Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi Lý Xuân Yên rời đi, Lão Trịnh nghiêm túc xem lại bản thảo.
Kết quả không xem thì không sao. Vừa nhìn thấy cả người đều choáng váng.
Bản thảo này có chỗ nào hấp tấp vội vàng đâu chứ?
Việc phân tích tình hình hiện tại là có cơ sở. Nói có sách mách có chứng, còn tuyệt vời hơn cả bản thảo trước đó của Lý Xuân Yên.
Quan trọng hơn là cô ấy đã làm cho sự hồi hộp, mơ hồ còn sót lại trong bản thảo trước trở nên hoàn toàn rõ ràng.
Tại sao lại nói rằng tình hình ở Balkans sẽ xấu đi. Trung tâm của những xung đột ở đâu. Đâu là những vướng mắc về lợi ích? Từ góc độ kinh tế đem thế cục ở Balkans làm rõ ràng, rành mạch.
Hơn nữa giải thích rất độc đáo, phán đoán tinh chuẩn.
- Này...
Bản thảo tốt! Lý Xuân Yên này chắc chắn là một nhân tài!
Lão Trịnh lập tức nhận ra, chuyện này không thể gấp gáp làm trong một sớm một chiều. Lý Xuân Yên hẳn là đã để ý từ lâu. Có lẽ sau ngày 20 tháng 3 đã bắt đầu chuẩn bị bản thảo này.
Có thể a! Thật sự có thể! Khá tỉnh táo, có khứu giác đủ nhạy bén.
Không chỉ đào sâu hơn những lời sáo rỗng của người khác mà còn có những ý tưởng mới và những hiểu biết độc đáo của riêng mình.
Nhìn từng chút một, hầu như không có cái gì cần ông ấy chỉnh sửa. Thậm chí có rất nhiều quan điểm mà người bình thường khó có thể nghĩ ra.
Nhìn đến đoạn cuối cùng, Lão Trịnh lại ngây ngẩn cả người. Kết luận!!
Kết luận này ...
Lý Xuân Yên khẳng định rằng Balkan không phải là một cuộc xung đột ngắn hạn và sẽ kéo dài trong một thời gian dài là trái với nhận định chính thống.
Hơn nữa cô ấy cũng dự đoán ... Tư bản châu Âu sẽ rời đi?
Sẽ vậy sao? Đây không phải là điều mà Lão Trịnh có thể nghĩ đến.
Sau khi cân nhắc hồi lâu, ông ấy gọi điện thoại:
- Vâng, để ngài phải đợi lâu! Vừa rồi thực sự xin lỗi, thực sự là ... Bản thảo này có chút đặc biệt. Phiền ngài cho một chút ý kiến.
- Được rồi! Tôi sẽ tự mình đưa đến cho ngài.
......
——————
Lý Xuân Yên về đến nhà thật ra vẫn còn thấp thỏm. Cô ấy không biết sau khi xem xong bản thảo tổng biên tập sẽ có phản ứng gì. Cái kết luận cuối cùng kia có thể vượt qua được thẩm định không.
Trong sự bất ổn khủng khiếp này, Lý Xuân Yên trở về nhà.
Hôm qua thật sự là một ngày một đêm cũng chưa ngủ ngon. Mơ mơ màng màng ngủ một chút.
Tuy nhiên còn chưa tới giữa trưa đã bị một hồi chuông điện thoại dồn dập đánh thức.
- Chào? Ai vậy?
Giọng nói của tổng biên tập Trịnh từ trong điện thoại phát ra, có vài phần ngưng trọng:
- Tiểu Yên, đừng nghỉ ngơi nữa. Lập tức đến nhà đài. Cầm bản thảo đưa ra sân bay.
- Công việc lần này đã chỉ định là dành cho cô rồi. Khi đáp chuyến bay đến thủ đô hãy đến CCTV để báo cáo. Công việc cụ thể sang bên kia sẽ có người giải thích cho cô.
Lý Xuân Yên: " ... "
- Hả…CCTV?
Cả người Lý Xuân Yên ngay lập tức lấy lại tinh thần.
