Vườn nhà chú Năm chủ yếu trồng mận và sơn trà. Nghe cháu trai đề nghị ban ngày lên trông vườn giúp, vợ chồng chú Năm mừng còn không kịp. Cứ thế, Biên Học Đạo ở lại nhà chú Năm suốt nửa tháng trời, sáng nào cũng lên núi ở một mình đến tối mịt mới về. Bên người Biên Học Đạo luôn có một chiếc túi, bên trong đựng sổ tay, bút, một chiếc máy nghe nhạc cầm tay, vài cuộn băng cassette và rất nhiều pin.
Trong căn nhà gỗ nhỏ trên núi, hắn cứ thế ngồi ngắm mây trôi, lắng nghe tiếng mưa rơi. Hễ nghĩ ra điều gì, hắn lại cẩn thận ghi chép, sau đó dùng một phương pháp đặc biệt để lưu lại tất cả vào một cuốn sổ tay. Nhớ tới những bài hát mình từng hay nghe, hay hát ở KTV, hắn liền ngân nga chúng. Có những ca khúc mà trong ký ức của hắn lúc này vẫn chưa ra đời, hắn bèn tách riêng phần lời và nhạc, chép lời ra giấy, còn giai điệu thì lẩm nhẩm hát rồi dùng máy ghi âm lại. Sau mấy ngày mày mò, hắn đã ghi lại được hơn mười bài, có cả của Châu Kiệt Luân, Tôn Yến Tư, cùng một số ca khúc thịnh hành khác trong nước.
Thực ra mà nói, Biên Học Đạo chỉ là một thị dân nhỏ bé, một kẻ phàm tục. Sau khi sống lại, nguyện vọng lớn nhất của hắn là để bản thân và những người xung quanh có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Hắn không muốn quay lại những ngày tháng một năm 365 ngày thì có hơn 250 ngày phải trực đêm; không muốn quay lại cảnh bị nợ mua nhà, nợ mua xe đè nặng, cả năm làm lụng vất vả cũng không dám đưa gia đình đi du lịch; càng không muốn quay lại cuộc sống phải săm soi từng loại hình tiết kiệm trên mạng, xem lãi suất ở đâu cao hơn một chút là vội vàng chuyển tiền qua. Hắn muốn kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền. Hắn muốn trở thành người giàu có, tốt nhất là loại giàu đến mức chỉ cần gửi tiền vào ngân hàng, tiền lãi cũng đủ cho hắn tiêu xài cả năm.
Lúc này, trong đầu Biên Học Đạo chỉ toàn là suy nghĩ làm sao để kiếm tiền. Hắn cho rằng chỉ khi có tiền, người ta mới có được một cuộc đời tự do và phóng khoáng. Hắn vắt óc suy nghĩ những cơ hội khởi nghiệp có thể hái ra vàng, cũng nghĩ ra được vài ý tưởng, nhưng rồi lại tự mình gạt bỏ hết. Nguyên nhân rất đơn giản, hắn không có vốn, hắn cần một hũ vàng đầu tiên.
Biên Học Đạo tự nhận thức khá rõ về năng lực của bản thân. Hắn có một chút tinh thần nghiên cứu, có một chút kiên trì, nhưng đồng thời cũng có chút lười biếng. Nói cho hay là tiểu phú tức an, nói khó nghe là không có chí lớn. Hơn nữa, kiếp trước sau khi tốt nghiệp, hắn vẫn luôn làm việc trong tòa soạn báo, thấy thì nhiều nhưng kinh nghiệm khởi nghiệp thì một chút cũng không có. Hắn biết, thành công trên đời này chẳng bao giờ dễ dàng như những gì được viết trong các bài báo hay tự truyện. "Uyên ương thêu xong có thể cho người khác ngắm, chứ kim thêu thì đừng hòng truyền cho ai", những cuốn sách đó đều chỉ là viết cho vui mà thôi.
Cũng giống như việc, Biên Học Đạo biết Taobao phải đến năm 2003 mới thành lập, nhưng hắn không thể nào chơi nổi trong lĩnh vực thương mại điện tử, hắn đâu phải Mã Vân. Biên Học Đạo biết phần mềm diệt virus Qihoo 360 phải đến năm 2005 mới xuất hiện, nhưng hắn cũng chẳng phải Chu Hồng Y, ngoài chiến lược miễn phí ra thì hắn chỉ biết sơ sơ về con đường thành công của nó. Hắn biết điện thoại thông minh sẽ thống trị thị trường di động, nhưng hắn không phải Steve Jobs cũng chẳng phải Lôi Quân, hắn biết chắc mình không thể nào làm được những thứ đó, hắn không có tố chất ấy. Thứ mà Biên Học Đạo có thể làm là bán ý tưởng, nhưng liệu có ai tin không? Có ai mua không? Có đáng giá không? Và nếu thật sự có người tin, hậu quả sẽ ra sao?
