Long Giang để nắm rõ tình hình.

Về phương diện này Vệ Quang Minh cũng không dám thổi phồng lên trời.

Phải biết rằng gã đã tốn rất nhiều sức lực để trở thành đại lý khu vực Long Giang của tập đoàn Sướng Tưởng.

Hơn nữa, hiện tại các nhà máy ở miền Nam đều coi trọng thực tế. Họ chỉ nhìn vào lợi ích của mình, mặc kệ bạn có quan hệ hay không quan hệ. Có nhân mạch hay không nhân mạch. Gã là dùng thực lực thật sự để giành lấy.

Trong quá trình hợp tác càng không dám trộn lẫn nửa điểm hơi thở giang hồ. Phải thật cụ thể.

Về câu hỏi của trụ sở chính về Công ty Tam Thạch thì Vệ Quang Minh không thể nói sự thật.

Con m* nó. Các nhà khác đều nhận được thư mời, riêng gã không nhận được thì trụ sở chính sẽ nghĩ như thế nào? Đừng nói về việc mất mặt hay không, mà là sẽ nghi ngờ khả năng kinh doanh của Vệ Quang Minh.

Vì vậy không kiên nhẫn được nữa, Vệ Quang Minh nói dối:

Tổng bộ khi nghe tin này cũng nhẹ nhàng thở ra:

Chỉ cần nắm bắt được đơn đặt hàng của Công ty Tam Thạch, mục tiêu bán được hơn một triệu PC của Sướng Tưởng có thể đạt được trước kế hoạch một năm.

Đây không chỉ là việc nâng cao hiệu quả hoạt động và lợi nhuận của công ty, mà còn có ý nghĩa đặc biệt đối với việc triển khai chiến lược và định hướng kinh doanh của tập đoàn Sướng Tưởng.

Lúc này nội bộ Sướng Tưởng đang là thời kỳ cạnh tranh gay gắt giữa “kỹ thuật, công nhân và thương mại” hay “thương mại, công nhân và kỹ thuật”.

Lão tổng Sướng Tưởng đang có nhu cầu cải thiện hiệu suất cấp bách. Đây sẽ là đòn tấn công trước nhất đối với một số “lão cổ đông”, những người khăng khăng về kỹ thuật, công nhân và thương mại.

Nhưng mà việc này lại khổ Vệ Quang Minh!

Vệ Quang Minh trợn tròn mắt. Con m* nó, liên lạc ở chỗ nào? Người ta cũng chưa gửi thư mời cho tôi chứ đừng nói đến quan hệ tốt!

Tuy nhiên đã lỡ nói khoác rồi, Vệ Béo có thể làm sao bây giờ?

Cúp điện thoại, giống như kiến bò trên chảo nóng, xoay quanh từng vòng.

Điều này nên giải quyết như thế nào? Làm không tốt sẽ đắc tội với tổng bộ. Tổng đại lý Long Giang của gã ước chừng sẽ hết hạn hợp đồng. Nếu ép Sướng Tưởng quá, khả năng bọn họ sẽ phá vỡ hợp đồng để thay thế gã, khi đó người thiệt hại nhiều nhất đương nhiên sẽ là gã.

Sau khi suy nghĩ, Vệ Béo quyết định chuẩn bị bằng cả hai tay.

Đầu tiên, gã bịa ra một danh sách mua sắm lung tung của Công ty Tam Thạch. Sau đó hạ giá trong danh sách xuống mức thấp không thể chấp nhận được.

Rồi gửi danh sách này đến trụ sở của Sướng Tưởng để hạ thấp giá trị kỳ vọng của bên kia .

Thứ hai, Vệ Béo quyết định nhượng bộ.

Đúng vậy, gã cũng không phải cho không, cũng không ngốc như vậy. Hiện tại mà còn cố gắng chống cự?

Nếu không bị Tập đoàn Sướng Tưởng thúc giục, khả năng gã còn hy vọng rằng các đại lý ở Cáp Nhĩ Tân sẽ hợp lực để đối phó với Tam Thạch.

Tuy nhiên, hiện tại gã không dám mạo hiểm. Đây không phải là vấn đề kiếm tiền hay không kiếm tiền, mà là liệu gã có còn tiếp tục làm việc trong ngành máy tính hay không.

Vì vậy, đến lúc phải chịu thua thì nên chịu thua. Nếu Tam Thạch không gửi thư mời cho gã vậy gã sẽ chủ động đi tìm Tam Thạch!

Kinh doanh, không mất mặt!