Đi CCTV làm gì? Nhưng cô ấy cũng không suy nghĩ quá nhiều.
...
Mặt khác, Tề Lỗi - Bệnh tâm thần, cuối cùng đã đăng truyện ngắn đầu tiên của mình ở Gốc cây đa - "Tình yêu ở Belgrade".
Quyển thứ nhất, chương 1. Chỉ có 3000 chữ.
Quyển có tên: Hòa bình.
Tên chương: "Quán cà phê trà Long Tỉnh"
Tựa đề chương:
"Nếu nhân sinh chỉ như lần đầu gặp gỡ ..."
"Hi vọng một ngày kia là mãi mãi. Em ở trong vòng tay anh. Ưng thuận lời thề kết hôn với anh.”
.....
Tên chương và tựa văn đã được đăng riêng. Không đợi Tề Lỗi đăng chính văn lên, phần bình luận đã bùng nổ.
- Belgrade ?? Tên bệnh tâm thần này thực sự biết nắm bắt được tin tức. Liên bang Nam Tư cùng lắm là mới khai chiến hôm qua?
.....
- Điểm nóng này... Tốt thôi. Tuy rằng có chút không biết xấu hổ nhưng nó thực sự chứng minh rằng bệnh tâm thần không ngồi xổm trên nhà vệ sinh hai năm mới rặn ra được.
...
- Kết luận của lầu trên vẫn là quá sớm đi? Chỉ là tựa văn thôi, ai biết có phải nó được viết dựa trên những sự kiện thời sự không?
......
- Không có ai chú ý tới tựa văn sao? Thật là con mẹ nó buồn nôn. Nổi cả da gà lên rồi!
......
- Chân tướng y như lầu trên nói! Kịch bản có điểm quá cổ quái! Có hương vị của Annie ghét phụ nữ, văn án triền miên dây dưa không rõ.
.....
- Sát! Cho các người nói như vậy. Tự tưởng tượng ra hình ảnh một đôi nam si nữ oán ôm ấp nhau, cùng nhau tâm sự nỗi lòng. Nó thực sự thô tục nhưng tôi thích. Văn của Annie rất hay!
(Bé Annie:" ... ")
......
Lão bà ta thích nam si nữ oán thì làm sao? Có vấn đề gì sao?
.....
Tề Lỗi cũng không biết chỉ mới vừa gửi tiêu đề và tựa văn đã gây ra một cuộc tranh luận. Tiếp tục sao chép và dán, đăng toàn bộ chính văn.
Chương đầu tiên của truyện bắt đầu bằng câu chuyện từ mười hai năm trước, mô tả một vụ cháy rừng trên núi Mông Sơn, tỉnh Tứ Xuyên.
Một chiến sĩ giải phóng quân từ trong biển lửa ở ngọn núi trồng chè tìm thấy một bé gái 10 tuổi. Lúc này khói dày cuồn cuộn, bốn phía không còn sự sống.
Trong thời điểm nguy hiểm đó, chiến sĩ gắt gao ôm cô bé vào lòng an ủi:
- Đừng sợ, anh đưa em ra ngoài!
Cô bé cuộn tròn trong vòng tay anh, ánh mắt hoảng sợ bất lực nhưng ngoài miệng lại nói:
- Không sợ.
Sau đó, người chiến sĩ dùng mũ và quần áo bảo hộ quấn chặt lấy cô gái nhỏ. Ôm cô bé chạy ra khỏi biển lửa.
Tuy rằng hữu kinh vô hiểm, chạy được ra bên ngoài nhưng gương mặt của người chiến sĩ lại bị một cành cây đốt xuyên qua. Để lại một vết sẹo không bao giờ có thể phục hồi được.
- Thật đáng tiếc… Tìm vợ cũng thật khó khăn.
Chiến sĩ tự giễu oán hận.
Nhưng mà cô bé nhỏ lại buột miệng nói:
- Chờ trưởng thành, em sẽ gả cho anh nha?
Chiến sĩ cười đầy yêu chiều mà xoa đầu cô bé. Sau đó xoay người rời đi, bặt vô âm tín.