Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tại thời điểm này, quán Internet Tam Thạch đã chính thức khai trương được năm ngày.
Sáng sớm còn không đến 7 giờ, người thâu đêm mới giải tán. Ngoại trừ Vương Thành chỉ có một số người trong quán Internet vẫn đang chơi game.
Tề Lỗi ngược gió lạnh bước vào cửa hàng. Vương Thành có chút kinh ngạc, không ngờ Tề Lỗi đến sớm như vậy.

Cậu ta hỏi theo thói quen:

- Muốn ăn sáng không?
Tề Lỗi:

- Ừ, lát nữa mang vào cho tôi.

Nói xong liền đi thẳng đến ghế lô trên tầng hai.
Bật máy tính lên đem bản thảo của "Tình yêu ở Belgrade" tiến hành đánh giá lại lần cuối.
Toàn văn chỉ vỏn vẹn 110.000 từ, bốn tập và 40 chương. Không ngắn cũng không dài.
Bốn tập là: Hòa bình, Chiến tranh, Hủy diệt và Tái sinh.
Ngày mai ...
Cùng lúc khi Lý Xuân Yên gửi bản thảo thứ hai vào ngày mai, cuốn tiểu thuyết này cũng sẽ chính thức được đăng dài kỳ.
Cùng lúc với việc sửa đổi, Tề Lỗi cũng dành thời gian để gửi tin nhắn cho Tiễu Mã ca:

“Ngày mai bắt đầu chính thức làm việc, buổi tối sẽ bàn cụ thể.”

Sau đó chạy đến Gốc cây đa và sử dụng ID của [Bệnh Bệnh tâm thần] để đăng:

“ Nghe các người kêu gào phiền phức. Chúng ta ngày mai thấy!"
Ngay sau khi bài đăng này được đưa ra Gốc cây đa lại có một trận tinh phong huyết vũ.
"Chà! Tên điên này lại xuất hiện rồi!"
......
"Nhớ uống thuốc đi, đồ ngốc!"
......
" Đây là sắp xuất bản sách sao? Ai biết được hắn có phải ngồi xổm trên bồn cầu rặn hai năm mới rặn ra được không?"

"Tại sao phải quan tâm đến tên đó? Có gì đáng để mong đợi không? Lấy tiểu thấy đại. Tác giả không phải người tốt. Có thể viết ra cái văn chương chó má gì chứ?"

......
"Lầu trên nói chính là chân lý. Dù sao tôi cũng đang chờ để chế giễu thôi."
.....

[Mỹ nhân Thất Thất]: "Một lũ ngốc! Có bản lĩnh các người cũng thách thức nhiều tác giả như vậy đi? Có bản lĩnh các người cũng viết một bài đi?"
......
[Tiễu Mã ca]: "Đúng vậy, những gì lầu trên nói rất có lý. Người ta khẳng định phải có một ít bản lĩnh. Các người không có mấy kỹ năng đó. Kêu la cái gì? Lăn đi!"
......
- Phía trên kia lại đi ra hai người cẩu nam nữ đó. Tôi hoài nghi chính là nick phụ của tên bệnh tâm thần đó.
......
- Bệnh tâm thần còn có nick phụ? Hắn không có đầu óc đúng không?
.....
- Chờ đó! Rốt cuộc là la hay là ngựa thì mai đều sẽ biết thôi.
......
Một lát sau.
[Bé Annie]: "Chờ tin tốt vào ngày mai!"
......
[Lý Tầm Hoan]: "Ai không đăng là cháu trai!"
......
[Quản lý Ninh]: "Cái tên ngốc này rốt cuộc muốn làm đến cùng nha."
.....
[Lưu manh Thái]: ...
.....
[Hàn Hàn]: "Thằng nhỏ màu đỏ! Rác rưởi!"
......
Đây chắc chắn là lần đăng bài long trọng nhất trong thời đại này. Vô số tác giả lớn đứng trên lễ đài, vẫy cờ hò reo.

Đáng tiếc chính là nội tâm có một chút khó chịu.

————— 

Về phía Lý Xuân Yên.

