Trọng Sinh Trước Kỳ Thi Đại Học 99 Ngày

Chương 14. Làm Anh Hùng Trong Mộng Của Chính Mình 2

Khó khăn lắm mới học xong bốn tiết, trên mặt các bạn học đều là sự mệt mỏi khó giấu, Hoàng Bách Hàm gập sách lại, chép miệng nói: “Không đúng nha, chiều nay hắn thế mà lại không qua.”

“Ai?”

Trần Trứ hỏi.

“Lý Kiến Minh ấy.”

Hoàng Bách Hàm cười ngốc nghếch một tiếng: “Thằng nhãi này ngày nào cũng phải đến tìm Tống Thời Vi, chẳng lẽ hôm nay quên rồi?”

Trần Trứ trợn tròn mắt, người ta Tống Thời Vi còn mong không phải nhìn thấy miếng cao dán da chó đó ấy chứ.

Hoàng Bách Hàm giống như mọc ra cái miệng quạ đen, tiết tự học buổi tối vừa bắt đầu được vài phút, trên hành lang đột nhiên vang lên tiếng bước chân ồn ào, Lý Kiến Minh được mấy nam sinh vây quanh đi đến cửa lớp 11.

Không biết tại sao, hôm nay hắn còn cố tình ăn diện một phen, không chỉ chải tóc thành dáng vẻ người lớn, mà còn mặc một bộ vest không mấy vừa vặn, tay trái xách một chiếc bánh kem, tay phải ôm một bó hoa hồng đỏ rực, đứng ở cửa gọi vọng vào Tống Thời Vi:

“Vi Vi, hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của anh, anh muốn chân thành mời em cùng anh ăn mừng!”

Học sinh trong lớp ngẩng đầu lên, nhìn Lý Kiến Minh một cái, lại nhìn Tống Thời Vi một cái, phòng học vốn dĩ yên tĩnh lập tức hơi hỗn loạn.

“Khá lắm!”

Trần Trứ thầm nghĩ hóa ra là đợi ở đây, nhịn cả ngày không xuất hiện, xuất hiện là tung chiêu cuối, chỉ là không biết hoa khôi Tống đối mặt thế nào.

Tống Thời Vi vẫn giống như trước đây, cô thậm chí còn không ngẩng đầu lên, vẫn cắm cúi làm bài.

Khoảnh khắc này, cả phòng học dường như chỉ có cô đang viết chữ “xoẹt xoẹt xoẹt”, những người còn lại đều đang xem náo nhiệt.

Thấy Tống Thời Vi vẫn lạnh lùng như vậy, đặc biệt là còn trước mặt bao nhiêu anh em, Lý Kiến Minh hơi mất mặt, hắn mấp máy môi, tiếp tục gọi Tống Thời Vi: “Vi Vi, em cứ ăn một miếng bánh kem đi có được không, đây sẽ là lễ trưởng thành vui vẻ nhất của anh...”

“Bốp!”

Tống Thời Vi đột nhiên đặt bút xuống, lạnh lùng ngắt lời: “Không được gọi tôi là Vi Vi!”

“Anh...”

Trên mặt Lý Kiến Minh xẹt qua một tia tức giận thoáng qua rồi biến mất, ngay sau đó lại đổi thành vẻ mặt hoảng sợ như bị kinh hãi.

Trần Trứ thầm nghĩ, kỹ năng diễn xuất của thằng nhãi này đúng là không tồi.

Những học sinh cấp ba trong lớp không có khả năng quan sát nhìn thấu lòng người này, họ cảm tính, lương thiện, đơn thuần (ngu ngốc), phần lớn học sinh đều cảm thấy Tống Thời Vi hơi tuyệt tình, sinh nhật 18 tuổi trưởng thành của người ta, ăn một miếng bánh kem thì đã sao?

Nhưng họ hoàn toàn không nghĩ tới, với nhân phẩm của Lý Kiến Minh, bây giờ ăn một miếng bánh kem của hắn, sau này không chừng lại đưa ra yêu cầu gì quá đáng hơn.

Trần Trứ ở hàng ghế sau không nhìn thấy nét mặt của Tống Thời Vi, nhưng có thể cảm nhận được khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đang căng cứng, chắc là vô cùng phản cảm với cách theo đuổi này của Lý Kiến Minh.

Thực ra nghĩ lại cũng khá bất lực, đang yên đang lành đi học, đột nhiên lại bị một tên lưu manh bám riết lấy.

Trần Trứ suy nghĩ một lát, nhỏ giọng hỏi Hoàng Bách Hàm: “Hôm nay tiết tự học buổi tối cán bộ lớp nào phụ trách quản lý vậy, kỷ luật trong lớp loạn hết cả lên rồi.”

Để giảm bớt gánh nặng, các giáo viên thường sẽ sắp xếp cán bộ lớp duy trì kỷ luật tiết tự học buổi tối, Hoàng Bách Hàm nhìn ngày tháng: “Hôm nay thứ Sáu, chắc là lớp phó học tập Khang Lương Tùng phụ trách.”

Trần Trứ lại hỏi: “Vậy cậu ta có quản không?”

“Khó!”

Hoàng Bách Hàm cắn móng tay, nói thật: “Khang Lương Tùng thích Tống Thời Vi, cả lớp đều biết, trong lòng cậu ta chắc chắn là muốn quản, có thể là hơi sợ phiền phức, tóm lại là luôn không dám ra mặt.”

Trần Trứ khẽ gật đầu, tỏ ý thấu hiểu.

Học sinh giỏi mà, luôn là những bông hoa trong lồng kính được bố mẹ giáo viên nâng niu trong lòng bàn tay, ngoài việc học ra chưa từng trải qua sóng gió gì.

Lúc này đứng ra nói đỡ cho Tống Thời Vi, đồng nghĩa với việc phải đối đầu với kiểu học sinh vô lại nổi tiếng trong trường như Lý Kiến Minh, không phải ai cũng có dũng khí này.

Thực ra bản thân mình năm xưa, chẳng phải cũng như vậy sao?

Nếu là Trần Trứ của mười bảy năm trước, cho dù trong lòng nhìn loại người như Lý Kiến Minh không vừa mắt, thực tế cũng chỉ biết cắm cúi ngồi tại chỗ, chẳng khác gì Khang Lương Tùng.

Đây không phải là hèn nhát, đây là trải nghiệm xã hội quá ít, không biết việc ra mặt sẽ gây ra ảnh hưởng và tác hại gì cho bản thân, dưới tác dụng của bản năng xu cát tị hung (tìm cát tránh hung), chỉ chọn cách đối mặt trong im lặng mà thôi.

Thế nhưng, Trần Trứ bây giờ đã trọng sinh rồi mà.

Anh có thể đường hoàng chào hỏi Du Huyền;

Cũng có thể làm một số việc mà năm xưa chỉ khi ảo tưởng, mới dám làm!

“Đại Hoàng.”

Trần Trứ đột nhiên nói: “Tôi qua đó đuổi Lý Kiến Minh đi, cậu thấy thế nào?”