Biên Học Đạo cẩn thận sắp xếp lại những trải nghiệm và thông tin mà mình có được từ kiếp trước, nghiền ngẫm hết lần này đến lần khác. Hắn đang tìm một con đường cho riêng mình, một con đường có thể kiếm tiền nhanh chóng, ngưỡng cửa thấp, rủi ro nhỏ và chi phí ít. Sau hơn mười ngày ở trên núi, cuối cùng hắn cũng đã có chút manh mối. Bước ra khỏi căn nhà gỗ, đứng trên đỉnh đồi, tầm mắt hắn trải dài theo những cánh đồng xanh mướt phía dưới chân. Một cơn gió hạ ấm áp lướt qua mặt, mang theo cảm giác khoan khoái, khiến đầu óc hắn trở nên thông suốt. Tìm được phương hướng rồi, Biên Học Đạo lúc này cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Ý tưởng của hắn rất đơn giản. Kiếp trước, trong một lần ăn cơm với đồng nghiệp, khi nói về những cơ hội làm giàu trên mạng, một người đã nhắc đến trang web điều hướng mà họ thường dùng là hao123. Đó là một sản phẩm do một quản trị viên quán net tạo ra vào năm 1999 để tiện cho việc lướt web của mình. Sau vài năm phát triển âm thầm, đến năm 2004, nó đã được Baidu mua lại với giá công bố là 50 triệu Nhân dân tệ. Dù giá trị thực tế chắc chắn không cao đến thế, nhưng chắc chắn đó vẫn là một con số trên trời.
Biên Học Đạo cảm thấy đây chính là một cơ hội. Xây dựng một trang web điều hướng. Ngưỡng cửa gia nhập thấp, rủi ro không cao, chi phí lại ít, chỉ cần học cấp tốc một chút kiến thức về ngôn ngữ ASP, DW và HTML là được. Đối với Biên Học Đạo lúc này, đây chính là con đường kiếm tiền đáng tin cậy nhất. Năm 2001, máy tính gia đình chỉ vừa mới bắt đầu phổ biến, đa số mọi người đều hiểu biết rất hạn chế về máy tính, nên rất cần những công cụ hỗ trợ lướt web như trang điều hướng. Quan trọng nhất là, những cổng thông tin và công ty mạng sau này vẫn chưa nhận ra giá trị của các trang điều hướng. Nếu làm một trang như vậy vào thời điểm này, chỉ cần quảng bá tốt, vẫn có cơ hội kiếm được tiền. Hơn nữa, trang hao123 của năm 2001 có lượng thông tin trên giao diện kém xa so với năm 2014, rất nhiều tài nguyên vẫn chưa được khai thác. Biên Học Đạo tự tin rằng mình có thể làm một trang web điều hướng có giao diện và chức năng phục vụ tốt hơn cả hao123.
Ngày 3 tháng 8, Biên Học Đạo từ biệt chú Năm để trở về nhà. Ngày 4 tháng 8 là ngày bắt đầu tra cứu điểm thi đại học. Từ 8 giờ sáng, mẹ Biên đã bắt đầu gọi điện đến đường dây nóng tra điểm, nhưng suốt cả một ngày trời, đường dây vẫn luôn trong tình trạng bận. Ăn tối xong, bố Biên lại thử gọi một lần nữa. Lần này thì thông, sau một đoạn nhạc chờ, một giọng nữ bắt đầu đọc kết quả thi. Bố Biên liền bật loa ngoài, cả nhà ba người cùng vây quanh chiếc điện thoại—
“Thí sinh họ tên: Biên Học Đạo”
“Số báo danh: XXXXXXXXXX”
“Ngữ văn 130 điểm. Toán học 72 điểm. Khoa học xã hội tổng hợp 239 điểm. Tiếng Anh 95 điểm. Tổng điểm 536 điểm.”
“Để nghe lại, xin vui lòng nhấn phím 1...”
Mẹ Biên đôi mắt lập tức rưng rưng. Đây tuyệt đối là số điểm cao nhất mà con trai bà từng đạt được, cũng là số điểm mà bà chưa bao giờ dám mơ tới. Mặc dù Biên Học Đạo đã sớm nói trước về kết quả, nhưng trái tim lo lắng của cả nhà cho đến tận giờ phút này mới thực sự được đặt xuống. Đêm đó, bố Biên đã gọi không biết bao nhiêu cuộc điện thoại cho họ hàng và bạn bè thân thiết. Cứ nhấc máy lên là ông lại nói: "Alo, tôi Lão Biên đây... À? Điểm thi à? Có rồi... Cũng được ông ạ, 536 điểm... Đúng rồi, ban xã hội... Hai đứa nhà mình đều thi không tốt à... Được rồi, lúc nào làm tiệc mừng tôi nhất định báo ông, yên tâm đi, với mối quan hệ của chúng ta, sao quên ông được."