Nếu việc liên hệ với Công ty Tam Thạch suôn sẻ thì đợi lúc gã lấy được thư mời thật, sẽ gửi danh sách mua hàng thật về trụ sở. Đó chẳng những là gã vận hành thích đáng, đã loại bỏ những yêu cầu vô lý của công ty Tam Thạch. Đấy chẳng phải là đã lập được công lao lớn cho tập đoàn hay sao?

Chỉ có thể nói là năng lực của Vệ Béo gã rất mạnh.

Ngay cả khi gã cùng Công ty Tam Thạch bàn bạc không thoái mái. Không thể đạt được tư cách đấu thầu, gã cũng có thể sử dụng danh sách giả để chuyển trách nhiệm sang Công ty Tam Thạch.

Là do bọn họ không có thành ý. Không phải là tôi không làm.

Không thể không nói Vệ Béo vẫn thật sự có tài. Đi được đến ngày hôm nay không phải chỉ nhờ vào nền tảng sâu rộng và mạng lưới quan hệ rộng rãi.

Sáng sớm hôm sau, công ty Tam Thạch còn chưa đi làm, Vệ Quang Minh đã gọi điện dựa theo số trên trang quảng cáo.

Trong truyền gọi cũng đặc biệt ghi rõ đó là Trung tâm thiết bị máy tính Quang Minh và Tổng đại lý của Sướng Tưởng ở Long Giang.

Lúc này Tề Quốc Đống mang theo Đường Dịch cùng Ngô Ninh đến công ty, nhìn thấy máy nhắn tin, nhướng mày:

“Nhanh như vậy sao?”

Tề Lỗi không có gửi thư mời cho Vệ Béo, mọi người đều biết hắn có ý đồ xấu. Bọn họ cũng đoán được Vệ Quang Minh hẳn là không thoải mái.

Tuy nhiên, Tề Quốc Đống không ngờ rằng mới qua một đêm mà đã gọi đến rồi.

Đến công ty đem máy nhắn tin cho Tề Lỗi xem rồi cất đi. Tề Quốc Đống cũng không định gọi lại cho Vệ Béo.

Nhưng Tề Lỗi lại đột nhiên có hứng thú.

Vệ Béo phản ứng cũng hơi nhanh thì phải? Vì tò mò, Tề Lỗi yêu cầu Chu Đào gọi lại cho Vệ Quang Minh.

Chu Đào nghe nói Tề Lỗi đã ăn thiệt thòi ở chỗ của Vệ Quang Minh, vì vậy khi gọi lại cho gã giọng điệu tự nhiên không tốt.

Vệ Béo đã thay đổi tính kiêu ngạo trước đây và rất khách khí. Không chỉ bày tỏ mong muốn được hợp tác với công ty Tam Thạch mà còn thể hiện thực lực của bản thân.

Tuyên bố có thể xin tổng bộ đưa ra giá đặc biệt có lợi cho công ty Tam Thạch. Đồng thời báo một khoảng giá rất hấp dẫn, hi vọng có thể gặp mặt bàn bạc.

Làm cho Chu Đào gần như không thể chống lại. Nếu không phải vì thù hận cá nhân của người này với Tề Lỗi, cô ấy suýt chút nữa bị dụ.

Sau khi cúp điện thoại, Chu Đào nói với Tề Lỗi những gì Vệ Quang Minh đã nói:

Nhưng Tề Lỗi lại lâm vào trầm tư.

Sự tò mò của hắn có thể là dùng đúng chỗ. Chuyện này có lẽ không đơn giản.

Giá mà Vệ Béo đưa ra quả thực rất phù hợp, nếu dùng mô hình mua sắm chính của Tam Thạch làm điểm neo thì giá thị trường là 6500. Ngụy Béo trực tiếp báo giá là 5500.

Chênh lệch là 1000 tệ, lại vẫn có thể thương lượng.

Đây đã là một mức giá siêu thấp, thấp đến mức Tề Lỗi có thể từ bỏ những ân oán cá nhân. Tham khảo một chút khả năng hợp tác với Vệ Quang Minh.

Tuy nhiên càng như vậy càng phải bình tĩnh, còn phải suy xét ý đồ đằng sau, đây là điều Tề Lỗi học được từ lão Cảnh.

Nhưng suy nghĩ hồi lâu, dù sao hắn cũng không phải là lão Cảnh. Không phải người lão luyện như ông ấy. Chỉ cảm thấy chuyện này khác thường, chắc chắn là có gì đó không ổn, nhưng cụ thể là chuyện gì? Tề Lỗi đạo hạnh không đủ nên không nghĩ ra.