Ngày 25, cô ta không đến nhà đài. Sáng sớm ngày 26 vừa đi làm, Lão Trịnh vẫn đang trả lời một cuộc điện thoại, lời nói rất kính cẩn.

- Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!

.....
- Vâng! Cứ giao cho phóng viên đã gửi bài lần trước. Vâng, vâng .... Cô ấy là người đoạt giải Tin Tức năm ngoái. Cô ấy rất có năng lực và có rất nhiều ý tưởng.
......
- Ba ngày ............... Ba ngày, tỉnh đài chúng ta nhất định sẽ có bài bình luận đúng chỗ. Cục trưởng đã liên hệ với tôi về vấn đề này, ngài yên tâm đi!
.....
- Ngài yên tâm! Ngài cứ yên tâm đi. Chúng ta đã đoạt được tiên cơ một lần. Nhất định có thể đoạt được lần hai.
......
- Phải không? Có thể có thể, tôi nghĩ Tiểu Lý làm được! Cô gái đó một chút cũng sẽ không luống cuống.
- Nếu thực sự không được thì tôi sẽ gom mấy người có kinh nghiệm và Tiểu Lý cùng nhau cân nhắc một chút. Cơ hội khó có được. Nhất định phải chiến đấu để giành lấy nó.
Trước khi cúp điện thoại, Lý Xuân Yên đã gõ cửa và bước vào.
Lão Trịnh ra hiệu cho cô ấy ngồi trước đợi ông nghe máy.

Không ngờ Lý Xuân Yên lẳng lặng đẩy bản thảo đến trước mặt ông ấy. Lão Trịnh cũng không có ý định đọc ngay lập tức ...
- Được rồi. Hiện tại cô ấy ở bên cạnh tôi, tôi sẽ sắp xếp nhiệm vụ ngay.
Chính là cúi đầu liền thấy!!!!
Ánh mắt nheo lại, ngước mắt lên nhìn lên Lý Xuân Yên. Ý tứ chính là: “Nhanh như vậy?" Tôi mẹ nó còn chưa phát nhiệm vụ đâu!
Lý Xuân Yên mệt mỏi nhún vai, ý bảo:

- Thức suốt đêm làm ra.
Lão Trịnh sững sờ hồi lâu. Có lẽ do phía đối diện kêu mấy tiếng mới làm Lão Trịnh tỉnh táo trở lại.
Ông ấy vội vàng nói vào điện thoại:

- Bản thảo đã chuẩn bị xong! Ngài chờ một chút tôi xử lý trước. Tôi sẽ gọi điện thoại cho ngài sau!
Nói xong liền cúp điện thoại không đợi người bên kia trả lời.
Ông ấy cầm bản thảo lên và nói:

- Được nha Tiểu Yên! Đây mới là cảnh giới cao nhất của một phóng viên.
Không cần ông ấy phát ra nhiệm vụ, người ta đã viết ra rồi.
Không cần quan tâm đến chất lượng bản thảo ra sao. Tốc độ này chính là tốc độ của phóng viên. Thật đáng khen.
Chỉ thấy Lý Xuân Yên cười khổ:

- Tôi đoán là sếp lo lắng chuyện này nên mới thức suốt đêm.
Tổng biên tập gọi điện thoại không phải là cô ấy không nghe thấy. Tự nhiên sẽ làm theo lời lãnh đạo.
Tiếp tục nói:

- Kỳ thực cũng không có gì. Tư liệu gì gì đó. Tôi đã sớm kiểm tra lại khi viết bản thảo cuối cùng. Tiết kiệm được rất nhiều công sức.
- Không tệ, không tệ!

Lão Trịnh khen ngợi hết lần này đến lần khác.
Tuy nhiên ông ấy cũng biết có bản thảo nhanh như vậy nhất định phải có một số sai sót nên nói:

- Như vậy cô mau về nghỉ ngơi đi. Tôi tự mình xem lại bản thảo cho cô. Ngày mai đến đơn vị tôi lại cùng cô nói một chuyện quan trọng.
Lý Xuân Yên có chút hiểu, cười cáo từ.

Về phần chuyện lớn là gì ...
Nghe cuộc điện thoại của Lão Trịnh hẳn là không nhỏ.